Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 38
Cập nhật lúc: 27/03/2026 02:07
“Cho nên.”
“Ngươi nhìn thấy được!”
“Bành ——!”
Thịt nát xương tan.
Tiêu đời.
Hả.
Lộ Tiểu Cẩn mở mắt ra.
Trong tay đang ôm cuốn công pháp Địa giai.
Đau ——
“Cô nương nhỏ, ngươi có thể nghe thấy tiếng của lão phu, đúng không?”
Vẫn là giọng nói từ ái kia.
“Ngươi có thể nhìn thấy lão phu không? lão phu tới để giúp ngươi đây.”
Lộ Tiểu Cẩn gấp sách lại, đi thẳng về phía góc tường vừa rồi.
Nhìn thấy đầu m-áu, mặt không biến sắc.
Nhìn thấy đầu m-áu lao tới, mặt không biến sắc.
Nàng nỗ lực tìm kiếm cuốn sách của lão già.
Giây tiếp theo, một thân thể m-áu me nhầy nhụa từ trên không trung treo xuống, há cái mồm đầy m-áu về phía nàng.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh.
Não chưa kịp phản ứng, c-ơ th-ể đã theo bản năng lùi lại một bước.
“Ngươi nhìn thấy được!”
“Bành ——!”
Thịt nát xương tan.
Tiêu đời.
Hả.
Lộ Tiểu Cẩn:
“...”
Lão già, cứ thần xuất quỷ nhập như vậy, đi vào nhà ma mà tìm việc làm đi.
Lộ Tiểu Cẩn mở mắt ra.
Lão già diễn một màn phóng đao xẻ mắt.
Khoảnh khắc con d.a.o sắp chạm vào con ngươi, đồng t.ử nàng hơi giãn ra.
“Ngươi nhìn thấy được!”
Tiêu đời.
Lộ Tiểu Cẩn mở mắt ra.
Lão đầu giả dạng thành cuốn sách, nàng đã tránh được.
“Ngươi nhìn thấy được!”
Tiêu đời....
Lộ Tiểu Cẩn liên tiếp ch-ết mười lần.
Ch-ết đến mức tê liệt luôn rồi.
Sau đó bất kể lão đầu nhô ra từ chỗ nào, dùng thứ gì sắc nhọn đung đưa trước mặt nàng, thậm chí là biến thành bất kỳ đồ vật nào trong phòng, nàng đều có thể làm được việc không chút d.a.o động.
—— Vì vậy, nàng còn ghi nhớ hết vị trí đặt của mọi đồ vật trong căn phòng này.
Một cái cũng không được sai.
Sai rồi, là phải ch-ết.
“Cô nương nhỏ, ngươi nhìn ta một cái đi...”
Lão đầu sau khi diễn đủ các chiêu trò như treo đầu, lao tới, dùng d.a.o nhỏ xẻ mắt vân vân mà không sót một chiêu nào, thấy Lộ Tiểu Cẩn chẳng có chút phản ứng nào, liền thấy hơi kỳ lạ:
“Thật sự không nhìn thấy sao?”
“Không nên chứ, Thuần Tịnh chi thể, trăm năm khó gặp một lần, nàng ta không nên không nhìn thấy mới đúng chứ.”
Ánh mắt Lộ Tiểu Cẩn lóe lên.
Thuần Tịnh chi thể!
Trong miệng lão già này, vẫn có lời thật lòng đấy!
Ít nhất điểm Thuần Tịnh chi thể này là thật!
Lộ Tiểu Cẩn càng thêm nhiệt huyết tìm kiếm cuốn sách.
Nhưng trống rỗng.
Những cuốn sách còn lại đều có thư linh của riêng mình, không có chỗ trống.
Chuyện này là thế nào?
Lão già này chắc hẳn cũng là thư linh mới đúng chứ!
Sách của lão ở đâu?
Giấu đi rồi sao?
Hay là nói, trong căn phòng này có cơ quan?
Lộ Tiểu Cẩn nhìn quanh bốn phía, nhưng không tìm thấy bất kỳ nơi nào có thể giấu cơ quan cả.
Nàng thậm chí còn bắt chước trong phim truyền hình, di chuyển hết thảy các giá sách xung quanh rồi, vẫn chẳng có phản ứng gì.
Nàng mò mẫm bức tường, lùi lại hai bước quan sát.
“Hẹp hơn rồi.”
So với tầng hai, nơi này cho nàng cảm giác hẹp hơn.
Vừa rồi ở tầng hai, nàng chỉ đi dạo xung quanh tìm sách một chút, chứ không hề cố ý ghi nhớ phương vị và kích thước, cho nên chỉ có thể hơi cảm nhận được, tầng ba nhỏ hơn tầng hai.
Nhưng cụ thể nhỏ hơn ở đâu, thì nàng không rõ lắm.
Lộ Tiểu Cẩn lập tức chạy xuống lầu.
Tới tầng hai, nàng dùng tốc độ nhanh nhất, ghi nhớ hết thảy bố cục kích thước của tầng hai.
Sau đó lại quay về tầng ba.
Nàng đứng ở cửa tầng ba, trước tiên nhắm mắt lại hồi tưởng lại bố cục của tầng hai một chút, sau đó mở mắt ra, nhìn quanh một lượt, nàng hơi sững sờ.
Làm sao có thể, lại giống hệt nhau?
Chương 28 Thuần Tịnh chi thể xuất, Linh Đồng hiện, giới tu tiên đại nạn!
Là nàng cảm nhận sai sao?
“Cô nương nhỏ ——”
Lão đầu lại nhô ra, xách theo cái đầu của mình:
“Cô nương nhỏ, ngươi có thấy đầu của ta đâu không?”
“Ta tìm nửa ngày rồi, mà vẫn chẳng thấy đâu...”
Lộ Tiểu Cẩn:
“...”
Đang xách trên tay ngươi kìa.
Lộ Tiểu Cẩn không thèm nhìn lão đầu lấy một cái, lại chạy xuống tầng hai.
Nàng không chắc có phải cảm giác của mình xảy ra sai sót hay không.
Nhưng trực giác chính là tầng ba hẹp hơn một chút.
Là vì nàng không tìm thấy sách, cho nên quá hy vọng có cơ quan, nên mới tiềm thức ám thị bản thân tầng ba hẹp hơn sao?
Lộ Tiểu Cẩn mím c.h.ặ.t môi, đi xuống tầng hai đi lại một vòng nữa.
Mò mẫm bức tường, nhìn đi nhìn lại, không khỏi đại hỷ.
“Không hề sai, tầng dưới đúng là rộng hơn một chút!”
Tuy bốn phía nhìn qua đều giống hệt nhau, nhưng cảm giác chính là rộng hơn một chút!
Không đúng, không phải cảm giác!
Lộ Tiểu Cẩn dùng chân đo đạc một chút.
“Làm sao lại như vậy được chứ?”
Kích thước không giống nhau!
Thậm chí đứng ở góc tường, nhìn thấy chiều rộng cũng rất rõ ràng là không giống nhau, nhưng tại sao đứng ở cửa nhìn thấy lại giống hệt nhau chứ?
Là có thứ gì đó, tạo ra ảo giác thị giác sao?
Lộ Tiểu Cẩn quan sát lại góc độ và bố cục một lần nữa, sau đó quay về tầng ba.
Sau khi đối chiếu lại phát hiện, bố cục là giống nhau!
Nhìn qua cũng là chiều rộng giống nhau!
“Không đúng!”
Rõ ràng là hẹp hơn một chút!
Nàng đưa chân ra, áp sát bức tường mò mẫm đo đạc.
Mò mẫm, mò mẫm, đột nhiên, chân nàng bị thứ gì đó chặn lại.
Rõ ràng là nơi trống không, lại bị chặn lại.
Lộ Tiểu Cẩn đại hỷ, lập tức đi tới, sờ sờ bức tường mới phát hiện:
“Gương sao?”
Vì gương vừa vặn nằm trong một khu vực hình tam giác, thông qua sự phản xạ của mặt gương, về mặt thị giác, đã che lấp đi phần nhô ra của khu vực hình tam giác đó.
Lộ Tiểu Cẩn vỗ vỗ tấm gương, tìm kiếm cách mở.
Nào ngờ vừa đẩy một cái, cửa liền mở ra.
“Nàng ta làm sao mở được vậy?”
“Cấm chế đâu?
Tại sao nàng ta chẳng hề hấn gì?”
Lũ trẻ con líu lo nhốn nháo, đều rất kinh ngạc.
