Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 620
Cập nhật lúc: 27/03/2026 21:13
“Bất kể hắn là ai, sở hữu sức mạnh gì đều phải ch-ết!”
Trong mắt Ân Thiên Quân lóe lên một tia sát ý nhưng nhanh ch.óng che giấu:
“Cho dù là lưỡng tình tương duyệt cũng không được sao?”
Lúc nói lời này hắn lặng lẽ quan sát Ty Không Công Lân.
Muốn từ trên mặt ông ta chứng thực điều gì đó.
Nhưng không có, vẻ mặt Ty Không Công Lân vẫn bình thản như không:
“Ngươi là một ma tu cũng xứng nói chuyện lưỡng tình tương duyệt sao?”
Hắn là một ma tu cũng xứng lưỡng tình tương duyệt với đệ t.ử của ông ta sao?
Hắn tính là cái thứ gì chứ!
Ty Không Công Lân đã nảy sinh sát tâm.
Chương 453 Ta sẽ quay lại đón ngươi, đợi ta
Kẻ thèm khát đệ t.ử của ông ta đều đáng ch-ết!
Cho dù là Ân Thiên Quân cũng vậy.
Nào ngờ Ân Thiên Quân khi nghe thấy lời này cũng nảy sinh sát tâm.
Dù sao lời này của Ty Không Công Lân cũng quá khó nghe rồi.
Phải biết rằng cái gọi là lưỡng tình tương duyệt chẳng qua chỉ là hắn nể mặt Thiên Vân Tông thôi.
Thử hỏi chỉ với cái loại phế vật luyện khí nhị giai như Lộ Tiểu Cẩn cũng xứng được hắn nhìn trúng sao?
Ai ngờ hắn đã giữ toàn bộ thể diện cho Ty Không Công Lân mà Ty Không Công Lân lại chẳng nể mặt hắn chút nào.
Hắn sao có thể không nảy sinh sát tâm cho được?
Nhưng sát tâm cũng chỉ có thể lặng lẽ nảy sinh thôi.
Dù sao hắn cũng không làm gì được Ty Không Công Lân.
“Tôn thượng nói đúng, là ta đã quá phận rồi.”
Ty Không Công Lân nhàn nhạt gật đầu, sát ý trong mắt nhạt đi vài phần.
“Ừm.”
Tay Ân Thiên Quân khẽ siết lại:
“Nhưng tôn thượng, Thuần Tịnh Chi Thể đã thôn phệ ba cái thần tích rồi, ta nghĩ tôn thượng nên làm gì đó đi thôi.”
Cứ để mặc Thuần Tịnh Chi Thể thôn phệ như vậy nữa thì tất cả mọi người đều sẽ xong đời cả đấy!
Hơn nữa chuyện cho tới nước này đã không thể quay đầu lại được nữa rồi.
Hắn không cho rằng Ty Không Công Lân còn có thể khống chế được Thuần Tịnh Chi Thể.
Chỉ có g-iết nàng ta thôi!
Ty Không Công Lân:
“Yên tâm đi, nàng ta sẽ không đi thôn phệ thần tích nữa đâu.”
Ân Thiên Quân muốn trợn trắng mắt luôn rồi.
Nói cách khác Ty Không Công Lân vẫn không muốn ra tay.
Ông ta điên rồi sao!
Môi Ân Thiên Quân mấp máy một chút, vô số lời c.h.ử.i rủa ùa tới bên miệng, cuối cùng đều chỉ hóa thành một câu:
“Hy vọng tôn thượng nói được làm được.”
Hắn là muốn c.h.ử.i lắm đấy.
Nhưng ai dám c.h.ử.i Ty Không Công Lân chứ?
Cái lão già Ty Không này là không nghe lọt được lấy nửa lời lẽ xấu xa đâu.
Kẻ c.h.ử.i ông ta gần nhất bây giờ cỏ trên mộ đã cao hơn đầu người rồi.
“Ừm, lui xuống đi.”
Ân Thiên Quân quay người liền đi.
Nếu Ty Không Công Lân đều không cuống thì hắn cuống cái gì chứ?
Cùng lắm thì cùng ch-ết thôi.
Hừ.
Chuyện vặt vãnh ấy mà.
Được rồi, hắn vẫn không buông bỏ được.
Hắn nghi ngờ Lộ Tiểu Cẩn có lẽ chính là Thuần Tịnh Chi Thể.
Cho nên hắn không lập tức rời đi mà ẩn nấp ở ngoại môn, chuẩn bị tiếp cận Lộ Tiểu Cẩn để kiểm chứng suy đoán của mình.
Sau đó hắn liền nghe được một số lời đồn đại.
“Các ngươi là chưa thấy đâu, hôm qua Lộ Tiểu Cẩn vì không thể bắt được An Nghĩa tới Nghiệm Tâm Thạch mà buồn bã biết bao nhiêu.”
An Nghĩa chính là người mà hôm qua Ân Thiên Quân đã biến hóa thành.
Ân Thiên Quân nhướng mày, ghé đầu sát lại.
“Ai bảo không phải chứ, ta còn chưa từng thấy nàng ta đau lòng như vậy bao giờ, xem ra lần này nàng ta là làm thật đấy.”
“Nếu là chân tâm thì nên đối đãi một cách thành tâm chứ không phải là cưỡng ép, bộ dạng này bây giờ của nàng ta thì ai mà nhìn trúng được chứ?”
“Nhưng đầu óc Lộ Tiểu Cẩn vốn dĩ không được bình thường, ngươi không thấy nàng ta sau khi bị Vô Tâm phong thẩm vấn không những không sợ mà còn cảm thấy tôn thượng muốn nhận nàng ta làm đệ t.ử sao?
Nàng ta là thật sự có bệnh ở não đấy.”
“Chỉ với một con điên như vậy mà ngươi còn hy vọng nàng ta có thể hiểu được thế nào gọi là đối đãi thành tâm sao?”
…
Ân Thiên Quân trầm tư.
Sau đó hai ngày hắn đều lặng lẽ quan sát Lộ Tiểu Cẩn, phát hiện từ ngày đó trở đi Lộ Tiểu Cẩn liền không còn đeo bám An Nghĩa nữa.
Nói cách khác người nàng thích không phải là An Nghĩa mà là hắn.
Tâm trạng Ân Thiên Quân bỗng chốc vui vẻ hơn không ít.
Sau đó hắn lại nghe được một số lời đồn thổi.
Đại khái là Lộ Tiểu Cẩn ở Vô Tâm phong thật sự đã bị hành hạ, trên người nàng khắp nơi đều có dấu vết từng bị thương.
Hơn nữa nàng vừa bị vứt xuống núi liền vô cùng tự tin Ty Không Công Lân sẽ nhận nàng làm tiểu đệ t.ử, giống như nhận Giang Ý Nùng vậy, sẽ tổ chức một đại điển bái sư linh đình.
Đầu óc giống như đã hỏng rồi.
Sự nghi ngờ của Ân Thiên Quân ngay lập tức bị xua tan hoàn toàn.
Xác nhận rồi, Lộ Tiểu Cẩn không phải là Thuần Tịnh Chi Thể.
Nàng chẳng qua chỉ là một con điên chính hiệu bình thường mà thôi.
Trước khi đi Ân Thiên Quân đặt một cành hoa đào ở đầu giường Lộ Tiểu Cẩn.
Còn để lại một bức thư, trên thư chỉ có một câu:
“Ta sẽ quay lại đón ngươi, đợi ta.”
Chỉ dựa vào tình yêu không sợ hãi gì của Lộ Tiểu Cẩn dành cho hắn, sẵn lòng từ bỏ tất cả này, hắn cũng nhất định sẽ đưa nàng đi.
Nàng nếu biết hắn có lòng với nàng như vậy chắc sẽ vui mừng đến ch-ết mất nhỉ?
Con người ta sau khi phát điên là sẽ có di chứng để lại.
Ví dụ như vào đêm đầu tiên quay về ngoại môn Lộ Tiểu Cẩn đã vô thức bò vào chăn của Phù Tang, giam cầm người ta thật c.h.ặ.t trong lòng.
“Ai đó!”
“Là ai muốn ám s-át bản công chúa!”
Phù Tang trong lúc mơ mơ màng màng luôn cảm thấy có điêu dân muốn hãm hại nàng, kết quả nhìn kỹ lại thấy người đang khóa c.h.ặ.t trên người mình là Lộ Tiểu Cẩn liền ngay lập tức thả lỏng lại.
Nàng vỗ vỗ cánh tay cứng như sắt của Lộ Tiểu Cẩn:
“Ngươi nới lỏng ra một chút đi, sắp bóp ch-ết ta rồi.”
Lộ Tiểu Cẩn không nới.
Phù Tang thấy dù sao cũng không bóp ch-ết được liền không thèm quản nữa mà sau khi ngáp một cái liền trở tay ôm lấy Lộ Tiểu Cẩn.
Nhìn từ xa giống như hai đứa trẻ dính liền vậy.
Không chỉ có vậy Lộ Tiểu Cẩn còn giống như mắc phải chứng khiếm khuyết sự chú ý vậy, đôi khi đang rèn luyện rèn luyện đầu óc sẽ đột nhiên trống rỗng, tinh thần hoảng hốt không biết mình đang làm gì.
“Lộ Tiểu Cẩn, ngươi gánh nước mà phát ngốc cái gì vậy!”
“Trời đất ơi, số nước này của ngươi đã đổ mất nửa thùng rồi đấy!”
Lộ Tiểu Cẩn hoàn hồn lúc này mới phát hiện nước trong thùng đã vơi đi một nửa.
