Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 701

Cập nhật lúc: 27/03/2026 21:22

“Đúng thế, chuyến này chúng ta dù có ch-ết cũng phải đi!”

Biết đâu sau khi ch-ết còn có thể lưu danh trong danh sách liệt tu của Thiên Vân Tông đấy chứ!

Đối với những đệ t.ử không quyền không thế, bản thân linh căn lại chẳng có bao nhiêu thiên phú như họ mà nói thì đó đúng là vinh dự vô thượng.

Thế nên từng người một đều rất hào hứng.

Mà Lộ Tiểu Cẩn khi nghe tin này thì đang ở trên cây hái táo mùa đông.

Những quả táo đó từng quả một tròn vo.

Vốn dĩ nàng đang ăn rất ngon lành một miếng một quả, vừa nghe thấy chuyện này thì trời sập luôn rồi.

“Hả?

Khúc Giang?

Chịu ch-ết sao?”

“Không phải đi chịu ch-ết mà là đi cứu chưởng môn tôn thượng.”

Phù Tang từ một cành cây khác bò qua, lén lút xán lại gần nàng, “Đó chính là sư tôn nhà ngươi mà, ngươi chẳng lẽ không lo lắng sao?”

Cứu Tư Không Công Lân sao?

Hừ.

Cái nơi có thể vây khốn được Tư Không Công Lân thì ai cứu được chứ?

Không phải nàng khoác lác đâu, bất kể là ai đi tới đó cũng chỉ có con đường ch-ết mà thôi.

Tóm lại nàng không đi, nàng phải đi thôi!

“Nhị trưởng lão nói rồi sẽ đưa chúng ta đi cùng, cũng coi như là để chúng ta mở mang tầm mắt.”

Mở mang tầm mắt gì chứ?

Điện Diêm Vương sao?

Lộ Tiểu Cẩn mỉm cười.

Được được được, không tránh được rồi.

Ch-ết thì ch-ết cả đi.

Chương 514 Tiến lên không lùi, bất t.ử bất hưu!

Lộ Tiểu Cẩn tức giận c.ắ.n một quả táo mùa đông thật lớn.

Chờ đã!

Tư Không Công Lân bị vây khốn ở Khúc Giang sao?

Thứ gì có thể vây khốn được hắn chứ?

Hắn dù sao cũng đã từng tu luyện Thần Chi Liên cơ mà!

Chẳng lẽ cái Thần tích cuối cùng nằm ở Khúc Giang sao?

Trái tim Lộ Tiểu Cẩn khẽ động đậy.

“Đi!

Đương nhiên phải đi rồi!

Chưởng môn tôn thượng gặp nạn, chúng ta sao có thể khoanh tay đứng nhìn được chứ?

Chúng ta đâu phải hạng người như vậy!”

Lúc này Ngôn Linh đang đứng dưới gốc cây, vừa đón lấy cái giỏ đựng táo vừa quan sát Lộ Tiểu Cẩn, nghe thấy lời này liền khựng lại một chút.

Nàng ta luôn nghĩ Lộ Tiểu Cẩn rất vô liêm sỉ.

—— Không phải nghĩ mà là thực sự vô liêm sỉ.

Bất luận làm việc gì Lộ Tiểu Cẩn cũng có thể vô liêm sỉ tới mức khiến nàng ta phải mở mang tầm mắt.

Nàng ta cứ ngỡ gặp phải chuyện như vậy Lộ Tiểu Cẩn nhất định sẽ tìm cách chuồn lẹ.

—— Đã từng nghĩ tới rồi đấy.

Nhưng không ngờ Lộ Tiểu Cẩn không những không nghĩ tới chuyện chuồn lẹ mà còn hùng hùng hổ hổ đòi đi cứu Tư Không Công Lân.

Rõ ràng với bản lĩnh của nàng đi tới đó đại khái chính là nộp mạng.

Nhưng nàng lại nghĩa vô phản cố!

Trái tim Ngôn Linh nhận được một sự chấn động nho nhỏ, nàng ta nghĩ mình đại khái đã đ-ánh giá thấp Lộ Tiểu Cẩn rồi.

“Đúng đúng đúng, phải đi!

Ta đi cùng ngươi!”

Phù Tang cũng tiếp lời, khoác tay Lộ Tiểu Cẩn, “Có ch-ết thì chúng ta cùng ch-ết!”

Lộ Tiểu Cẩn:

“…”

Nói hay lắm, lần sau đừng nói như vậy nữa nha.

Ngôn Linh ngẩng đầu nhìn kỹ hai người thêm một cái, mím môi rồi lại cúi đầu xuống.

Thật ra đêm qua sau khi nhận được truyền âm của Ma tôn nàng ta đã bị lung lay không ít.

Nhưng hiện tại đứng dưới gốc cây, ánh nắng rất đẹp, hơi thở tràn ngập hương thơm thanh khiết của táo mùa đông.

Cái cảm giác thực tại này khiến nàng ta dần dần thoát ra khỏi sự lung lay đó.

Nếu ngẫm lại kỹ càng những lời Ma tôn nói đêm qua trông có vẻ câu nào cũng là giải thích nhưng thực tế chẳng câu nào là giải thích cả.

Hắn chỉ đang làm lu mờ khái niệm, dùng một bộ dạng giả vờ muốn tốt cho nàng ta để một lần nữa đẩy tất cả các câu hỏi ngược lại cho nàng ta.

May mắn thay đêm qua nàng ta đã chẳng nói gì cả.

Không có khoảnh khắc nào nàng ta cảm thấy may mắn như lúc này nữa.

“Đang nghĩ cái gì thế?”

Tuế Cẩm đưa cái giỏ cho nàng ta, “Nếu mệt rồi thì cứ qua đằng kia nghỉ ngơi một lát đi, hai người họ chắc là còn phải hái lâu lắm đấy.”

Ngôn Linh hồi thần lại, mỉm cười lắc đầu:

“Không, không mệt, ta chỉ cảm thấy hôm nay thời tiết rất tốt.”

Nàng ta đón lấy cái giỏ, nghĩ tới thái độ của Ma tôn đêm qua liền nhíu mày:

“Khúc Giang chắc hẳn thực sự rất nguy hiểm, ta nghĩ có lẽ Ma tộc sẽ nhúng tay vào đó.”

Không phải có lẽ.

Mà là chắc chắn.

Vết thương của Ma tôn đã dưỡng gần xong rồi, một khi hắn biết đệ t.ử Thiên Vân Tông sẽ tới Khúc Giang thì nhất định sẽ tới đó canh sẵn trước.

Hoặc có thể nói cái truyền âm gửi cho Nhị trưởng lão chưa biết chừng chính là b.út tích của hắn.

Chẳng lẽ Ma tôn đêm qua truyền âm cho nàng ta bảo nàng ta mau ch.óng tìm ra c-ơ th-ể thuần khiết cũng có liên quan tới việc này sao?

Hắn đây là định ra tay rồi!

Nghĩ tới đây trong lòng Ngôn Linh dâng lên một nỗi bất an.

“Ma tộc sao?”

Tuế Cẩm nhìn Ngôn Linh thêm một cái, hóa ra Ngôn Linh là ma tu sao?

Nhưng vì sao trên người nàng ta chẳng có chút ma khí nào cả?

Là vì dùng thứ gì đó che đậy rồi sao?

Hay là nói nàng ta vẫn chưa sa đọa thành ma?

Tuế Cẩm để lại một tâm nhãn.

“Ừm.”

Ngôn Linh do dự nhìn Lộ Tiểu Cẩn thêm một cái, “Nếu có thể thì tốt nhất là đừng để Lộ Tiểu Cẩn đi.”

Ánh mắt Tuế Cẩm hơi nheo lại, nhận ra Ngôn Linh chắc hẳn đã nhận ra thân phận của Lộ Tiểu Cẩn rồi, nhưng đã vậy vì sao nàng ta lại không báo cáo cho Ma tôn mà ngược lại còn nhắc nhở bọn họ?

Nàng không hiểu nhưng có thể cảm nhận được Ngôn Linh là có ý tốt.

“Ta biết rồi, đa tạ.”

Ngôn Linh mỉm cười thả lỏng được vài phần:

“Không có gì.”

Mà bấy giờ hai người vẫn đang ở trên cây hái hái hái kia từ lâu đã quẳng chuyện này ra sau đầu, chỉ chú tâm vào việc hái những quả táo to nhất.

“Đúng rồi Phù Tang.”

Lộ Tiểu Cẩn hái mệt rồi, một chân giẫm lên một cành cây hơi to một chút, một tay bám vào cành cây trên đầu với một tư thế cực kỳ hào sảng và bỉ ổi đang gặm táo, “Vì sao ngươi lại muốn tu tiên?”

Vừa nhắc tới cái này Phù Tang liền hết buồn ngủ ngay.

Nàng ta quay đầu lại với tư thế hào sảng và bỉ ổi y hệt bám vào cành cây:

“Vì hoàng huynh của ta!”

Lộ Tiểu Cẩn biết điều đó.

Nhưng nàng không biết vì sao tu tiên lại là vì hoàng huynh của nàng ta.

“Nói nghe xem nào?”

Phù Tang biết Lộ Tiểu Cẩn đã rõ bí mật của tộc Hoa Tư nên cũng chẳng giấu giếm, trực tiếp ghé sát tai Lộ Tiểu Cẩn nói:

“Ta muốn để hoàng tỷ của ta có thể đường đường chính chính trở thành Nữ đế.”

Lộ Tiểu Cẩn vốn dĩ cứ ngỡ người tộc Hoa Tư sở dĩ phải phân biệt nam nữ, lên ngôi hoàng đế vẫn lấy thân phận nam t.ử là vì trong xương tủy vẫn còn chút trọng nam khinh nữ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 701: Chương 701 | MonkeyD