Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 760
Cập nhật lúc: 27/03/2026 21:29
“Ngay khi bọn họ đang dung hợp với nhau Lộ Tiểu Cẩn liền nhắm mắt lại bay về phía Thiên Uyên.”
“Đừng mà!”
Tiết Cô cuối cùng cũng hiểu Lộ Tiểu Cẩn muốn làm gì rồi, hắn cuối cùng đã hốt hoảng rồi, “Không được đi!”
Hắn vẫn chưa thể hoàn toàn đoạt xá, Lộ Tiểu Cẩn lúc này nếu chọn tế trời thì nàng sẽ ch-ết và hắn cũng vậy.
Nhưng oái oăm thay hắn lại từng có khế ước với Lộ Tiểu Cẩn, hắn không g-iết được nàng cũng chẳng ngăn cản được nàng.
Chỉ đành mặc kệ nàng g-iết ch-ết hắn, dùng sức mạnh của hắn để tu sửa Thiên Uyên.
“A——!”
Lộ Tiểu Cẩn đang hấp thụ tất cả linh lực của cửu châu, sức mạnh của Sinh Tham đang bị thôn phệ sắp sửa tan biến, hắn biết mình không còn đường sống nên chỉ có thể xông ra khỏi kết giới của Vô Tâm Nhai muốn cùng ch-ết với Lộ Tiểu Cẩn nhưng chưa kịp ra tay liền bị thôn phệ sạch sẽ.
Tất cả quái vật trên thiên hạ này thảy đều hòa nhập vào trong c-ơ th-ể Lộ Tiểu Cẩn.
Một luồng sáng từ trên trời giáng xuống bao trùm lấy nàng.
Vào khoảnh khắc đó cả cửu châu thảy đều có thể nhìn thấy nàng.
“Lộ Tiểu Cẩn?”
“Tại sao nàng ta lại ở trên trời?
Tại sao tu vi của ta đột nhiên biến mất hết rồi, chẳng lẽ có liên quan tới nàng ta?
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Không biết nữa.”
Tu sĩ cửu châu kinh hãi khôn xiết, bàn tán xôn xao.
Còn Phù Tang đang bị nhốt ở phủ thành chủ thấy cảnh này liền trợn trừng mắt, lau nước mắt rồi điên cuồng chạy ra ngoài.
“Lộ Tiểu Cẩn!”
“Ngươi cái đồ l.ừ.a đ.ả.o này!”
“Đã nói là tới đón ta mà!”
Nàng lại bỏ rơi nàng ấy rồi!
Lúc này còn có vô số người đang chạy về phía Mộc Cẩn Quốc.
“Sư tỷ, đừng mà!”
“A Cẩn!”
…
Ngôn Linh cũng thấy cảnh tượng này ở chân trời.
Trên người nàng ta mang theo quy tắc chi lực.
Nhưng chỉ có Thiên đạo mới có quy tắc chi lực thôi.
Phải, nàng ta cũng là thiên mệnh chi nữ.
Là vì Thiên đạo nhận thấy Thạch Du có thể sẽ không nỡ xuống tay với Lộ Tiểu Cẩn nên mới để nàng ta giáng sinh.
Nàng ta cũng là tới để g-iết Lộ Tiểu Cẩn.
Nhưng những chuyện này trước đó nàng ta không hề biết, tới tận khoảnh khắc này nàng ta mới thức tỉnh.
Thế nhưng Thiên đạo làm sao có thể cảm thấy Lộ Tiểu Cẩn sẽ mất khống chế chứ?
Rõ ràng đứa trẻ này ngay từ đầu tới cuối người nó muốn cứu luôn là Thạch Du mà.
Ngôn Linh nhìn về phía Lộ Tiểu Cẩn, cuối cùng vẫn mở lời:
“Bất, diệt.”
Vào khoảnh khắc mở lời nàng ta liền nôn ra một ngụm m-áu lớn, ngã gục xuống đất không biết sống ch-ết ra sao.
Lộ Tiểu Cẩn đã nhìn thấy Ngôn Linh.
Đồng thời cũng nhìn thấy tương lai.
Ngôn Linh dùng quy tắc chi lực hứa cho nàng bất diệt.
Quy tắc chi lực đã linh nghiệm, cho nên một tia hồn phách trong mệnh cách nàng đã hoán đổi cho Thạch Du đã sống sót.
Tia hồn phách đó sẽ được nuôi dưỡng trong c-ơ th-ể Thạch Du, vài nghìn năm sau sẽ do Thạch Du sinh hạ.
Đứa trẻ đó chính là Lộ Tiểu Cẩn của tương lai.
Là người lớn lên vào cái ngày thức đêm làm luận văn tốt nghiệp nhìn thấy truyện PO mà xuyên không tới đây – Lộ Tiểu Cẩn.
Mọi thứ vào khoảnh khắc này đã tạo thành một vòng khép kín.
Lộ Tiểu Cẩn nhắm mắt lại.
“Hóa ra là như vậy sao.”
Cho nên nàng mới sở hữu hai đoạn ký ức hoàn toàn khác nhau, có hai người mẹ hoàn toàn khác nhau.
Người mẹ canh giữ dưới hồ lớn trong Đại Hoang bí cảnh đó thực ra là chấp niệm mà Thạch Du để lại trong mỗi lần vì cứu nàng, vì bảo vệ mảnh vỡ linh hồn nàng.
Tỷ tỷ chính là mẹ.
Cho nên lúc trước Nam Giản mới nói sinh cơ của nàng nằm trên người Thạch Du.
Đúng là như vậy, chỉ có điều sinh cơ đó là để Lộ Tiểu Cẩn được giáng sinh trong tương lai, sau đó một lần nữa quay lại nơi này tế trời mà ch-ết, hoàn toàn tạo thành vòng khép kín.
Bây giờ là khởi đầu cũng là kết thúc.
“A——”
Thân thể Lộ Tiểu Cẩn hóa thành đ-á bay về phía Thiên Uyên chắp chắp vá vá, ngăn chặn tất cả những vị thần đang nhung nhúc muốn bước vào nhân gian.
Mọi thứ đã kết thúc rồi.
Thế gian khôi phục thái bình.
Đột nhiên trời đổ tuyết, những bông tuyết lả tả rơi xuống, trong tầm mắt là một màu trắng xóa, dường như có thể che lấp tất cả m-áu me, đau đớn và bẩn thỉu.
“Tuyết rơi rồi.”
Không ai biết ngày hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Họ chỉ biết ngày hôm đó có một con mụ điên đã ch-ết.
Còn linh khí của giới tu tiên cũng biến mất sạch sành sanh chỉ sau một đêm, mấy vị đại năng của giới tu tiên đồng thời mất mạng, tất cả các tu sĩ còn lại cũng thảy đều biến thành phàm nhân, già đi và ch-ết đi nhanh ch.óng.
Từ đó về sau thế gian không còn ai có thể tu tiên được nữa.
Hậu thế gọi đó là:
“Thời đại mạt pháp.”
Chương 559 Năm 3075 Công nguyên
Năm 3075 Công nguyên.
Bên cạnh kết giới Thiên Uyên có một linh hồn yếu ớt đang bám víu lấy.
Linh hồn đó thỉnh thoảng lại vỗ vào tảng đ-á dưới thân:
“Lộ Tiểu Cẩn, con mau tỉnh lại đi.”
“Mau tỉnh lại đi.”
Linh hồn đó là Ân Thiên Quân.
Năm đó Lộ Tiểu Cẩn đã thôn phệ Sinh Tham, đồng thời cũng thôn phệ Ân Thiên Quân, nhưng cũng chính vì vậy mà vô tình giữ lại được linh hồn của Ân Thiên Quân.
Linh hồn của hắn cùng Lộ Tiểu Cẩn vá trời, cùng rơi vào trầm mặc.
Một nghìn năm trước hắn đã tỉnh lại.
Nhưng Lộ Tiểu Cẩn vẫn là tảng đ-á lớn chặn đứng đầu gió Thiên Uyên.
Ân Thiên Quân vốn dĩ nên đi đầu t.h.a.i rồi.
Nhưng hắn không đi, hắn cứ canh giữ ở nơi này.
Thực ra hắn cũng biết hắn canh giữ ở đây chưa chắc đã đ-ánh thức được Lộ Tiểu Cẩn.
Nhưng hắn càng biết rõ nếu hắn đi rồi thì e rằng Lộ Tiểu Cẩn sẽ thực sự không bao giờ tỉnh lại được nữa.
Thế là hắn bắt đầu ngày ngày vỗ vào tảng đ-á.
“Lộ Tiểu Cẩn, con đừng ngủ nữa.”
“Lộ Tiểu Cẩn, hôm nay gió to quá, ta sắp rét ch-ết rồi đây.”
“Lộ Tiểu Cẩn, nếu con nghe thấy thì hãy gõ vào tảng đ-á đi.”
…
Tảng đ-á này hắn đã vỗ ròng rã suốt một nghìn năm nhưng không hề có phản hồi.
Và bắt đầu từ một năm trước, kết giới giữa trời và đất đột nhiên trở nên ngày càng mỏng manh.
Kết giới bắt đầu xuất hiện hết lỗ hổng này tới lỗ hổng khác.
Vô số vị thần hóa thành sự quái dị ùa vào nhân gian.
Về sau người ta gọi đó là sự hồi phục của quái dị.
Linh hồn của Ân Thiên Quân ngày càng yếu đi, mấy lần suýt nữa bị gió thổi tan mất.
