Ván Cược Cuối Cùng - 9

Cập nhật lúc: 03/08/2026 13:01

"Cái ôm của em có thể làm dịu đi mệt mỏi, một cái ôm giải tỏa trăm nỗi sầu, có muốn thử không?"

Bao nhiêu mệt mỏi, tủi hờn và áp lực trong khoảnh khắc ấy đều vỡ òa.

Anh ta bước tới, ôm chầm lấy cô thật c.h.ặ.t.

Vào khoảnh khắc đó, Chu Thanh Nhai đã thầm quyết định.

Đời này, chính là cô ấy rồi.

Kể từ ngày hôm đó, Trình Vị Hi bỗng nhiên không còn cùng anh ta khởi nghiệp nữa, mà đi khắp nơi rải CV, phỏng vấn, tìm cho mình một công việc trông có vẻ khá ổn định.

Chu Thanh Nhai từng cười cợt hỏi cô: "Sao lại vội vàng đi tìm việc thế? Sợ anh nuôi em không nổi à?"

Trình Vị Hi nghiêm túc sắp xếp tài liệu nhận việc, đến đầu cũng chẳng ngẩng lên: "Bởi vì chúng ta cần có năng lực chống chọi rủi ro."

"Chu Thanh Nhai, anh cứ yên tâm xông pha đi."

"Dù kết quả thế nào đi nữa, em vẫn luôn ở phía sau giúp đỡ anh."

Bây giờ nghĩ lại, Chu Thanh Nhai bỗng thấy hối hận.

Chính câu nói trong điện thoại ngày đó của anh ta đã làm tổn thương cô.

Anh ta đã hỏi, không có việc gì làm nữa à?

Thế là cô liền đi tìm việc để làm.

Trình Vị Hi luôn luôn có thể đón nhận trọn vẹn mọi cảm xúc của anh ta một cách vững vàng nhất, giải quyết mọi vấn đề một cách cực kỳ tốt đẹp.

Cũng giống như lần trời mưa đó, anh ta không đi đón cô. Cô đã đăng ký tự học lái xe.

Lần nằm viện đó, anh ta không đến thăm cô. Sau này cô bị bệnh cũng không bao giờ hé răng mở lời thêm lần nào nữa.

Lần này, anh ta nói chia tay...

Có phải cô, sẽ không bao giờ quay về nữa rồi không?

10

Càng nghĩ anh ta càng hoảng loạn.

Chu Thanh Nhai mở ứng dụng ngân hàng trên điện thoại.

Chuyển khoản 5.200.000 tệ với ghi chú: Bé cưng, sinh nhật vui vẻ.

Giao dịch thứ hai, 13.140.000 tệ với ghi chú: Không chia tay nữa, chúng ta kết hôn ngay bây giờ đi.

Định chuyển tiếp giao dịch thứ ba thì hệ thống báo lỗi: Tài khoản đã bị kiểm soát rủi ro.

Quản lý ngân hàng gọi điện tới. Chu Thanh Nhai nghiêm túc giải thích: "Tôi chuyển tiền cho bạn gái tôi, tôi muốn chuyển bao nhiêu mà chẳng được."

Quản lý ngân hàng cho biết, tài khoản bị kiểm soát rủi ro là của Trình Vị Hi. Vì thu nhập hàng tháng bình thường của cô chỉ khoảng 30.000 đến 50.000 tệ, thu nhập hàng năm tầm 500.000 tệ. Việc đột ngột nhận được hai khoản tiền lớn khiến hệ thống đưa vào danh sách theo dõi.

Chu Thanh Nhai mới bừng tỉnh nhớ ra.

Sự nghiệp của anh ta càng làm càng lớn, tài sản ròng cá nhân đã tiệm cận mức hàng chục tỷ tệ. Vậy mà trong thẻ của Trình Vị Hi lại chẳng có nổi một triệu tệ.

Bình thường anh ta cũng hay chuyển tiền cho Trình Vị Hi, nhưng toàn chuyển qua WeChat, vài trăm nghìn tệ mỗi lần, và cô cũng chưa từng gặng hỏi.

Thế nhưng hồi mới tốt nghiệp, khi anh ta nói muốn khởi nghiệp, Trình Vị Hi đã chẳng hề do dự nhét tấm thẻ ngân hàng vào tay anh ta.

Hơn 700.000 tệ. Đó là tiền hồi môn bố mẹ cho cô, cũng là toàn bộ tài sản cô có.

Anh ta bảo không thể lấy, cô liền ngả vào lòng anh ta, cười bảo: "Cứ cầm lấy đi, sau này phải trả lại cho em gấp ngàn gấp vạn lần đấy nhé. Tiền sính lễ em đòi toàn bộ tài sản của anh cơ."

Khi ấy, anh ta đã khóc quỳ trước mặt cô, gục đầu lên gối cô, nghẹn ngào nói: "Hi Hi, đợi anh kiếm được tiền, việc đầu tiên anh làm là rước em về nhà."

Nhưng anh ta đã thất hứa.

Anh ta đã kiếm được số tiền mà vô số người bình thường cả đời cũng không chạm tới, nhưng lại chưa từng cho cô một đám cưới.

Anh ta hết lần này đến lần khác bắt cô phải chờ đợi. Thậm chí vì một trò cá cược, anh ta lại bắt cô chờ thêm nửa năm nữa.

Chu Thanh Nhai lại nhớ đến ngày mưa bão hôm đó, Trình Vị Hi đã nói cô không muốn chờ nữa.

Trái tim anh ta như hẫng đi một nhịp.

Khi Nhâm Tư Tư đẩy cửa bước vào, anh ta cầm điện thoại lên hỏi: "Em có số điện thoại của Diệp Nghi không? Lễ tân ấy."

Nhâm Tư Tư chớp chớp mắt, nhìn anh với gương mặt vô tội: "Sếp? Anh xin số cô ta làm gì thế ạ? Hai ngày trước anh đã đuổi việc cô ta rồi mà."

Thân hình Chu Thanh Nhai khựng lại, anh ta hỏi với vẻ không thể tin nổi: "Ai đuổi việc cô ấy?"

Nhâm Tư Tư tiến đến trước mặt anh ta: "Sếp, anh làm sao thế ạ? Ba ngày trước cô ta ăn h.i.ế.p em, sau khi anh đón em về thì đã bảo bên nhân sự sa thải cô ta rồi còn gì."

Chu Thanh Nhai lúc này mới ngộ ra: "Bạn cùng phòng của em... là Diệp Nghi sao?"

"Đúng vậy ạ, sao tự dưng anh lại tìm cô ta?"

Chu Thanh Nhai đặt điện thoại xuống, ánh mắt cuối cùng cũng dời sang Nhâm Tư Tư.

Anh ta nhíu mày: "Em vẫn chưa tìm được nhà sao?"

Nhâm Tư Tư nũng nịu: "Công việc của em mệt lắm luôn, làm gì có thời gian đi xem nhà đâu ạ. Sếp cho em ở nhờ thêm mấy ngày nữa đi mà. Dù sao bây giờ anh cũng đang đơn thân, em ở đây nấu cơm ba bữa, chăm sóc sinh hoạt hàng ngày cho anh, coi như trừ vào tiền nhà."

Chu Thanh Nhai đột ngột nhận ra, chỉ vỏn vẹn ba ngày, trong căn nhà này đã chất đầy những món đồ nhỏ của Nhâm Tư Tư.

Chiếc tạp dề màu trắng Trình Vị Hi hay đeo treo ở góc bếp đã bị thay bằng màu hồng. Tấm giẻ lau màu trắng đặt trên bàn cũng bị đổi thành kiểu hoạt hình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ván Cược Cuối Cùng - Chương 9: 9 | MonkeyD