Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 540

Cập nhật lúc: 27/03/2026 20:18

“Có thể tự khống chế nhưng vẫn tồn tại.”

Và dường như dù thế nào cũng không thể bị thanh tẩy triệt để.

Chẳng lẽ đây thực sự là cảm xúc bình thường của nàng?

Bị hành hạ quá lâu nàng đã không phân biệt được đó rốt cuộc là lòng tham bị dụ dỗ hay là cảm xúc của chính mình.

“Ta sẽ không ch-ết đâu!”

“Dù thế nào đi nữa các ngươi cũng không g-iết ch-ết được Ta đâu!”

Sau đó Thần Tích hoàn toàn bị tiêu diệt.

Không g-iết ch-ết được?

Có ý gì?

Trong lòng Lộ Tiểu Cẩn thầm dâng lên mấy phần bất an.

“Oẹ ——”

Nàng bắt đầu nôn mửa dữ dội, nôn ra cả một vùng vàng bạc châu báu.

Tai Giang Ý Nồng khẽ động nhưng vẫn bất động thanh sắc, túm lấy Lộ Tiểu Cẩn đang dở sống dở ch-ết mà đi ra ngoài.

“Phụt ——”

Cùng lúc Thần Tích bị tiêu diệt, Nam Giản phun ra một ngụm m-áu lớn.

Hắn bám vào lan can, hồi lâu mới dịu lại.

“Xem ra thành công rồi.”

Hắn lau vết m-áu nơi khóe miệng, đáy mắt lóe lên một tia nhẹ nhõm.

“Lộ Tiểu Cẩn, nàng làm tốt lắm.”

“Tiếp theo, chắc hẳn nàng cũng có thể làm rất tốt.”

Bên này Giang Ý Nồng xách Lộ Tiểu Cẩn đang hôn mê bước ra khỏi cửa.

Ngoài cửa là Kiếm Linh T.ử đang ngồi thiền.

“Giang đạo hữu?”

Kiếm Linh T.ử không ngờ một người đi vào nhưng khi ra lại là hai, nhưng hắn cái gì cũng không hỏi, chỉ tiến lên đỡ lấy Lộ Tiểu Cẩn, “Nàng không sao chứ?”

Lộ Tiểu Cẩn có sao.

Toàn thân đều đau.

Nhưng nàng không rảnh để tâm đến những chuyện này, điều nàng quan tâm chỉ có một chuyện:

“Cửa vẫn chưa mở sao?”

Kiếm Linh T.ử lắc đầu.

Lộ Tiểu Cẩn nhíu mày.

Không đúng!

Thần Tích đã bị tiêu diệt, tại sao Thất Bảo Lâu vẫn chưa biến mất?

Chẳng lẽ Thần Tích và Thất Bảo Lâu không phải là một thể sao?

Giây tiếp theo “ầm” một tiếng, tất cả kết giới biến mất, các đệ t.ử quay trở lại tầng một, trước mặt là một cánh cửa lớn đang mở rộng.

“Cửa mở rồi!”

“Xem ra có người đã tìm thấy miếng lệnh bài cuối cùng.”

“Hazzz, cũng không biết là ai may mắn như vậy nữa.”

Các đệ t.ử lần lượt đi ra ngoài.

Lộ Tiểu Cẩn thì đờ đẫn nhìn đám đệ t.ử trước mặt.

Đệ t.ử da người?

Thần Tích đã bị nàng thôn phệ, tại sao đệ t.ử da người vẫn còn tồn tại?

Chương 395 Giám Quan Kính chưa bao giờ là một vật phẩm

“Rầm rầm ——”

Cửa Thất Bảo Lâu mở ra.

Tất cả đệ t.ử được truyền tống về tầng một.

Lộ Tiểu Cẩn là ngoại lệ.

Nàng không bị trận pháp khống chế, Giang Ý Nồng vừa buông nàng ra, nàng liền rơi thẳng xuống tầng một.

“A ——!”

Nhìn xuống dưới, khoảng hơn mười mét.

Lộ Tiểu Cẩn dù sao cũng là Luyện Thể nhị giai!

Ngã xuống thế này kiểu gì cũng phải được toàn thây.

Lộ Tiểu Cẩn nhắm mắt lại.

Thế đạo này thực sự không có đường sống.

Giây tiếp theo Giang Ý Nồng đã nhanh tay lẹ mắt tóm lấy cổ áo sau của nàng, kéo mạnh lên trên.

Lộ Tiểu Cẩn thuận đà lại bám dính lấy Giang Ý Nồng như một con gấu Koala.

Giây sau đó ba người đồng thời được truyền tống về tầng một.

“Cửa mở rồi!”

Lộ Tiểu Cẩn vui mừng nhìn cánh cửa lớn đang mở toang kia.

Cửa mở rồi!

Điều này có nghĩa là sự bất an trước đó của nàng đều là tự mình dọa mình.

Thần Tích đã bị tiêu diệt.

Mọi thứ đã trở lại bình thường rồi!

Sau đó.

Sau đó nàng liền nhìn thấy đệ t.ử da người.

Không phải một người.

Mà là một đám.

Lộ Tiểu Cẩn ch-ết lặng tại chỗ.

Theo lý mà nói Thần Tích đã bị tiêu diệt thì đệ t.ử da người cũng nên biến mất theo mới đúng.

Nhưng không có.

Đệ t.ử da người không biến mất, kim quang trong c-ơ th-ể họ cũng không.

Chỉ là luồng kim quang đó so với trước kia yếu đi rất nhiều, nếu không nhìn kỹ thì đã không nhận ra kim quang nữa, chỉ có thể nhìn thấy lớp da người trong suốt.

“Ta sẽ không ch-ết đâu!”

“Dù thế nào đi nữa các ngươi cũng không g-iết ch-ết được Ta đâu!”

Lời của Thần Tích khối cầu vàng dường như vẫn còn văng vẳng bên tai.

Lời này lúc đầu Lộ Tiểu Cẩn không tin.

Nhưng giờ nàng mới nhận ra Thần Tích khối cầu vàng thực sự chưa ch-ết!

Lòng tham trong c-ơ th-ể nàng lại bắt đầu điên cuồng trào ra ngoài.

Nam Giản ——

Muốn Nam Giản ——

Sắc d.ụ.c tham của nàng từ đầu đến cuối vẫn là Nam Giản.

Dục vọng của nàng đối với Nam Giản từ trước đến nay chưa từng biến mất.

Đến nước này Lộ Tiểu Cẩn đã không thể tự lừa dối mình thêm được nữa.

Những thứ không thể được thanh tẩy đó không phải là cảm xúc bình thường của nàng, mà là lòng tham.

Bởi vì Thần Tích không ch-ết cho nên lòng tham cũng không thể bị thanh tẩy triệt để.

Nhưng Thần Tích rõ ràng đã ch-ết rồi mà!

Hay là nói Thần Tích có thể tồn tại trong c-ơ th-ể nàng?

Nhận ra điều này Lộ Tiểu Cẩn thấy lạnh toát cả người.

“Lộ Tiểu Cẩn!”

Phù Tang nhảy vọt tới, rất vui vẻ vỗ vỗ vai Lộ Tiểu Cẩn, “Ngươi sao vậy, ái chà, dù không lấy được lệnh bài thì cũng không sao, chúng ta chỉ là đệ t.ử ngoại môn, có mất mặt thì cũng không đến lượt chúng ta đâu.”

Lộ Tiểu Cẩn quay đầu lại, nhìn thấy Phù Tang mặt mũi bầm dập.

So với lần bị ong bắp cày đốt trước kia, mặt nàng ta còn sưng hơn, chỗ xanh chỗ tím.

“Ngươi bị làm sao thế?”

“Không sao, không phải ta rắc bột tiêu chảy cho Tiêu Khải Tông sao, bị họ đ-ánh cho một trận thôi.”

Phù Tang xua tay, “Không còn đau nữa rồi!”

Lộ Tiểu Cẩn chấn động.

Tiêu Khải Tông tính tình luôn rất tốt, nhường Tiêu Khải Tông cho Phù Tang là vì sợ nàng ta bị đ-ánh.

Không ngờ vẫn bị đ-ánh.

Lộ Tiểu Cẩn thấy có lỗi.

Lúc này Tuế Cẩm chậm rãi đi tới, liếc nhìn Phù Tang một cái:

“Ngươi đã làm gì với Tiêu Khải Tông?”

Phù Tang hắc hắc hắc cười một tiếng, bộ dạng rất hèn hạ:

“Cũng không làm gì, chỉ là nhân lúc họ đang tiêu chảy, chớp thời cơ ném mấy cái pháo thăng thiên qua thôi.”

Những người khác nổ đều là phân linh thú.

Nhưng Phù Tang đi theo con đường riêng, nổ phân người.

Không chỉ nổ mà còn nổ phân tươi nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.