Ván Gà Cược Mở Ra Cả Trời Tự Do - 13

Cập nhật lúc: 09/08/2026 09:03

Ta đặt trà xuống.

“Nếu sự nghiệp cùng nhân duyên không thể cùng có.”

“Ta chọn sự nghiệp.”

Cả phòng im.

Ta nhìn họ.

“Các vị cầu công danh.”

“Có ai hỏi các vị sau này lấy vợ sinh con thế nào không?”

“Vì sao đến nữ t.ử lại thành chuyện lớn?”

“Làm quan rồi ta mới biết quyền thế thật sự rất tiện.”

“Ra ngoài có xe.”

“Làm việc có người.”

“Bổng lộc tự tiêu.”

“Có công thì thăng.”

“Muốn quyết chuyện của mình không cần xin phép.”

“Nam nhân ăn công danh thấy bổ.”

“Nữ nhân cũng vậy.”

“Ta còn thấy rất bổ.”

“Còn những người phản đối…”

Ta cười.

“Hoặc sợ ta giỏi hơn.”

“Hoặc ghen.”

“Không biết ngài thuộc loại nào?”

Sau đó người dám nói trước mặt ít hẳn.

Sau lưng thì nhiều.

Ta chẳng quan tâm.

Bị ghen chứng tỏ sống tốt.

Hơn nữa ai làm khó ta thường gặp chuyện.

Một Chủ sự chế giễu ta, hôm sau bị chim khách làm bẩn cẩm bào mới.

Một Viên ngoại lang Bộ Lễ nói ta “gà mái gáy sáng”, tối về bị ba con mèo ngáng, ngã xuống mương.

Lâu dần, kinh thành truyền:

Lâm Tuyết không nên chọc.

Chọc sẽ xui.

Giang Tuấn là ví dụ rõ nhất.

Chân đã phế, vốn nên yên ở nhà.

Vậy mà vẫn đến tiệc tân gia của ta.

Lấy thân phận tỷ phu dạy ta đạo lý.

Nói ta sống riêng là bất hiếu.

Nói ta xuất đầu lộ diện làm mất mặt.

Tối ấy đàn quạ đậu trên cây ngoài viện hắn.

Ngày nào cũng kêu.

Người Giang gia xua.

Chúng quay lại.

Cuối cùng họ sợ điềm xấu, đưa hắn ra điền trang.

Trên đường, ngựa phát cuồng.

Hắn rơi khỏi xe.

Gãy cổ.

C.h.ế.t tại chỗ.

Lâm Lộ khóc đến cạn nước mắt.

Giang phu nhân càng tin nàng khắc phu.

Từ đó nàng sống càng khó.

Ta thừa nhận mình nhỏ nhen.

Thấy nàng sống không tốt.

Ta vui.

Lưu Tiệp về sau thỉnh thoảng tới tìm ta luyện gà.

Không chỉ hắn.

Đám công t.ử mê chọi gà hầu như ai cũng từng tới.

Ta nhìn chiến kê là hiểu.

Con nào nên thắng.

Con nào nên thua.

Công t.ử vui.

Gà cũng vui.

Bọn chúng còn tự bàn:

“Trận này ta thua.”

“Trận sau thắng.”

“Chủ nhân thấy ta không vô dụng thì sẽ bớt ép luyện.”

Con khác nói:

“Thua ba, thắng hai.”

“Có thắng có thua.”

“Chủ nhân bớt trút giận.”

“Chúng ta cũng không cần đ.á.n.h đến c.h.ế.t.”

Hoa Nữ Vương đôi khi được mượn ra đấu.

Nó lên đài thì phần lớn thắng.

Người ta hỏi:

“Lâm Tứ.”

“Con gà mái già này sao mạnh thế?”

Ta làm vẻ cao thâm.

“Tướng mạnh thì quân mạnh.”

“Có lẽ chủ nhân quá giỏi, nó nhìn ta mà học.”

Mọi người cạn lời.

Ta đương nhiên không thể nói thật.

Hoa Nữ Vương sức lực chỉ bình thường.

Thứ nó giỏi nhất là công tâm.

Không đ.á.n.h thắng thì thương lượng.

“Ngươi thua ta lần này.”

“Lần sau ta giúp ngươi thắng ba trận.”

Nếu không được thì dọa:

“Ngươi thắng ta, chủ nhân ta đem ngươi băm.”

Nắm được tâm lý gà rồi.

Thắng dễ hơn nhiều.

Đám công t.ử vừa mượn gà vừa thích theo ta đặt cược.

Bởi ta đặt bên nào, bên ấy phần lớn thắng.

Đến mức trường gà nhìn thấy ta xuống tiền liền sửa tỷ lệ trong đêm.

Về sau họ chủ động biếu lễ.

Điều kiện duy nhất:

Xin ta đừng cược.

Ta sống riêng ngoài phủ.

Lại hay cùng tổ phụ chọi gà.

Người ngoài nói đủ điều.

Tổ mẫu cùng mẫu thân nhiều lần muốn ta về.

Còn muốn tìm chồng.

Nhưng tổ phụ đều ngăn.

Ông thậm chí chuyển sang ở cùng ta.

Ngày nào cũng:

“Cháu gái ngoan.”

“Cháu gái bảo bối.”

Ta bảo đông thì không dám tây.

Mọi thứ ổn định, ta nộp đơn xin lập nữ hộ.

Tổ phụ cuối cùng cũng có tác dụng lớn.

Ông chịu áp lực cả tộc.

Lấy thân phận trưởng bối ký tên cho ta.

Phụ mẫu còn.

Huynh đệ còn.

Một nữ t.ử lại tách hộ riêng.

Ngự Sử Đài lập tức dâng sớ.

Tấu chương chất cao.

Nói ta bất hiếu.

Trái luân thường.

Ta đọc hai bản.

Chữ rất đẹp.

Khí thế rất lớn.

Còn ngay ngắn hơn đơn t.h.u.ố.c ngựa của ta.

Ta chỉ đáp:

“Ta biết nuôi ngựa.”

“Biết chữa.”

“Biết xem.”

“Trời cho ta bản lĩnh này để làm việc cho triều đình.”

“Nếu ta gả rồi đem tất cả bản lĩnh chỉ dùng giúp một nam nhân, chẳng phải lãng phí?”

“Nếu ta là nam, các người gọi thiếu niên anh tài.”

“Đổi sang nữ thì thành đại nghịch.”

“Đạo lý nào như vậy?”

“Đọc sách thánh hiền mà không biết biến thông.”

“Cuối cùng chỉ là lòng hẹp.”

Người lên tiếng giúp ta lại là đám công t.ử ăn chơi.

Ta từng kéo họ đến trường ngựa.

Từ không phân biệt nổi cỏ tốt xấu.

Đến biết cưỡi.

Biết chải lông.

Còn có thể khoe ngựa mình nuôi.

Họ học được thật.

Nên nhớ ơn.

Phụ huynh phần lớn làm quan.

Ngôn quan nào đàn hặc ta, đám công t.ử liền tìm nhược điểm người ấy mà c.ắ.n.

Rất chính xác.

Nửa tháng sau tấu chương giảm.

Cũng có người nói không để ý thanh danh ta, sai mai mối tới.

Ta từ chối:

“Đa tạ.”

“Nhưng ta làm quan quen rồi.”

“Không muốn sau khi gả lại rửa tay nấu canh hầu chồng.”

“Núi vàng của người khác chẳng bằng bạc tự mình kiếm.”

Bà mối đành đi.

Mẫu thân đến hỏi:

“Con thật sự định không lấy chồng?”

“Già rồi ai chăm?”

Ta đang chải lông ngựa đen.

“Con nói chuyện với ngựa mỗi ngày.”

“Ngựa không chê con mùi chuồng.”

“Con bận quên ăn, nó cũng không trách lạnh nhạt.”

“Nó còn giúp con thăng quan, kiếm bạc, đi xa.”

“Nam nhân chưa chắc làm được.”

Ngựa đen lập tức cọ tay ta.

“Cà rốt.”

“Thêm một củ.”

Ta bẻ cho nó.

“Người xem.”

“Còn biết hỏi xin đồ rất đúng lúc.”

Mẫu thân thở dài:

“Nữ nhân cuối cùng vẫn nên lấy chồng sinh con.”

Ta dừng tay.

“Mẫu thân.”

“Phụ thân đối với người có tốt không?”

“Người sống có vui không?”

Bà không trả lời.

Một lúc sau mới hỏi:

“Nhưng già rồi cô độc thì sao?”

Ta cười.

“Con có quyền.”

“Có bạc.”

“Có nhà.”

“Có người hầu.”

“Nếu hơn nửa đời sống vui, chỉ cuối đời có vài ngày quạnh quẽ thì con chịu được.”

“Còn nếu vì sợ mấy ngày ấy mà đổi cả đời lấy sự không tự tại.”

“Con thấy không đáng.”

Mẫu thân im.

Mấy ngày sau Lưu Tiệp lại tới.

Hắn giờ đã khác trước.

Sau chuyện Tiền Trình, phụ huynh tìm cho hắn một công việc.

Không ngờ hắn làm rất ổn.

Hôm ấy còn dắt theo một bé trai năm sáu tuổi.

Đứng hồi lâu mới nói:

“Lâm Tứ.”

“Ta nghĩ kỹ rồi.”

“Cô không hợp lấy chồng.”

“Không phải cô không xứng với họ.”

“Là họ không xứng với cô.”

Ta nhướng mày.

Hắn chỉ mình rồi chỉ đứa bé.

“Hay chúng ta kết bái huynh muội.”

“Sau này cháu cô chịu nuôi cô thì tốt.”

“Nếu không.”

“Con ta sẽ chăm.”

Nói đến mức ấy đã rất chân thành.

Hoa Nữ Vương đang được hắn mượn cũng nhảy lên bàn.

Nó kêu:

“Người này nhờ ngươi mới có việc đàng hoàng.”

“Cũng bớt ăn chơi.”

“Nhà hắn biết ơn ngươi.”

“So với người nhà chỉ muốn lấy bạc ngươi, hắn thật hơn.”

Ta nghe xong cười.

Xoa đầu nó.

Rồi nhìn Lưu Tiệp.

“Được.”

“Kết bái.”

Hắn sững ra.

Sau đó cười lớn, bế đứa trẻ lên.

“Mau gọi cô cô.”

Đứa bé ngoan ngoãn:

“Cô cô.”

Ta ngồi xuống, tháo một miếng ngọc bội đưa cho nó.

Xuân Hạnh từ trong phòng bưng trà ra, nhìn một màn ấy rồi lẩm bẩm:

“Tiểu thư thật sự kết giao được đủ loại người.”

Ta đứng lên.

Ngoài tường viện, mặt trời đã ngả về tây.

Ánh chiều nhuộm đỏ nửa bầu trời.

Mấy con chim sẻ lướt qua mái hiên, ríu rít chào ta.

Hoa Nữ Vương đứng trên bàn đá, đầu ngẩng cao.

Dáng vẻ kiêu hãnh.

Năm ấy khi ta mua nó ngoài chợ, nó chỉ là một con gà mái già dùng cả thân mình che con.

Có người tới gần liền xù lông.

Bây giờ nó được ăn ngon.

Sống yên ổn.

Danh tiếng cả kinh thành đều biết.

Con cái cũng đã lớn, chẳng cần ngày ngày bảo vệ dưới cánh.

Bước chân của nó so với trước thong dong hơn.

Khí thế cũng khác.

Quả thật xứng với cái tên Hoa Nữ Vương.

Một con vật chỉ cần đổi hoàn cảnh đã có thể sống thành dáng vẻ khác.

Con người càng có thể.

Nếu trời đã cho ta khả năng nghe hiểu chúng, cho ta con đường mà người khác không có.

Ta càng không có lý do phụ lòng món quà ấy.

HẾT.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ván Gà Cược Mở Ra Cả Trời Tự Do - Chương 13: 13 | MonkeyD