Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 506

Cập nhật lúc: 27/03/2026 20:13

“Nhưng Chúc Ký là một ngoại lệ.”

Kể từ sau khi rời khỏi tông môn, hắn mỗi ngày đều lén lút ăn uống.

Bữa sáng hắn tự nhiên sẽ không bỏ qua.

Cháo sền sệt, ngon quá!

Nhưng vừa húp một miếng, hắn liền dừng lại.

“Nhất phẩm Mê Hồn Đan?”

Kẻ nào mà thất đức thế này, bỏ thu-ốc vào cơm canh?

Chúc Ký lẩm bẩm c.h.ử.i rủa.

Sau đó húp sạch cháo cùng với dưa muối và bánh bao, rồi ép d.ư.ợ.c tính ra khỏi c-ơ th-ể.

Sau khi ăn cơm xong, các đại tông môn lần lượt tiến vào Thất Tinh Tông.

Đại hội tông môn, dẫn đầu là bát đại tông môn đứng đầu là Thất Tinh Tông và Thiên Vân Tông.

Còn lại có năm tông môn nhỏ được mời.

Phần thưởng thắng cuộc của đại hội tông môn vô cùng phong phú, các tông môn nhỏ có thể nói là xoa tay hầm hè, liều mạng cũng muốn tranh lấy vị trí top 5.

Lúc bấy giờ, trên đài cao, một lão giả râu trắng đang nhìn xuống phía dưới.

Thuần Tịnh Chi Thể khi tiếp cận di tích thần thánh, chắc chắn sẽ dẫn phát tham niệm, khốn tham không thể che giấu, muốn tìm ra Thuần Tịnh Chi Thể dễ như trở bàn tay.

“Tìm ra nàng, g-iết ch-ết nàng.”

“Rõ.”

Giây tiếp theo, liền thấy tất cả các đệ t.ử ngoại môn của các tông môn, từng người một đều vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi, lưng còng eo gập, giống như xác sống ùn ùn kéo vào.

Lão giả râu trắng:

“?”

Tìm không ra.

Căn bản không tìm ra được.

Chương 370 Từng thấy phân nở hoa chưa? Hôm nay cho ngươi mở mang tầm mắt

Lão giả râu trắng ngây người luôn rồi.

Đây đúng là đệ t.ử của các đại tông môn chứ?

Sao từng người trông cứ như quỷ thế kia?

Không chỉ lão giả râu trắng kinh ngạc.

Các trưởng lão của các đại tông môn khác cũng đều rất kinh ngạc.

Đệ t.ử của ta đâu?

Cả một đám đệ t.ử đang hăng hái hừng hực của ta đâu rồi?

“Các ngươi bị làm sao vậy?”

Tam trưởng lão cũng phát hiện ra điểm bất thường, “Sao từng đứa lại buồn ngủ thành thế này?

Tối qua không ngủ sao?”

Những kẻ buồn ngủ đều là đệ t.ử ngoại môn.

——Luyện Khí phế vật, cần phải ngủ, ngủ không đủ giấc đương nhiên sẽ buồn ngủ.

Nhìn thì có vẻ hợp lý, nhưng cũng không hẳn là hợp lý.

Bởi vì cho dù có căng thẳng đến mức một đêm không ngủ, cũng không đến mức buồn ngủ thành thế này.

“Chúng con cũng không biết, ăn cơm xong là cảm thấy rất buồn ngủ...”

Các đệ t.ử gắng gượng sụp mí mắt trả lời.

Mí mắt nhìn thì có vẻ sụp xuống.

Thực chất là đã cố gắng hết sức để mở to ra rồi.

“Ăn cơm xong mới buồn ngủ?”

“Vâng.”

Tam trưởng lão nhận ra có điểm không đúng, bèn kiểm tra một đệ t.ử ở gần đó.

“Mê Hồn Đan?”

Lão nghi ngờ mình kiểm tra nhầm rồi.

Không phải vì Mê Hồn Đan là thứ hiếm lạ gì.

Mà là vì nhất phẩm đan d.ư.ợ.c đều rất trân quý, kẻ nào rảnh rỗi sinh nông nỗi, đem loại thu-ốc trân quý như vậy cho cái đám đệ t.ử ngoại môn phế vật này uống?

Tam trưởng lão không dám tin trên đời này lại có kẻ ngốc như vậy.

Nhưng sự thật chứng minh, trên đời này, thật sự có kẻ ngốc như vậy.

“Trưởng lão, ý của người là, có kẻ đã hạ thu-ốc chúng con sao?”

Các đệ t.ử ngoại môn cũng đều kinh ngạc.

Nghe nói là nhất phẩm Mê Hồn Đan, càng kinh ngạc hơn.

“Ai vậy cà, cư nhiên hạ nhất phẩm Mê Hồn Đan cho chúng ta, cái thứ này là thứ mà chúng ta xứng được ăn sao?”

Đối phó với đệ t.ử Luyện Khí, căn bản không cần dùng đến đan d.ư.ợ.c.

Dù sao, tu sĩ có thể tùy tay lấy ra Mê Hồn Đan, chỉ cần tùy ý vung một cái tát qua, là có thể khiến cái đám đệ t.ử Luyện Khí phế vật này lập tức mất đi khả năng phản kháng.

Hạ thu-ốc?

Cũng được, nhưng không cần thiết.

“Xem ra chúng ta vẫn rất được coi trọng mà!”

“Ai nói không phải chứ, mặc dù chúng ta là đệ t.ử ngoại môn, nhưng trong đại hội, tác dụng cũng là vô cùng lớn!”

“Chẳng trách có kẻ muốn đối phó với chúng ta rồi.”

Mặc dù bị hạ thu-ốc, nhưng chẳng thấy buồn chút nào.

Ngược lại, các đệ t.ử ngoại môn cảm thấy mình được coi trọng, từng người một đều vênh váo tự đắc hẳn lên.

“Có điều cho dù có bị hạ thu-ốc, chúng ta cũng nhất định sẽ không kéo chân tông môn đâu!”

Từng đứa ưỡn ng-ực ngẩng đầu, vừa buồn ngủ vừa ngạo mạn khinh bỉ đệ t.ử Thất Tinh Tông.

Ở đây chỉ có đệ t.ử ngoại môn Thất Tinh Tông là không buồn ngủ.

Thu-ốc đó là ai hạ, không cần nói cũng biết rồi chứ?

Đệ t.ử Thất Tinh Tông:

“...”

Từng đứa đều mẹ nó có bệnh hết rồi!

Ba người Lộ Tiểu Cẩn trà trộn trong đám đệ t.ử ngoại môn, cũng vừa buồn ngủ vừa ngạo mạn vừa hống hách đi theo cùng nhau khinh bỉ Thất Tinh Tông.

“Được rồi, tất cả im lặng.”

Đại trưởng lão Thất Tinh Tông ra mặt chủ trì đại cục:

“Hôm nay, là đại hội tông môn ba năm một lần, tin rằng các vị đều rất mong chờ...”

Sau một hồi nói nhảm, đi vào chủ đề chính:

“Quy củ vẫn giống như các kỳ đại hội tông môn trước đây, tiến vào bí cảnh rèn luyện, trong bí cảnh thiết lập năm khối lệnh bài, ai lấy được lệnh bài rời khỏi bí cảnh trước, thì người đó là người chiến thắng.”

“Bí cảnh của Thất Tinh Tông ta, chính là Thất Bảo Lâu.”

Đại hội tông môn, mỗi lần thi đấu địa điểm đều khác nhau.

Bí cảnh được chọn, đều là những bí cảnh đã được các đại tông môn thu phục, mặc dù bên trong cũng có linh thú cùng các nguy hiểm khác, nhưng tương đối mà nói thì khá an toàn, rất thích hợp để cho các đệ t.ử đi rèn luyện.

Đại hội tông môn trong suốt quá trình đều do Lưu Ảnh Thạch phát sóng trực tiếp, để phòng ngừa xảy ra bất trắc.

“Đại hội kéo dài tổng cộng năm ngày, sau năm ngày, Thất Bảo Lâu sẽ đóng lại, chư vị, mời.”

Đại trưởng lão nói xong, mở lối vào bí cảnh.

Đệ t.ử của các đại tông môn, dưới sự dẫn dắt của các đệ t.ử thân truyền, lần lượt tiến vào Thất Bảo Lâu.

Lộ Tiểu Cẩn bất động thanh sắc túm lấy tay áo của Tuế Cẩm, để phòng bị truyền tống đến những nơi khác.

“Thương Truật đạo hữu!”

Thương Truật nhìn thấy Giang Ý Nùng, vô cùng vui mừng tiến tới, “Thật may là cô không sao.”

Lần trước sau khi Giang Ý Nùng rơi xuống vực thẳm, tim hắn vẫn luôn treo lơ lửng, nghe nói Giang Ý Nùng đã về Thiên Vân Tông, hắn vẫn không yên tâm, giờ tận mắt thấy Giang Ý Nùng không sao, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Giang Ý Nùng khách sáo và xa cách:

“Đa tạ đạo hữu quan tâm.”

Thương Truật đối diện với khuôn mặt quá đỗi xinh đẹp kia, người có chút không tự nhiên:

“Ngày đó cô rơi xuống vực thẳm, ta vốn dĩ định xuống núi tìm cô, nhưng...”

Giang Ý Nùng đối với những chuyện này chẳng có chút hứng thú nào.

Không tìm là không tìm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.