Vạn Hoa Chi Nhận - 10
Cập nhật lúc: 22/08/2026 17:04
Hoa Nương đảo mắt, cao giọng: “Ôi chao, các cô nương!
Mau hầu hạ các vị quan binh đại ca cho tốt!”
Vạn Hoa Lâu vừa mới kiếm bạt nỗ trương, lập tức lại náo nhiệt như cũ.
Thi thể người vừa c.h.ế.t được quy công nhanh nhẹn dọn đi — c.h.ế.t người thôi mà, Vạn Hoa Lâu thấy nhiều rồi.
Các cô nương coi như chưa xảy ra gì, từng người mềm như ôn hương nhuyễn ngọc nhào về phía quan binh, dùng đủ thủ đoạn.
Đám quan binh thấy ngay cả vương gia cũng bị sắc làm mờ mắt, miếng thịt béo đã dâng tận miệng, há có lý không ăn?
Rất nhanh cũng buông thả chơi bời.
Bên dưới náo nhiệt trở lại, Tề Vương quay người tìm tung tích “tiên t.ử”, lại phát hiện tầng ba đèn đuốc sáng trưng mà chẳng còn bóng dáng nàng đâu.
Bỗng hắn thấy qua khe cửa thiên tự phòng ở chính giữa, lộ ra một đoạn phi bạch màu xanh.
Tề Vương lập tức đẩy cửa đuổi vào: “Tiên t.ử, bản vương tới rồi!”
Sáng hôm sau, tầng một tầng hai Vạn Hoa Lâu đâu đâu cũng là quan binh say mềm như bùn.
Trên tầng ba bỗng vang lên tiếng hét kinh hoàng.
“Sao lại là ngươi?!”
Tề Vương tỉnh dậy, nhìn nữ nhân nằm bên cạnh không phải tiên t.ử dâng múa đêm qua, mà là... hoàng tẩu mất tích, Vinh Quý phi được hoàng huynh yêu nhất.
Vinh Chiếu Nguyệt cũng tỉnh lại, nhìn rõ là Tề Vương, lập tức túm cánh tay hắn: “Hoàng đệ, là ta, chính là ta!
Ngươi không nhìn nhầm!
Mau đưa ta đi!
Đưa ta rời khỏi đây!”
Tề Vương kinh hãi đến mức mắt muốn rơi ra: “Hoàng tẩu, sao tẩu thật sự ở đây?!”
“Là hoa khôi kia!
Nàng ta hãm hại ta, ta đã bị nhốt ở Vạn Hoa Lâu hai mươi ngày rồi!”
Vinh Chiếu Nguyệt bi phẫn: “Tối qua họ bắt ta vào căn phòng này, cho ta uống hợp hoan tán.
Ngươi chắc chắn cũng bị hạ d.ư.ợ.c, cho nên chúng ta mới...”
Nàng ta cúi nhìn bộ dạng hỗn loạn của mình và Tề Vương, nghẹn ngào: “Mới thành ra thế này!”
Tề Vương ôm trán, nhận ra tối qua mình có thể đã say rượu, có thể bị hạ d.ư.ợ.c, cũng có thể bị vũ cơ kia mê đến thần trí không rõ.
Nhưng những điều ấy đều không quan trọng nhất.
Quan trọng nhất là hắn đã xảy ra quan hệ với sủng phi của Minh Tuyên Đế.
Phẩm tính Vinh Quý phi và sự tàn bạo của Minh Tuyên Đế, không ai hiểu rõ hơn Tề Vương.
Hắn xưa nay cố ý hoang đường vô độ, chỉ để bảo toàn phú quý dưới hoàng quyền đa nghi.
Vậy mà bây giờ hắn lại hồ đồ ngủ với sủng phi Minh Tuyên Đế yêu nhất.
Năm xưa người Hạ gia chỉ trong lúc khẩn cấp vô ý chạm vào n.g.ự.c Vinh Quý phi đã bị c.h.ặ.t t.a.y, bí mật dìm c.h.ế.t.
Mà bây giờ — Tề Vương nhìn từng mảng dấu vết do chính mình để lại trên người Vinh Chiếu Nguyệt.
Hắn sợ đến ngã khỏi giường, vơ áo định chạy.
Vinh Chiếu Nguyệt giật mình: “Hoàng đệ!
Đưa ta đi cùng!”
Nàng ta như quỷ bám lấy hắn.
Nàng ta c.h.ế.t sống ôm c.h.ặ.t Tề Vương không buông, còn hắn chỉ muốn mau ch.óng hất nàng ta ra.
Vinh Chiếu Nguyệt chợt hiểu điều gì, vội nói: “Ta sẽ không nói!
Chuyện tối qua, một chữ ta cũng không nhắc với hoàng huynh ngươi!”
Nàng ta túm c.h.ặ.t Tề Vương, khẩn cầu.
“Hoàng đệ, đưa ta rời khỏi nơi này.
Còn ở đây nữa ta sẽ c.h.ế.t!”
“Chỉ cần ngươi đưa ta khỏi Vạn Hoa Lâu, đưa ta về cung, ta bảo đảm chuyện đêm qua giữa ta và ngươi sẽ không lộ ra ngoài một chữ!
Ta thề!”
Vinh Chiếu Nguyệt gần như van xin: “Đưa ta đi!
Để ta làm lại Quý phi!
Ta là Quý phi!
Ta là Vinh Quý phi!”
Ngay lúc Tề Vương đang do dự, cửa phòng bỗng mở từ bên ngoài.
“Vương gia, ngài thật sự tin lời quỷ của Quý phi sao?”
Tề Vương vừa thấy ta liền xông tới, bóp cổ quật ta vào tường.
“Tiện nhân!
Là ngươi!
Là ngươi tính kế bản vương!”
Là ta.
Là ta bôi noãn tình tán lên dải phi bạch.
Là ta mượn ánh sáng trong lầu đổi chỗ, tráo người, dẫn Tề Vương thần trí mơ hồ vào thiên tự phòng.
Là ta sai người trói Vinh Chiếu Nguyệt, hạ d.ư.ợ.c cho nàng ta mềm nhũn nằm trong thiên tự phòng, chờ Tề Vương mơ mơ hồ hồ cùng nàng ta làm một đêm vợ chồng thúc tẩu.
Thì đã sao?
“Vương gia, ngài g.i.ế.c ta cũng vô dụng.
Việc cấp bách là nghĩ xem ngài nên tự bảo toàn thế nào!”
“Với phẩm hạnh của Vinh Chiếu Nguyệt, ngài thật sự cho rằng nàng ta sẽ tha cho ngài?
Nàng ta xưa nay chẳng phải thích nhất giả đáng thương trước mặt Minh Tuyên Đế, để hắn vì nàng ta mà ghen tuông phát cuồng sao?”
Ta nhìn thẳng mắt Tề Vương: “Hãy nghĩ đến Hạ nhị công t.ử.
Nếu vẫn chưa đủ, ngài nghĩ đến Tiểu Việt Vương đi.”
Tiểu Việt Vương chỉ là một đứa trẻ mười tuổi, sinh ra trắng trẻo như ngọc, mẫu thân là Thu Thái tần của Tiên đế.
Thu Thái tần được sủng chưa mấy năm thì Tiên đế băng hà.
Mẹ con họ trong cung không quyền không thế, chỉ nương tựa vào nhau mà sống.
Sau khi Vinh Chiếu Nguyệt vào cung, vì muốn chọc Minh Tuyên Đế ghen, cố ý trêu Tiểu Việt Vương ngây thơ hôn lên má mình.
Cảnh này “vừa khéo” bị Minh Tuyên Đế nhìn thấy.
Vinh Chiếu Nguyệt ôm mặt làm nũng: “Hoàng thượng, tiểu hoàng đệ của ngài cũng rất thích thần thiếp đấy!”
Minh Tuyên Đế không vui, lại không tiện phát tác với Tiểu Việt Vương là thủ túc của mình, liền hạ lệnh dùng thẻ tre, lấy tội quản giáo hoàng t.ử không nghiêm, vả Thu Thái tần mới hơn hai mươi tuổi đến miệng đầy m.á.u, giữa đêm đông không qua khỏi.
Tiểu Việt Vương vốn được mẹ ruột che chở, ngây thơ hoạt bát, đêm tuyết ấy lại tận mắt nhìn thấy mẫu thân cứng đờ tím tái.
Đứa trẻ từng được khen thông minh lanh lợi từ đó cũng sợ đến ngây dại.
Tiểu Việt Vương không hề có uy h.i.ế.p gì trong cung, Thái hậu cũng rất thích hắn, vì chuyện này lại càng chướng mắt Vinh Chiếu Nguyệt.
Tề Vương càng vì Tiểu Việt Vương mà cảm thấy môi hở răng lạnh.
Bất ngờ nhắc tới kết cục mẹ con Tiểu Việt Vương, sắc mặt Tề Vương đau đớn hẳn.
“Tề Vương điện hạ, ngài và Vinh Chiếu Nguyệt đã xảy ra quan hệ như vậy.
Chỉ cần nàng ta còn có thể trở về cung làm lại Quý phi, chuyện này từ nay chính là một lưỡi đao treo trên đầu ngài.”
“Ngài vĩnh viễn không biết nữ nhân này sẽ vào lúc nào đem chuyện ấy ra để đổi lấy thương xót của Minh Tuyên Đế.
Đến lúc đó, kết cục của ngài là gì?”
Tề Vương kinh hãi nhìn ta, lực bóp cổ cũng lỏng đi.
“Ngươi sao lại biết nhiều chuyện như vậy?”
Ta là hoa khôi, những đại nhân vật ấy mê ta, chỉ một Trương Văn Châu thôi đã đủ để ta moi ra bao nhiêu tin tức.
