Vân Dao - Chương 6
Cập nhật lúc: 20/07/2026 02:03
Tạ Hoài Chi ôm ta vào lòng.
Cằm hắn khẽ tựa lên trán ta.
— “Rất lâu.”
Hắn vuốt tóc ta, giọng nói thấp khàn:
— “Đợi ta trở về.”
Không hiểu vì sao…
Trong lòng ta bỗng dâng lên một cảm giác bất an mơ hồ.
Quả nhiên.
Tạ Hoài Chi vừa rời đi chưa đầy một tháng.
Ta đã nghe được tin tức từ kinh thành.
Ngày ấy ta đang bắt mạch cho bệnh nhân trong y quán.
Màn mưa bị người ta chống ô bước vào xé mở.
Người nọ mặc quan phục, mày mắt lạnh lẽo sắc bén.
Đứng phía sau hắn ta…
Là binh lính giáp sắt dày đặc.
Ánh đao phản chiếu khiến ta sững sờ.
— “Nàng gầy đi rồi.”
Thôi Quân chắp tay sau lưng nhìn ta.
Khẽ thở dài một tiếng:
— “Xem ra… hắn vẫn không chăm sóc nàng tốt.”
Ta cảnh giác nhìn hắn ta.
— “Thôi đại nhân muốn cướp dân nữ giữa ban ngày sao?”
Thôi Quân bật cười.
Không rõ là tự giễu hay châm biếm.
— “Tạ Hoài Chi có bảo vệ nàng đến đâu… cuối cùng nàng vẫn không thoát khỏi tay ta.”
Nói xong.
Hắn ta đứng thẳng người, thần sắc lạnh nhạt:
— “Bản quan cũng không cần nhiều lời nữa.”
— “Trường Ninh Hầu mưu phản, bệ hạ đã hạ chỉ áp giải gia quyến hắn về kinh chờ xét xử.”
13
Sau đó…
Ta lại bị đưa trở về kinh thành.
Thôi Quân không giam ta trong đại lao.
Mà nhốt ta trong một tòa biệt viện ở ngoại ô kinh thành.
Bố cục trong phòng ngủ…
Giống hệt kiếp trước.
Thôi Quân khóa ta ở bên trong.
Chỉ để lại một người câm hầu hạ sinh hoạt hằng ngày.
Rất lâu sau hắn ta mới xuất hiện lần nữa.
Đêm ấy…
Hắn ta uống rất nhiều rượu.
Mang theo mùi men say bước vào phòng ta.
Trong đôi mắt u ám kia, khi nhìn thấy ta…
Lại biến thành vui mừng điên cuồng.
— “Nàng trở về rồi.”
Hắn ta đứng cách ta rất gần.
Gần đến mức ta không dám lui thêm nữa.
— “Những năm này ta vẫn chưa cưới ai.”
— “Ta thường xuyên mơ thấy… mơ thấy nàng trở lại bên cạnh ta, thấy các con của chúng ta cũng được sinh ra.”
— “Kiếp này… chúng ta có thể viên mãn.”
Khoảnh khắc ấy.
Ta chỉ cảm thấy vô cùng hoang đường.
Hắn ta vậy mà còn dám nhắc đến kiếp trước.
Thôi Quân hoàn toàn chẳng nhận ra.
Chỉ thấp giọng lẩm bẩm:
— “Kiếp trước nàng hạ độc ta, xem như chúng ta hòa nhau.”
— “Kiếp này… là ta nợ nàng.”
— “Trở lại bên ta được không?”
Ta bật cười thành tiếng.
— “Được thôi.”
— “Nhưng món nợ ngươi thiếu ta… đâu phải một cái mạng là có thể trả hết.”
Thôi Quân đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Ánh mắt dần tối xuống.
Bỗng nhiên.
Một giọt nước mắt rơi xuống không hề báo trước.
— “Được lắm, A Dao.”
Hắn ta bật cười như kẻ điên.
— “Vậy thì đừng bao giờ buông tha ta…”
— “Bởi vì ta cũng sẽ không buông tha nàng.”
— “Chúng ta cứ dây dưa hết kiếp này đến kiếp khác… cho tới c.h.ế.t mới thôi.”
Dạ dày ta bỗng cuộn lên dữ dội.
Một cơn buồn nôn ập tới không báo trước.
Ta cúi người nôn khan.
Giọng Thôi Quân lập tức im bặt.
Sắc mặt hắn ta trong nháy mắt trắng bệch.
Hắn ta chưa từng nghĩ tới…
Qua hai kiếp rồi…
Ta vẫn chán ghét hắn ta đến như vậy.
14
Đại phu bắt mạch cho ta liên tục lắc đầu.
— “Tâm thần hao tổn quá nặng.”
— “Nếu không dưỡng tốt… e rằng t.h.a.i này khó giữ.”
— “Thậm chí mẫu t.ử đều nguy hiểm.”
Ta không nói gì.
Thôi Quân im lặng rất lâu.
Cuối cùng hỏi một câu vô nghĩa:
— “Là con của Tạ Hoài Chi?”
Lời vừa ra khỏi miệng.
Chính hắn ta cũng thấy nực cười.
Tự giễu khẽ cười:
— “Ta đã xem ngày lành rồi.”
— “Ngày tới sẽ dùng kiệu tám người khiêng cưới nàng.”
— “Còn đứa bé này… nếu nàng đồng ý, nó sẽ mang họ Thôi, được ghi tên vào gia phả Thôi gia.”
— “Chỉ cần là con của nàng… ta cũng sẽ yêu thương.”
Để con của Tạ Hoài Chi gọi hắn là phụ thân sao?
Cơn buồn nôn kia lại dâng lên lần nữa.
Khoảng thời gian ấy…
Ta gầy đi rất nhiều.
Cũng chẳng còn sức lực để tranh cãi với hắn ta.
Trong mắt Thôi Quân…
Đó lại thành sự cam chịu thỏa hiệp.
Vì thế hắn ta đối xử với ta dịu dàng hơn trước rất nhiều.
Ta nhắm mắt lại.
Chỉ mệt mỏi hỏi một câu:
— “Phu quân ta… còn sống không?”
Thôi Quân không trả lời.
Nhưng ánh mắt hắn ta đã cho ta đáp án.
Tạ Hoài Chi chưa c.h.ế.t.
Đêm hôm ấy.
Một con bồ câu lặng lẽ bay tới cửa sổ.
Mang theo thư của Trưởng Công chúa.
Trong thư nói hai chuyện.
Thứ nhất—
Tạ Hoài Chi chưa từng mưu phản.
Tội danh ấy… là do Thôi Quân bày mưu vu oan.
Hắn ta lợi dụng việc Tạ Hoài Chi dẫn quân tiến sâu vào doanh trại địch, cắt đứt liên lạc với triều đình.
Âm thầm sai ngự sử dâng tấu đàn hặc hắn tạo phản.
Thứ hai—
Thôi Quân đã đầu quân cho Đoan Vương.
Mấy năm nay thế lực càng lúc càng lớn mạnh.
Ngay cả bệ hạ cũng đã bắt đầu kiêng dè.
Trong thư còn có chứng cứ phe Đoan Vương cấu kết hãm hại trung thần.
Mà lúc này…
Nó đang nằm trong tay ta.
15
Ngày Thôi Quân cưới ta…
Cả kinh thành giăng đèn kết hoa suốt một đêm.
Hắn ta thật sự rất vui vẻ.
Rượu hết chén này đến chén khác.
Uống say mèm không biết trời đất.
— “Nàng vẫn trở về bên ta…”
— “Kiếp này… ta sẽ đối xử tốt với nàng.”
Cũng chính trong đêm ấy.
Ta đưa toàn bộ chứng cứ mấy ngày nay âm thầm thu thập được ra ngoài.
Chuyện ấy thật ra không khó.
Dù sao chúng ta từng là phu thê nhiều năm ở kiếp trước.
Thôi Quân chưa bao giờ đề phòng ta.
Hắn ta luôn xem thường ta.
Cho nên những thư từ qua lại kia mới được cất ngay trong thư phòng.
Ta biết rất rõ.
Đêm nay Thôi Quân phải tiếp đãi khách khứa.
Hắn ta sẽ không về sớm.
Quả nhiên.
Khi Thôi Quân trở lại phòng cưới…
Đã là nửa đêm.
Hắn ta rất vui.
Rượu hết chén này tới chén khác.
Vừa bước tới gần ta vừa cười khẽ:
— “A Dao, thật tốt…”
Trong lòng hắn ta.
Mọi thứ cuối cùng cũng trở về đúng quỹ đạo.
Người thê t.ử không còn oán hận hắn ta nữa.
Hai đứa con khiến hắn ta tự hào…
Kiếp này cũng sẽ được sinh ra.
Hắn ta và nàng lại trở thành phu thê.
Ngay lúc Thôi Quân đưa tay định vén khăn voan đỏ lên—
Một lưỡi d.a.o đột nhiên đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c hắn ta.
Hắn ta kinh ngạc đến không nói nên lời.
Ta nhìn hắn ta, nhẹ giọng hỏi:
— “Vì sao ngươi mãi mãi không chịu hiểu?”
— “Kiếp trước gả cho ngươi vốn không phải điều ta mong muốn.”
— “Kiếp này… cũng vậy.”
Thôi Quân chậm rãi cúi đầu.
Ngơ ngẩn nhìn lưỡi d.a.o cắm trong l.ồ.ng n.g.ự.c mình.
Máu tươi rất nhanh nhuộm đỏ áo cưới.
Hắn ta vốn thông minh như thế.
Chỉ trong khoảnh khắc đã hiểu toàn bộ nhân quả.
— “Tất cả… đều là giả sao?”
Đôi mắt hắn ta vỡ vụn đến đáng thương.
— “Khoảng thời gian này nàng đối xử với ta… chưa từng có chút chân tình nào sao?”
Đến nước này rồi…
Hắn ta vẫn còn dám hỏi sao?!
Ta từ trên cao nhìn xuống hắn ta.
— “Chưa từng.”
— “Ngươi là kẻ thù của ta.”
— “Mỗi lần nhìn thấy ngươi… ta đều cảm thấy ghê tởm vô cùng.”
Ta nói một câu.
Sắc mặt Thôi Quân lại trắng thêm một phần.
Đến cuối cùng—
Hắn ta đột nhiên phun ra một ngụm m.á.u lớn.
Như thể thật sự đã bị ta làm tổn thương đến tận cùng.
…
Đúng lúc ấy.
Đôi mắt Liễu Vân Dao bỗng sáng lên.
— “Phu quân!”
Thôi Quân chậm chạp ngẩng đầu.
Tạ Hoài Chi… vậy mà còn sống trở về.
Đi cùng hắn—
Là cấm quân triều đình.
Đại cục đã định.
Kẻ thắng làm vua, kẻ thua làm giặc.
Hắn ta nhìn thấy Liễu Vân Dao vừa rồi còn lạnh lùng tuyệt tình…
Giờ phút này lại lao thẳng vào lòng Tạ Hoài Chi.
Nàng ôm c.h.ặ.t lấy hắn, run giọng mách tội:
— “Phu quân, hắn ta mơ tưởng thiếp.”
— “Chàng g.i.ế.c hắn ta đi.”
16
Chuyến đi đến kinh thành lần này, ta đã lập được đại công.
Tự mình kiếm được một sắc phong cáo mệnh phu nhân trở về.
Phe cánh Đoan Vương bị thanh trừng sạch sẽ.
Thôi Quân thân bại danh liệt.
Những chuyện về sau…
Đối với ta mà nói đều chẳng còn quan trọng nữa.
Sau biến cố ấy.
Ta sinh hạ một bé gái.
Đêm đó Tạ Hoài Chi gần như thức trắng canh bên cạnh ta.
Hắn khóc còn dữ hơn cả ta nữa.
Đến mức ta dở khóc dở cười mà chắc chắn một chuyện—
Đứa nhỏ này…
Quả nhiên rất giống phụ thân nó.
…
Chiều tà hôm ấy.
Tiếng chuông gió dưới mái hiên leng keng vang lên.
Người bệnh cuối cùng của y quán hôm nay bước vào cửa.
Không cần ngẩng đầu…
Ta cũng biết là ai.
— “Hôm nay chỗ nào khó chịu nữa?”
— “Không gặp được nương t.ử, tim đau.”
Giọng Tạ Hoài Chi lười biếng vang lên.
— “Sợ là mắc bệnh tương tư rồi.”
Mấy thẩm thẩm đang bốc t.h.u.ố.c bên cạnh đều bật cười.
Ta cố ý cúi đầu xem phương t.h.u.ố.c, không để ý tới hắn.
Tạ Hoài Chi chống cằm lên quầy t.h.u.ố.c.
Dùng ánh mắt đáng thương nhìn ta:
— “Phu nhân à, phải làm sao đây?”
— “Nàng thật sự nhẫn tâm nhìn ta đau lòng c.h.ế.t đi sao?”
Bé con trong lòng ta bỗng “a a” hai tiếng phụ họa.
Ta bị chọc cười thành tiếng.
Khẽ gấp phương t.h.u.ố.c lại.
— “Bệnh này có thể chữa.”
— “Chỉ cần một vị t.h.u.ố.c tên là đương quy.”
Sớm sớm chiều chiều…
Cùng chàng trở về một mái nhà.
