Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 600
Cập nhật lúc: 27/03/2026 20:27
“Tiểu Cẩn!”
Ánh trăng ở trên đỉnh đầu, người đó ngược sáng lao xuống, tà áo tung bay.
Giống như thần thánh vậy.
Người đó càng lúc càng gần.
Càng lúc càng gần.
Một khuôn mặt bọ cạp dần hiện ra trước mắt.
Là Tư Không Công Lân.
Hóa ra lão sẽ giữ lời hứa.
Lộ Tiểu Cẩn an tâm rồi.
“Tiểu Cẩn, nắm lấy tay vi sư!
Nhanh lên!”
Lời lão nói giống như mang theo sức mạnh vậy.
Lộ Tiểu Cẩn đã nắm lấy tay lão.
Nhưng vào khoảnh khắc nắm lấy tay lão, Lộ Tiểu Cẩn đã rơi vào trong phong ấn, mà Tư Không Công Lân vốn dĩ có thể thoát ly cũng bị hút vào trong phong ấn cùng lúc.
Trong phong ấn linh khí rất yếu.
Linh khí trên người Tư Không Công Lân trong nháy mắt tan biến sạch sành sanh, biến thành một người bình thường.
Hai người thẳng tắp rơi xuống bên dưới.
Cũng không biết rơi bao lâu mới rơi tới đáy.
Dưới nhai đ-á lởm chởm, Lộ Tiểu Cẩn rơi trúng một hòn đ-á sắc nhọn.
Dựa theo độ sắc bén của hòn đ-á đó có thể đ-âm xuyên qua người nàng ngay lập tức.
Tốt lắm.
Rơi xuống đất là “về chầu ông bà".
“Ưm——”
Tiếng rên rỉ này không phải do Lộ Tiểu Cẩn phát ra mà là Tư Không Công Lân.
Tư Không Công Lân đưa tay chắn sau lưng nàng, thay nàng đỡ lấy hòn đ-á sắc nhọn đó.
Lão bây giờ không còn linh khí chỉ có thể dựa vào c-ơ th-ể để gồng gánh.
Dù sao vẫn có chút đau đớn.
“Sư tôn, người không sao chứ?”
Lộ Tiểu Cẩn vô cùng lo lắng nhìn tay lão.
Rơi từ trên vách đ-á cao như vậy xuống, rơi trúng hòn đ-á sắc nhọn như vậy, cái tay này chắc là không dùng được nữa rồi chứ?
Không nói thành đống thịt vụn.
Ít nhất cũng phải bị đ-âm xuyên qua chứ?
Lộ Tiểu Cẩn suýt chút nữa không giữ nổi vẻ lo lắng trong mắt mà bật cười thành tiếng.
Nhưng rất nhanh nàng đã không cười nổi nữa.
Bởi vì cái tay của Tư Không Công Lân kia phải gọi là da dày vô cùng.
Đừng nói là đ-âm xuyên qua, thậm chí ngay cả một vết thương cũng không có.
Lộ Tiểu Cẩn thất vọng rồi.
Điều này cũng có nghĩa là ngay cả khi Tư Không Công Lân bây giờ không thể sử dụng linh khí thì với độ mạnh mẽ của c-ơ th-ể lão nàng cũng vẫn như cũ không “tèo" được lão.
“Ừm, vi sư không sao.”
Giọng nói của Tư Không Công Lân đã khôi phục lại vẻ trầm ổn và ôn nhuận như xưa.
Lão nhanh ch.óng nhận ra hai tay Lộ Tiểu Cẩn toàn là m-áu.
Do bị mài ra đấy.
Bò suốt một ngày, tay bị mài đến m-áu thịt be bét.
Tư Không Công Lân theo bản năng muốn xóa sạch vết thương trên tay Lộ Tiểu Cẩn nhưng lão không còn linh khí không xóa được, chỉ có thể ngồi xuống lấy ra một bình nước sạch từ trong túi trữ vật, đơn giản rửa sạch vết thương trên tay Lộ Tiểu Cẩn rồi bôi thu-ốc băng bó cho nàng.
“Đau không?”
“Không đau.”
Lộ Tiểu Cẩn không cảm thấy đau.
Nàng chỉ trân trân nhìn mặt Tư Không Công Lân.
Đại khái là lúc rơi xuống bị thứ gì đó quẹt trúng, trên mặt lão vậy mà có một vết thương nông.
Đang rỉ m-áu.
Giọt m-áu đó thơm quá——
Thơm quá——
Lộ Tiểu Cẩn không kịp đợi áp sát mặt lão l-iếm một cái.
Tư Không Công Lân đang băng bó tay phải cho nàng cảm nhận được cảm giác ướt át mềm mại trên khuôn mặt, thân hình hơi cứng đờ.
Cảm giác mềm mại tinh tế đó tê tê dại dại truyền vào tận tâm can.
Một loại cảm xúc rất khó tả trào dâng.
“Tiểu Cẩn, con có biết mình đang làm gì không?”
Lộ Tiểu Cẩn biết.
Ăn m-áu người.
Rất nhanh cảm giác tanh hôi tột độ và sự phản ứng ngược mang tính sinh lý khi m-áu người vào miệng điên cuồng tràn ngập tâm trí nàng.
“Oẹ——”
Lộ Tiểu Cẩn nghiêng người bắt đầu nôn thốc nôn tháo.
Cả ngày nàng hầu như không ăn gì cả, chẳng nôn ra được cái gì.
Trong miệng toàn là nước chua.
Nhưng dù vậy nàng cũng không dừng lại được.
“Oẹ——”
Tư Không Công Lân cau mày, đợi sau khi nàng không nôn nữa mới đưa cho nàng chút nước ấm rồi vuốt vuốt lưng cho nàng:
“Là chỗ nào không thoải mái sao?”
Sau khi uống nước linh tuyền Lộ Tiểu Cẩn mới hơi dịu lại, không muốn nôn nữa nhưng đầu bắt đầu đau điếng.
“A——!”
“Đau——!”
Đau quá!
Đau quá!
Dường như sắp mọc não ra rồi.
Tư Không Công Lân lập tức hiểu ra Lộ Tiểu Cẩn không phải do ngã xuống mà bị thương mà là do nỗi đau phải chịu đựng trong thủy lao trước đó vẫn chưa nguôi ngoai.
Lần này lão không đ-ánh ngất nàng nữa.
—— Nơi này hiểm ác, nếu Lộ Tiểu Cẩn tỉnh táo lấy m-áu nàng làm lá chắn có lẽ còn sống được.
—— Nhưng nếu nàng ngất đi rồi thì đúng thực là chỉ có con đường ch-ết.
Cho nên Tư Không Công Lân chỉ ôm Lộ Tiểu Cẩn vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, hết lần này tới lần khác trấn an.
“Ừm, vi sư biết rồi, không sao đâu, không sao đâu, đều đã qua rồi.”
Lồng ng-ực lão rất ấm áp.
Giọng nói lão rất ôn hòa.
Từng chút từng chút một kéo thần trí Lộ Tiểu Cẩn quay về.
Nàng túm c.h.ặ.t lấy y phục của lão dường như làm vậy có thể đến gần hơi người hơn một chút, nàng cũng có thể sống giống con người hơn một chút.
Hơi thở quen thuộc tràn vào cánh mũi.
Lộ Tiểu Cẩn dần dần khôi phục tỉnh táo, giọng nói mệt mỏi và yếu ớt:
“Sư tôn?”
“Ừm, vi sư đây.”
Trái tim Lộ Tiểu Cẩn dần dần bình ổn lại.
Chương 439 Đi gặp Ngài
Ở một nơi hiểm ác như thế này Tư Không Công Lân còn mất đi linh lực, bộ bào trắng sạch sẽ gọn gàng cũng bị cành cây quẹt rách mướp lúc rơi xuống.
Lúc này lão đáng lẽ phải rất t.h.ả.m hại mới đúng.
—— Nhìn thì đúng thực là t.h.ả.m hại hơn so với trước đây rất nhiều.
Nhưng sắc mặt lão vẫn như thường, giọng nói cũng vẫn trầm ổn như cũ.
Cứ như thể dù xảy ra chuyện gì đối với lão mà nói cũng chỉ như mưa nhỏ gió thanh, mỉm cười cho qua chuyện.
Sự bình tĩnh của lão toả ra cảm giác an toàn tuyệt đối, từng chút từng chút một chữa lành tinh thần đang căng thẳng đau đớn của Lộ Tiểu Cẩn.
“Đã thấy khỏe hơn chút nào chưa?”
“Vâng.”
Trời đã tối mịt nhưng xung quanh giữa không trung đều lập lòe ma trắc (lửa ma), có đỏ có xanh, không hề tối.
Ma trắc chính là lửa lân (phốt pho).
