Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 687
Cập nhật lúc: 27/03/2026 21:20
“Công chúa không bị kinh sợ chứ?"
Thương Kỳ tiến lên, đưa tay ra, muốn đỡ Phù Tang, nhưng bị Phù Tang ghét bỏ tránh ra.
Nàng ta không phải không hiểu cục diện, nhưng nàng ta không để những lời đe dọa này vào mắt, vẫn cứ làm theo ý mình, căn bản không thèm đoái hoài đến Thương Kỳ, mà xoay người đi đến trước mặt Lộ Tiểu Cẩn đang bị trói như heo ch-ết, trên cổ còn kề vô số con d.a.o.
“Đều lui xuống hết cho bản công chúa!"
Nhưng đao không có cái nào thu lại cả.
Phù Tang lạnh lùng quay đầu nhìn Thương Kỳ:
“Bảo bọn họ lui xuống!"
“Điện hạ, nàng ta là thích khách, điện hạ làm như vậy, sẽ khiến mạt tướng khó xử."
Phù Tang:
“Bảo bọn họ lui xuống!"
Sắc mặt Thương Kỳ lại khó coi thêm vài phần, nhưng vẫn nhịn, khoát tay một cái, những con d.a.o trên cổ Lộ Tiểu Cẩn liền lần lượt thu về.
Phù Tang cúi đầu, cởi dây trói cho Lộ Tiểu Cẩn.
Vẻ ngoài vẫn trương dương bình tĩnh, thực chất đồng t.ử nàng ta đang run rẩy, tay cũng đang run, nàng ta đang sợ hãi, nhưng không dám để người khác nhận ra.
“Phù Tang…"
Lộ Tiểu Cẩn bị cho uống thu-ốc mê, vẫn chưa khôi phục, vốn dĩ muốn nói nàng có thể cứu Kiến Mộc, nhưng vừa mở miệng, đã thành tiếng ú ớ.
“Đừng nói gì cả, cũng đừng làm gì hết, chuyện tiếp theo cứ để ta xử lý, ngươi là đệ t.ử Thiên Vân Tông, bọn họ không dám làm gì ngươi đâu, đợi lát nữa thu-ốc hết tác dụng, hễ tìm được cơ hội, ngươi hãy trốn đi."
Nói xong, đứng dậy lạnh lùng nhìn Thương Kỳ:
“Đều tránh ra, bản công chúa muốn đi gặp hoàng huynh."
Thương Kỳ lại ngăn nàng ta lại:
“Công chúa, bệ hạ đã băng hà, tuy công chúa lý nên đi tiễn bệ hạ chặng đường cuối cùng, nhưng hiện tại trời đã khuya, công chúa vẫn là nên đến tiền điện nghỉ ngơi trước đi."
Phù Tang nheo mắt:
“Ngươi muốn ép cung?"
“Công chúa nói đùa rồi."
Không có giải thích, coi như ngầm thừa nhận.
Họ Hoa Tư đã ngồi ở vị trí này quá lâu rồi, cũng đã đến lúc nên đổi người rồi.
“Chát!"
Đối mặt với lời đe dọa uyển chuyển, Phù Tang trở tay chính là một cái tát, “Ngươi tính là cái thứ gì, mà cũng dám ngăn bản công chúa?"
Lộ Tiểu Cẩn đang mơ màng phía sau, thấy vậy, mắt đều trừng lớn.
Cái tát này, ngươi nói tát là tát luôn sao?
Cứ cái tình cảnh này của chúng ta, công chúa ngươi có phải hơi quá mức cuồng vọng rồi không?
Kinh ngạc không chỉ có Lộ Tiểu Cẩn, mà còn có các thị vệ khác.
Phải biết rằng, hiện tại trong cung toàn là người của Thương gia, muốn g-iết một vị tiểu công chúa, cái cớ có thể đưa ra quá nhiều.
Thương Kỳ nể mặt nàng ta là một chuyện, nhưng Thương Kỳ có thể tùy ý lấy mạng nàng ta, lại là một chuyện khác.
Tất cả mọi người đều cho rằng, Thương Kỳ sẽ nổi giận, sẽ trực tiếp một đao c.h.é.m ch-ết Phù Tang.
Dù sao, Thương Kỳ cũng là vị Thiết Diện tướng quân nổi tiếng.
Nhưng không có.
Hắn ta tuy sắc mặt âm trầm, khóe miệng còn rỉ ra một vệt m-áu, nhưng vẫn không rút đao, chỉ mang theo mấy phần ẩn nhẫn mà mở lời:
“Công chúa, mạt tướng đều là vì tốt cho người, nếu người còn muốn sống tiếp, thì hãy nghe mạt tướng một lời khuyên."
Lời này của Thương Kỳ, nói ra có chút vi diệu.
“Nghe ý của ngươi, là muốn bảo vệ ta?"
Phù Tang nheo mắt, nhìn lên nhìn xuống Thương Kỳ vài lượt, “Thương Đại B-éo, ngươi không phải là thích bản công chúa đấy chứ?"
Thương gia có quyền có thế, Thương Kỳ và Phù Tang cùng nhau lớn lên từ nhỏ, cái tâm tư thầm kín không dám nói ra của Thương Kỳ, lúc này coi như hoàn toàn bị phơi bày.
“Nếu mạt tướng nói là đúng thì sao?"
Thương Kỳ lau đi vệt m-áu trên miệng, nhìn chằm chằm Phù Tang, giống như một con sói đang chờ thời cơ xông ra, “Điện hạ tính làm thế nào?"
Lộ Tiểu Cẩn vẫn còn đang nằm liệt trên đất, không kìm lòng được mà não bổ ra một màn tình yêu thầm kín tuyệt mỹ cực hạn.
—— Nàng, công chúa vong quốc.
—— Hắn, đại tướng quân làm vong quốc nàng.
—— Hắn si mê nàng nhiều năm, nhưng chỉ có thể giống như chuột cống trong mương nhìn nàng, bây giờ, hắn rốt cuộc đã có cơ hội có thể ôm nàng vào lòng, lần này, dù có chuyện gì xảy ra, hắn cũng phải bắt nàng cả đời ở bên cạnh hắn!
—— Mặc cho Phù Tang có khóc lóc thế nào, cầu xin thế nào, cũng chỉ có thể bị cầm tù ở bên cạnh hắn, cuối cùng vẫn phải cúi xuống cái đầu công chúa cao ngạo.
…
Lộ Tiểu Cẩn cảm thấy c-ơ th-ể hơi khôi phục được một chút sức lực, gian nan bắt đầu bò a bò.
Cái tên Thương Đại B-éo kia ơi, cái màn ngược luyến tình thâm m.ó.c t.i.m móc thận của ngươi đó, ta biết ngươi muốn bắt đầu rồi, nhưng ngươi khoan hãy bắt đầu.
Có ta ở đây, Kiến Mộc không nghẻo được!
Phù Tang cũng không cần cúi đầu!
“Ồ?
Nếu ngươi đã thích ta, vậy bây giờ có phải bất kể ta nói gì, ngươi cũng sẽ đồng ý không?"
Thương Kỳ nhướng mày:
“Nếu trong khả năng cho phép."
Đến rồi!
Đến lúc công chúa cúi đầu, cầu xin Thương Kỳ giơ cao đ-ánh khẽ, để nàng ta gặp lại hoàng huynh một lần nữa, thuận tiện lại cầu xin cho Lộ Tiểu Cẩn, sau đó do Thương Kỳ nắm giữ quyền chủ động, từng chút từng chút chà đạp lòng tự tôn của nàng ta…
Nhưng không ngờ, giây tiếp theo, liền nghe Phù Tang lạnh lùng mở miệng:
“Được, vậy ngươi giúp ta đăng cơ đế vị đi."
Hả?
Tất cả mọi người đều rơi vào ngây dại.
Không phải chứ, công chúa ngươi thật là dám nói mà!
“Ngươi nói cái gì?"
Thương Kỳ nheo mắt.
“Ta nói, ta muốn làm nữ đế."
Phù Tang từng chữ từng câu.
Hiện tại là lúc cung trung loạn nhất, cũng là lúc Phù Tang gian nan nhất, nàng ta lúc này bi thống muốn ch-ết, nhưng nàng ta nếu thật sự chỉ đi bi thống thôi, vậy nàng ta coi như xong đời rồi, họ Hoa Tư cũng xong đời rồi.
Nàng ta tuyệt đối không được gục ngã!
Nàng ta phải trong thời gian đầu tiên chiếm lấy quyền chủ động, cho dù nàng ta không thể đăng cơ đế vị, cũng phải để đứa cháu nhỏ của nàng ta đăng cơ đế vị!
“Ngươi không phải nói thích ta sao?
Vậy thì giúp ta."
Phù Tang thật đúng là, một chút não tình yêu cũng không có.
Mà Thương Kỳ, nhìn qua thì có não tình yêu, nhưng giữa tình yêu và quyền lực, hắn ta cũng không phải kẻ ngốc, biết nên chọn cái nào.
Huống hồ, nếu thật sự để Phù Tang đăng cơ đế vị, đời này của hắn ta, sẽ không bao giờ có thể chiếm hữu nàng ta một cách hèn hạ được nữa.
Cho nên Thương Kỳ chỉ nói:
“Công chúa, vẫn là mời đến tiền điện nghỉ ngơi trước đi."
Phù Tang khẽ cười:
“Xem ra sự yêu thích của ngươi, cũng chẳng đáng giá bao nhiêu tiền nhỉ."
Nàng ta đi về phía Thương Kỳ.
Vừa bước một bước, liền bị người rút đao cản lại.
“Bỏ đao xuống."
Thương Kỳ đưa tay về phía Phù Tang, đáy mắt lóe lên sự chiếm hữu điên cuồng, “Xem ra công chúa biết nên chọn thế nào rồi."
