Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 699
Cập nhật lúc: 27/03/2026 21:22
“Cây cầm này nặng quá đi mất, thế nên làm lỡ chút thời gian, các ngươi tuyệt đối đừng để bụng nha.”
Người khác có để bụng hay không thì Vương Hi Khê không biết, dù sao nàng ta cũng không để bụng, nàng ta ôm cầm đi vào, nhìn nhìn cây cầm lại nhìn nhìn ngỗng quay, mũi khịt khịt, cuối cùng vẫn đặt cây cầm xuống:
“Gần đây ta mới học được mấy bản nhạc, nếu các ngươi không chê thì lát nữa ta nhất định phải đàn cho các ngươi nghe mới được, Tiểu Lễ à, khi nào thì khai tiệc được đây!”
“Tới ngay đây, tới ngay đây!”
Một nhóm người đi quanh phòng bếp giúp đỡ bưng thức ăn lên.
Ban đầu Ngôn Linh còn rất rụt rè.
Dù sao đừng nói là Mạnh Dịch bọn họ, ngay cả với bọn người Lộ Tiểu Cẩn nàng ta cũng không thân thiết lắm.
Là nàng ta cố ý ‘tình cờ gặp gỡ’ mới có thể tới đây được.
Ma tôn trước đây dạy Ngôn Linh con người phải sống cao cao tại thượng, nếu chuyện gì cũng tự thân vận động thì đó là hèn mọn.
Nhưng hiện tại ở nơi này tất cả mọi người đều tự thân vận động, ngay cả món ăn cũng tranh nhau bưng.
Nhưng họ không hề hèn mọn.
Họ rất vui vẻ.
“Lộ Tiểu Cẩn, ngươi còn ăn vụng nữa là ta sẽ một chân đ-á ngươi ra ngoài đó!
Cái bánh trôi chiên kia ngươi để lại cho ta một cái!
Để lại một cái!”
Ngôn Linh:
“…”
Ngôn Linh tuyệt đối không thể ăn vụng được!
Cho đến khi nàng ta nhận được một đĩa thịt thăn chiên giòn.
Trời đất ơi, cái đó thơm quá đi mất!
Nàng ta đang cố nhịn thì bên cạnh thò ra một bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo, lén lút bốc một miếng từ đĩa của nàng ta nhét vào miệng.
Cái màn thao tác đó của Phù Tang đúng là trôi chảy vô cùng!
Sau đó tay của Lộ Tiểu Cẩn cũng lén lút thò qua.
Hai người này đúng là bỉ ổi y như đúc!
“Ưm, thơm quá!
Tỷ tỷ Lễ à, món thịt thăn chiên này tỷ làm ngon quá đi mất!”
Ngôn Linh ban đầu còn giữ kẽ, nhưng rất nhanh sau đó liền bỉ ổi cùng luôn.
Tống Từ Lễ kiêu ngạo hếch cằm:
“Đó là đương nhiên, cũng không xem là ai làm mà, Tiểu Nhất Tiểu Tứ, các con rửa tay chưa!
Tay bẩn thế kia mà cũng dám ăn vụng, mau đi rửa tay cho ta!”
Đám củ cải nhỏ lần lượt đi rửa tay.
Đám củ cải lớn cũng bám gót theo sau.
Ngôn Linh cứ ngỡ mình không hợp với mọi người nhưng thực tế rất nhanh nàng ta đã hòa nhập vào trong đó, ăn rất ngon, chơi rất vui.
“Lão Lộ, quả trứng chim này là ta tìm thấy đó!”
Lộ Tiểu Cẩn mặt dày nhét quả trứng chim vào túi:
“Hả?
Cái thứ này không phải ai nhét vào túi trước là của người đó sao?
Đi đi đi, nướng trứng chim, nướng trứng chim, hì hì hì…”
Ngay cả trứng chim của trẻ con mà nàng cũng cướp!
Ngôn Linh thật sự chưa từng thấy người nào mặt dày vô liêm sỉ như vậy.
Sau đó cũng xán lại gần:
“Ta cũng muốn ăn.”
Mấy ngày sau đó Ngôn Linh chơi đến phát điên luôn.
Sau đó đêm nay nàng ta nhận được truyền âm của Ma tôn:
“Chúc Kế đã g-iết chưa?”
Ngôn Linh cứng đờ người, nàng ta không g-iết, cũng không muốn g-iết, Chúc Kế tuy rằng có chút âm u nhưng con người hắn không xấu:
“Tôn thượng, người có thể cho ta biết linh lang rốt cuộc ch-ết như thế nào không?”
Ma tôn ánh mắt hơi nheo lại.
Hắn không hề giải thích, bởi vì hắn rất rõ ràng Ngôn Linh khi hỏi ra lời này là đã bắt đầu nghi ngờ hắn rồi.
Hắn chỉ không ngờ mình dạy bảo nàng ta bao nhiêu năm nay, kết quả mới đi ra ngoài có mấy ngày đã bị lung lay rồi.
Đồ ngu!
Nhưng trớ trêu thay quy tắc chi lực mà Ngôn Linh sở hữu không bị ràng buộc, hắn thật sự không làm gì được nàng ta, chỉ có thể nói như thế này:
“Ngôn Linh, đừng nghe người khác nói cái gì, hãy nhìn xem họ làm cái gì, dùng trái tim của ngươi để cảm nhận, bản tôn tin rằng ngươi sẽ biết cái gì đúng cái gì sai.”
Ma tôn nói quá đỗi quang minh lỗi lạc khiến cho sự nghi ngờ của Ngôn Linh trở nên vô cùng hèn hạ.
Ngôn Linh gần như theo bản năng cúi đầu xuống:
“Tôn thượng, ta sai rồi.”
“Ừm, có điều nếu ngươi thật sự không ra tay được thì cũng không sao, dù sao bản tôn cũng chưa bao giờ ép buộc ngươi.”
Ngôn Linh càng thêm hổ thẹn.
“Hiện tại bản tôn muốn ngươi tìm một người.”
“Tìm người?”
Trái tim Ngôn Linh thắt lại, “Ai?”
“C-ơ th-ể thuần khiết.”
Ma tôn nói, “Với năng lực của ngươi ta tin rằng ngươi sẽ sớm tìm thấy nàng ta thôi, những việc khác không cần làm gì cả.”
Ma tôn đại khái giải thích một chút điểm đặc biệt của c-ơ th-ể thuần khiết, mà Ngôn Linh gần như ngay lập tức nhận ra c-ơ th-ể thuần khiết chính là Lộ Tiểu Cẩn.
Lẽ ra với sự hổ thẹn của nàng ta đối với Ma tôn lúc này, nàng ta hẳn phải không chút do dự mà nói ra thân phận của Lộ Tiểu Cẩn, nhưng nàng ta đã không làm vậy.
“Tôn thượng, người tìm nàng ta là để làm gì?”
“Những việc này ngươi không cần quản, Ngôn Linh à, những việc bẩn thỉu đó cứ để bản tôn làm là được rồi.”
Ma tôn nói Lộ Tiểu Cẩn là tà ác, là bẩn thỉu, là cần phải trừ khử.
Tà ác sao?
Bẩn thỉu sao?
“Ừm.”
Ngôn Linh cụp mắt xuống, không biết vì lý do gì cuối cùng nàng ta vậy mà chẳng nói gì cả.
Lộ Tiểu Cẩn bảo Giang Ý Nồng ngày hôm sau hãy tới lấy m-áu.
Nhưng nàng ta cách ba ngày sau mới tới.
Vừa khéo mấy ngày nay Lộ Tiểu Cẩn ăn nhiều nên m-áu dày lắm, lập tức vén tay áo lên rạch một đường trên cổ tay:
“Ngươi muốn bao nhiêu m-áu?
Nếu vẫn chưa đủ ngày mai ta sẽ ăn nhiều thêm chút đồ nữa rồi lại cho ngươi lấy.”
Giang Ý Nồng hứng đầy chậu ngưng lạnh liền không lấy m-áu nữa:
“Đủ rồi, không cần nữa.”
Sau đó nàng ta châm chọc khiêu khích Lộ Tiểu Cẩn hai câu rồi mới thu chậu ngưng lạnh rời đi.
Vừa ra khỏi cửa không xa một tên thái giám đã đi tới bên cạnh nàng ta:
“Ngươi lấy nhiều m-áu của nàng ta như vậy để làm gì?
Chẳng lẽ là tìm ra cách gì có thể ngăn cản nàng ta hiến tế sao?”
Giang Ý Nồng khựng lại, tay hơi siết c.h.ặ.t nhưng lại rất bình tĩnh quay đầu nhìn tên thái giám một cái:
“Nếu ta có thể ngăn cản thì sao?”
Tên thái giám mỉm cười để lộ hàm răng vàng khè:
“Vậy ta sẽ g-iết ngươi.”
Thiên mệnh chi nữ cũng sẽ ch-ết đấy nhé.
Chương 513 Truyền âm quỷ dị của Tư Không Công Lân, Khúc Giang xảy ra chuyện
Giang Ý Nồng ánh mắt chẳng hề thay đổi một chút nào, chỉ rút con d.a.o găm bên hông ra đưa cho tên thái giám:
“Chương thúc hà tất phải đợi tới sau này?
Ngài hiện tại có thể ra tay luôn.”
Đúng vậy, tên thái giám đó chính là Chương thúc, người trước đây đã biến hóa thành Quân Thập Thất nói cho Lộ Tiểu Cẩn biết cách đoạt lại mệnh cách chính là g-iết ch-ết Giang Ý Nồng.
