Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 64
Cập nhật lúc: 27/03/2026 08:00
“Ngươi ngươi ngươi..."
Ngươi nửa ngày, vẫn không nói ra được một câu hoàn chỉnh.
Nhưng rất nhanh hắn đã bình tĩnh lại.
Đây là Thiên Vân Tông!
Cho dù Lộ Tiểu Cẩn có cuồng vọng đến đâu, cũng không thể ra tay với hắn ở đây được!
Nhưng vừa nghĩ như vậy, liền thấy Lộ Tiểu Cẩn tay cầm d.a.o găm, như điên cuồng lao về phía hắn.
Vừa lao tới vừa cười hì hì:
“Ngươi đừng sợ, ta tới để giúp ngươi đây!"
Nam t.ử:
“!"
Cứu mạng, đây đúng là một kẻ điên!
Thấy Lộ Tiểu Cẩn cầm d.a.o ngày càng đến gần, các đệ t.ử lại đứng đực ra đó, không hề có ý định ngăn cản, nam t.ử trong lúc kinh hoàng, để bảo vệ hai lượng thịt của mình, bảo vệ tôn nghiêm của một người đàn ông, gần như ngay lập tức giơ tay lên:
“Ta từ bỏ thử luyện!
Từ bỏ thử luyện!"
Lời vừa dứt, lập tức có đệ t.ử sực tỉnh, tiến lên đưa hắn rời khỏi thiên thê.
Khi bị đưa đi, nam t.ử còn trừng mắt nhìn Lộ Tiểu Cẩn:
“Ngươi cứ đợi đấy, có một ngày, ta nhất định sẽ khiến ngươi cút khỏi Thiên Vân Tông!"
Lộ Tiểu Cẩn:
“!"
Đến giờ hắn vẫn còn muốn đưa nàng trốn khỏi Thiên Vân Tông, cùng nàng làm kẻ vong mạng thiên nhai.
Hắn thật sự, nàng cảm động muốn khóc quá đi!
Lộ Tiểu Cẩn mắt lệ nhòa, kích động vẫy tay:
“Ừm, ta nhất định đợi ngươi!"
Mà trên tay nàng, vẫn còn đang cầm d.a.o.
Vẫy tay một cái, con d.a.o lóe sáng lấp lánh, vừa ch.ói mắt vừa rợn người.
Nam t.ử bị dọa đến rùng mình, không dám nhìn Lộ Tiểu Cẩn thêm cái nào nữa.
Xử lý xong nam t.ử, Lộ Tiểu Cẩn nhét d.a.o lại vào bọc, quay đầu lại nhìn, vừa vặn thấy Giang Hữu Tị leo lên bậc thang đ-á cuối cùng.
“Chúc mừng ngươi, đã thông qua thử luyện..."
Lộ Tiểu Cẩn:
“?"
Giang Hữu Tị thông qua rồi?
Chuyện này làm sao có thể...
Chương 47 Đan dẫn khí biết ngọ nguậy
Phải, Giang Hữu Tị là nam phụ.
Xuất hiện cũng không hề ít.
Nhưng!
Trong cái bộ truyện PO (truyện sắc) giai đoạn đầu sủng sủng sủng, giai đoạn sau thịt thịt thịt này, giai đoạn đầu hắn ngay cả một vai quần chúng cũng không thấy xuất hiện lấy một lần.
—— Nếu không chẳng phải phải xuất hiện để l-iếm một trận tơi bời sao?
Nên Lộ Tiểu Cẩn theo bản năng cảm thấy, Giang Hữu Tị không thông qua nổi thử luyện.
Nhưng hắn lại thông qua rồi.
Lộ Tiểu Cẩn đứng hình trong gió.
Chuyện này rốt cuộc là thế nào?
Chẳng lẽ, trong nguyên tác, giai đoạn đầu Giang Hữu Tị tuy không xuất hiện, nhưng thực ra hắn vẫn luôn ở Thiên Vân Tông?
Chỉ là sau này vì nguyên nhân nào đó, không thể không từ bỏ tu tiên, đi về nhà kế thừa gia nghiệp, gây dựng đế chế kinh doanh?
Hay là nói...
Lộ Tiểu Cẩn liếc nhìn bình nước cầm chắc trong tay Giang Hữu Tị.
Chẳng lẽ vì nàng đưa cho hắn bình nước nhỏ này, dẫn đến hiệu ứng cánh bướm, làm thay đổi cốt truyện của Giang Hữu Tị sao?
Hắn có lẽ, vốn dĩ nên bị khát đến ngất xỉu trên thiên thê?
Nàng nàng nàng, nàng hồ đồ quá đi mà!
Nàng không nên mủi lòng như thế!
Hắn ở đây tu tiên, vậy đế chế kinh doanh của hắn phải làm sao đây!
Sau này nữ chính làm hỏng đồ của người ta, ai đứng ra đền tiền đây!
Đúng lúc này, nén hương trong đỉnh cháy hết.
“Được rồi, thử luyện hôm nay đến đây kết thúc, những ai không thông qua thử luyện, sẽ có người đưa các ngươi xuống núi."
“Những ai thông qua thử luyện, xin mời đi theo ta."
Có nữ tu nhìn về phía Lộ Tiểu Cẩn:
“Sư muội, muội còn lên được nữa không?"
Lộ Tiểu Cẩn thoát khỏi dòng suy nghĩ, gật đầu, nhấc váy, sải hai bước dài quay lại thiên thê.
Mọi người một lần nữa bị sự cường hãn của nàng làm cho chấn kinh.
Các đệ t.ử thì đầy mặt tán thưởng, cô nương này, nhìn một cái là biết sau này nhất định có thể vào nội môn.
Thế là đối với nàng đều ấm áp như gió xuân.
Đối với những người khác, thì lạnh nhạt hơn nhiều:
“Đều còn có thể đứng dậy được không?
Trễ thời gian là không có cơm tối ăn đâu."
Nghe thấy lời này, những đệ t.ử vốn còn đang nằm rạp dưới đất, liền xiêu xiêu vẹo vẹo gian nan bò dậy.
“Được!"
“Mời tiên sư dẫn đường."
Đệ t.ử đó gật đầu, dẫn đường phía trước, thản nhiên mở miệng:
“Đã thông qua thử luyện, các ngươi đều là đệ t.ử của Thiên Vân Tông, ta họ Lưu, sau này gọi một tiếng Lưu sư huynh là được."
Mọi người sắc mặt vui mừng, lòng đầy cảm khái kích động:
“Vâng, Lưu sư huynh!"
Phần lớn mọi người đều có thể bò dậy, nhưng vẫn có người, là thế nào cũng không bò dậy nổi.
Ví dụ như Giang Hữu Tị.
Lộ Tiểu Cẩn cố ý tụt lại phía sau đoàn người, nhìn Giang Hữu Tị thêm vài cái.
Nàng luôn cảm thấy, Giang Hữu Tị vào ngoại môn, không phải là chuyện ngoài ý muốn.
Với nghị lực và quyết tâm của hắn, dù không có nước nàng đưa, hắn chắc vẫn có thể thông qua thử luyện.
Nhưng tại sao giai đoạn đầu nguyên tác lại không có hắn?
Chẳng lẽ là vì, giai đoạn đầu Giang Hữu Tị luôn ở ngoại môn, không tiếp xúc được với nữ chính vốn là thân truyền đệ t.ử sao?
Vậy thì vấn đề đến rồi.
Tại sao Giang Hữu Tị lại nhận nhầm người?
Thân phận thân truyền đệ t.ử của chưởng môn của nguyên chủ, rất ít người biết đến.
Cho dù là đệ t.ử nội môn của Thiên Vân Tông, cũng chỉ biết có một vị đại sư tỷ, được sủng ái vô cùng, nhưng nàng tên là gì thì lại là một ẩn số.
—— Ai lại đi quan tâm một bình hoa phế vật tên là gì chứ?
Còn về những người ngoài Thiên Vân Tông, lại càng ít người biết đến sự tồn tại của nàng.
Nhưng Giang Hữu Tị lại biết.
Không chỉ biết, còn nhận nhầm nàng thành vị hôn thê của hắn?
Chuyện này nói không thông.
Trừ phi, hắn biết chút nội tình nào đó.
Lộ Tiểu Cẩn trầm ngâm.
Giang Hữu Tị biết bao nhiêu nội tình?
Hắn đã từng đến Mộc Cẩn Quốc chưa?
Có biết thân thế của nguyên chủ không?
Có biết tại sao nguyên chủ lại xuất hiện ở Thiên Vân Tông không?
Có biết tại sao nguyên chủ lại trở thành thân truyền đệ t.ử không?
Hay là, hắn chỉ biết nữ chính nhất định sẽ xuất hiện ở Thiên Vân Tông, hơn nữa nhất định sẽ trở thành thân truyền đệ t.ử?
Chỉ là tình cờ, nguyên chủ chiếm giữ thân phận này, nên hắn liền hiểu lầm?
Lộ Tiểu Cẩn tò mò quá đỗi.
Không nhịn được liền rón rén bước chân, lại tụt về phía sau đoàn người thêm chút nữa.
Một lần thử luyện, đại khái có thể thông qua mười mấy người.
