Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "hướng Nội" - Chương 11
Cập nhật lúc: 06/04/2026 03:02
“Quả nhiên mà, trong mắt Tống Tiêu ngoại trừ Phượng Ngọc Dao thì chẳng có mấy người xứng đáng để hắn tôn trọng.”
Cảm nhận được sự chán ghét trên mặt Lục Vận, Tống Tiêu nhíu mày.
Hắn tin vào trực giác của mình, cổ tay chuyển động định ra tay lần nữa.
Lại thấy Lục Vận đối diện ngẩng đầu nhìn về một hướng, trên mặt lộ ra nụ cười nhẹ nhàng.
Nụ cười đó như hoa lan u nhã, thoang thoảng hương thơm lại mang theo sự lạnh lẽo u tịch khiến người ta phải dừng bước.
Ngay lúc này Tống Tiêu cảm thấy mình bị ai đó khóa c.h.ặ.t.
Sát ý khiến người ta rùng mình đó làm lưỡi kiếm của Tống Tiêu khẽ run lên, đó là sự sợ hãi!
“Keng..."
Có một thanh kiếm từ trên trời rơi xuống treo ngay giữa mày Tống Tiêu.
Tiếng kiếm ngân vang vọng mãi không thôi.
Đây là thanh kiếm sơ cấp mà đệ t.ử Tàng Kiếm tông khi mới nhập môn mới sử dụng.
Thanh kiếm trước mắt này chằng chịt những vết sứt mẻ, thân kiếm xám xịt không chút ánh sáng, thuộc loại chỉ cần bẻ nhẹ là gãy.
Nhưng chính thanh kiếm này lại mang đến cho Tống Tiêu cảm giác mình sắp ch-ết.
Hắn không đỡ nổi thanh kiếm này.
Nếu không phải chủ nhân của thanh kiếm chủ động dừng lại thì lúc này hắn đã ch-ết rồi.
Là ai?
Tim hắn chấn động ánh mắt dáo dác tìm kiếm.
Đợi khi hắn nhìn về phía Lục Vận mới phát hiện bên cạnh nàng xuất hiện một tiểu thiếu niên.
Trông có vẻ xấp xỉ tuổi mình khuôn mặt thanh tú, trong đôi mắt đen trắng rõ ràng đọng lại một dòng suối trong vắt.
Sáng mà thấu không thấy bất kỳ bụi trần nào, thuần khiết như một đứa trẻ.
Thiếu niên chắp tay đứng đó nhìn Tống Tiêu với ánh mắt vô cùng bất mãn.
“Tại sao anh lại bắt nạt tiểu sư muội của tôi?"
Chiều cao không cao nhưng trong mắt Lục Vận lại vô cùng cao lớn.
Nghe lời nói đầy sự bảo vệ đó lòng Lục Vận hơi ấm áp.
Vân Thủy Thanh, tứ sư huynh của nàng cũng chỉ lớn hơn nàng một tuổi mà thôi.
Nhưng tu vi của đối phương ấy à...
đã sớm đạt đến đỉnh Kim Đan đủ để sánh ngang với nhị sư huynh.
Cũng không hẳn là vì thiên tư đối phương xuất chúng mà là vì lai lịch đối phương kỳ lạ.
Thiếu niên trước mắt nàng tuy là thân người nhưng đối phương không phải là chân nhân bằng da bằng thịt mà là kiếm linh.
Tàng Kiếm tông có một thanh thần kiếm được truyền thừa từ tay chưởng môn khai tông lập phái của Tàng Kiếm tông, cất giữ trong tông môn đã chín trăm năm.
Dưới sự nuôi dưỡng của linh khí ngày đêm thanh kiếm đã mất đi chủ nhân này hơn mười năm trước đã sinh ra kiếm linh, chính là Vân Thủy Thanh trước mắt.
Đại trận Vấn Thiên phong không ngăn cản được kiếm linh cùng nguồn gốc với Tàng Kiếm tông này.
Lúc đầu hắn chạy loạn đến Vấn Thiên phong sau khi bị sư phụ phát hiện đã thu làm đệ t.ử.
Họ Vân theo sư phụ, Thủy Thanh cũng là tên sư phụ ban cho.
Kiếm linh mới vào thế gian cái gì cũng không hiểu thiên tính lương thiện tâm tư thuần khiết không tì vết, trong mắt hắn nhân tính vốn thiện.
Tất cả mọi người trong môn hắn đều muốn coi là bạn bè.
Trong nguyên tác vị tứ sư huynh này của nàng và Phượng Ngọc Dao qua lại rất gần gũi, trên con đường tu hành lại càng giúp đỡ đối phương rất nhiều.
Dùng lời của Vân Thủy Thanh mà nói Phượng Ngọc Dao là người bạn tốt nhất của hắn còn Lục Vận là tiểu sư muội hắn yêu quý nhất.
Mãi cho đến khi Lục Vận, người sư muội này ch-ết dưới tay Phượng Ngọc Dao, kiếm tâm của Vân Thủy Thanh không chịu nổi đòn kích mạng đã vỡ tan.
Kiếm tâm vỡ thần trí của Vân Thủy Thanh trở nên hỗn độn.
Lúc đó hắn chỉ là kiếm linh hành động theo bản năng, vì sự gần gũi còn sót lại với Phượng Ngọc Dao thanh thần kiếm của Tàng Kiếm tông kia chín trăm năm sau đã nhận chủ.
Tất cả những chuyện này đầy tính kịch bản.
Cho nên lúc Lục Vận mới đến Vấn Thiên phong nàng đã tẩy não vị sư huynh này rất nhiều.
Dẫu rằng hiện giờ bản tính lương thiện của đối phương không hề thay đổi nhưng đối với người ngoài cũng bớt đi sự gần gũi bẩm sinh.
Cũng vì sự can thiệp của nàng Vân Thủy Thanh hiện giờ cũng chỉ biết đến cái tên Phượng Ngọc Dao chứ chưa từng chính thức gặp mặt.
Đối với Lục Vận mà nói điều nàng muốn không nhiều.
Tiên đồ phẳng lặng người thân bình an.
Mấy người ở Vấn Thiên phong chính là người thân của nàng, đã biết trước kết cục tương lai của những người này nàng liền ra sức thay đổi.
Hiệu quả ít ỏi nhưng cũng có khởi sắc.
Điều khiến Lục Vận dở khóc dở cười là vì sự nhúng tay của Kỷ Hồng Khe, Vân Thủy Thanh cũng trở thành một kẻ cuồng sư muội chính hiệu.
Quan niệm thiện ác hiện giờ của Vân Thủy Thanh chính là những kẻ bất lợi với tiểu sư muội đều là người xấu.
Chẳng hạn như Tống Tiêu trước mắt sát ý của Vân Thủy Thanh lúc này là thật sự.
Chương 9 Hắc Sơn Cổ Thành
Người sống người ch-ết trong mắt Vân Thủy Thanh chẳng có gì khác biệt.
Trắng đến cực điểm tự nhiên sẽ hóa đen, lời này không phải là không có lý.
Dưới sự khống chế của Vân Thủy Thanh thanh kiếm sơ cấp kia vẫn chỉ thẳng vào Tống Tiêu.
Rõ ràng Vân Thủy Thanh không có vẻ gì là mang tính tấn công nhưng Tống Tiêu một cử động cũng không dám, đứng chôn chân tại chỗ thần sắc hoảng hốt.
Khoảng cách giữa hai người giống như trời với đất Tống Tiêu thậm chí không nảy sinh nổi ý nghĩ phản kháng.
Đây là sự nghiền ép triệt để.
Mà đối phương căn bản không hề dùng toàn lực!
Tống Tiêu vốn luôn tự cao tự đại giờ đây ở chỗ Vân Thủy Thanh bị bẽ mặt tâm cảnh đều bắt đầu d.a.o động.
Chẳng lẽ sư phụ nói hắn là đệ t.ử có thiên phú cao nhất trong những năm qua của Tàng Kiếm tông.
Nhưng người trước mắt này lại là cái gì?
Cảm giác ưu việt bấy lâu nay cứ thế tan biến như mây khói ngay lúc này.
Những gì nhìn thấy là vực thẳm không thể vượt qua trước mắt.
Rất nhiều tâm tư hỗn tạp làm phiền Tống Tiêu, sắc mặt Tống Tiêu trắng bệch mắt trợn to cứ thế nôn ra một ngụm m-áu.
Sự phát triển này là điều Lục Vận cũng không lường trước được.
Đối phương bị tứ sư huynh của nàng dùng một kiếm này dọa đến mức tâm cảnh xảy ra vấn đề sao?
Trong tu chân giới ai ai cũng nói kiếm tu hiếu chiến.
Đấu với người đấu với trời đấu với vạn vật.
Dao núi biển lửa chỉ cần có ích cho tu vi của mình kiếm tu thật sự còn dám đi.
Mà tất cả những điều này đều yêu cầu kiếm tu phải có tâm cảnh ổn định và kiên cường hơn so với tu sĩ các đạo khác.
Vượt qua hiểm cảnh ngoài thực lực thì tâm cảnh cũng phải mạnh mẽ.
Tu kiếm lại càng phải tu tâm.
Đây là chuẩn tắc của kiếm tu.
Tâm cảnh Tống Tiêu yếu ớt như vậy thì làm kiếm tu cái gì chứ!
Gạt bỏ lớp lọc mà nguyên tác dành cho Tống Tiêu sự kiêng dè của Lục Vận đối với Tống Tiêu cứ thế bớt đi vài phần.
Nhìn Vân Thủy Thanh cũng đang ngẩn ngơ Lục Vận thở dài trong lòng.
Mấy vị sư huynh này của nàng chẳng có ai là hạng vừa cả.
