Vạn Linh Quy Nhất: Thiên Kim Toàn Năng Mang Theo Hệ Thống Nghìn Tỷ - Chương 236
Cập nhật lúc: 30/03/2026 03:37
“Những người này bình thường không được các đại gia tộc chú ý đến, Lộc Nguyệt Ảnh có lý do chính đáng để nghi ngờ họ rất có thể sẽ trở thành mục tiêu của kẻ đứng sau màn kia.”
“Thuật nhiếp hồn?
Án mạng hay mất tích?
Chuyện này tôi quả thực không để ý, tôi sẽ bảo người nhà họ Diệp đi điều tra xem thử."
Gia chủ nhà họ Diệp lẩm bẩm, ông không ngờ rằng kẻ đứng sau màn kia lại còn có thủ đoạn như vậy, độc cổ đã là điều trời đất không dung tha, vậy mà còn có thể lấy trộm hồn phách của người khác.
Nếu nói là hạ độc cổ để khống chế người khác thì ông còn có thể hiểu được, còn việc lấy trộm hồn phách của người khác này thì không biết lại có ý đồ gì.
“Không vội, bác Diệp, thầy Diệp, hai người cứ cho người âm thầm điều tra là được rồi, tuyệt đối đừng đ-ánh rắn động cỏ.
Chúng cháu tuy đã phối hợp với cục công an Kinh Đô bắt giữ toàn bộ người của Phương Sơn Tông, nhưng điều đáng tiếc là, đến nay vẫn chưa biết gì về kẻ đứng sau màn kia.
Đối phương hành sự quá mức thận trọng, luôn là liên lạc một chiều, thậm chí còn chưa từng tiết lộ diện mạo, tên tuổi của chính mình.
Tốt nhất chúng ta nên bắt được một con cá lớn, lần theo dấu vết để nhổ tận gốc hắn, nếu không nạn nhân e rằng sẽ chỉ ngày càng nhiều hơn."
Lộc Nguyệt Ảnh xua tay, lần này cô đến giới Cổ Y chính là hy vọng có thể âm thầm tìm thấy chút manh mối, nếu rầm rộ đi điều tra, e rằng manh mối lại từ đó mà đứt đoạn.
Quạ mỏi tìm nơi nghỉ, rồng cá giật mình trỗi dậy, tinh tú treo trên rặng liễu.
Lộc Nguyệt Ảnh thay một bộ đồ đen, vừa ra khỏi cửa phòng đã chạm mặt Mộng Tinh Hà cũng diện một cây đen, còn đeo mặt nạ quỷ.
“Anh biết ngay là đêm nay em chắc chắn sẽ không yên phận mà."
Mộng Tinh Hà đưa tay khẽ gãi vào sống mũi cao v.út của cô, ánh mắt tràn đầy vẻ cưng chiều.
“Anh..."
Lộc Nguyệt Ảnh nhớ lại lời chúc ngủ ngon vừa mới nói lúc nãy, giờ lại bị bắt quả tang, nhất thời có chút ngượng ngùng.
“Đi thôi, anh đi cùng em."
Mộng Tinh Hà đeo cho cô một chiếc mặt nạ quỷ cùng kiểu dáng với mình, đeo xong còn thuận thế nắm lấy tay cô đi ra ngoài viện, động tác đó trôi chảy tự nhiên, dứt khoát không cho phép từ chối.
Vừa mới mở cửa viện ra, ngoài viện lại là bốn người mặc đồ đen đang đứng dựa vào tường.
Cứ như đã đợi từ lâu.
“Tiểu Ảnh, tớ biết ngay là cậu..."
Đêm nay chắc chắn sẽ có hành động mà!
Viên Na là người đầu tiên lên tiếng, cười đắc ý.
Chỉ có điều cô mới nói được một nửa đã bị Lộc Nguyệt Ảnh bịt miệng lại.
“Cậu hét to như vậy, sợ người khác không biết chúng ta nửa đêm canh ba còn ra ngoài à?"
Lộc Nguyệt Ảnh nhỏ giọng bất lực nói.
Viên Na vội vàng lắc đầu, làm động tác kéo khóa trên miệng mình.
Lộc Nguyệt Ảnh lại xin Mộng Tinh Hà thêm bốn chiếc mặt nạ quỷ, để đám người Viên Na mỗi người đeo một chiếc.
“Được rồi, đã đều không ngủ thì chia nhau ra hành động đi, Hân Di và lớp trưởng, hai người đến nhà họ Lầu xem vị đại tiểu thư giả mạo Lầu Yên Nhiên kia là thế nào.
Na Na và anh Huy, hai người đến nhà họ Tôn điều tra cô gái đến từ thế giới phàm trần kia, nhân tiện xem thử người nhà họ Tôn có bị hạ độc cổ hay nhiếp hồn không.
Tớ và Mộng Tinh Hà đến nhà họ Phương một chuyến."
Lộc Nguyệt Ảnh nhỏ giọng sắp xếp.
Vừa vặn chia làm ba đường, cũng có thể tiết kiệm chút thời gian.
“Được."
Đám người Viên Na lần lượt ứng lời sau đó ai nấy tản ra.
“Tiểu Ảnh, tại sao em gọi những người khác thân thiết như vậy, mà gọi anh lúc nào cũng cả họ lẫn tên thế?"
Sau khi đám người Viên Na biến mất không dấu vết, Mộng Tinh Hà mới bĩu môi hỏi.
Cho dù anh đang đeo mặt nạ quỷ, Lộc Nguyệt Ảnh cũng có thể cảm nhận được từ giọng điệu của anh lúc này chắc chắn trên mặt đang viết đầy vẻ ấm ức.
Khiến Lộc Nguyệt Ảnh cứ như thể đã phạm phải sai lầm tày đình nào đó vậy.
“Vậy sau này em gọi anh là Tinh Hà nhé?"
Lộc Nguyệt Ảnh không tự tin hỏi lại?
“Tiểu Ảnh, anh thích em, đợi chuyện bên giới Cổ Y này xong xuôi, em có đồng ý cùng anh về nhà họ Mộng một chuyến không?
Với tư cách là bạn gái của anh."
Dưới ánh trăng, Mộng Tinh Hà cuối cùng vẫn không kìm nén được mà nói ra những lời bấy lâu nay vẫn luôn giấu kín trong lòng.
Lộc Nguyệt Ảnh hơi ngẩn người.
Ánh trăng trong trẻo rắc lên người cô, tựa như khoác lên một tầng hào quang huyền bí, giống như cửu thiên thần nữ hạ phàm vậy.
“Tiểu Ảnh, anh biết lúc này nói những lời này thì rất đột ngột, nhưng câu nói này anh đã tập luyện trong lòng hàng ngàn hàng vạn lần rồi.
Anh không phải nhất thời bốc đồng, mà là đã mưu tính từ lâu."
Ánh mắt Mộng Tinh Hà tràn đầy sự nghiêm túc.
Lộc Nguyệt Ảnh cảm thấy, cô dường như nhìn thấy biển sao bao la trong mắt Mộng Tinh Hà, vô biên vô tận, khiến người ta không kìm lòng được mà đắm chìm trong đó.
“Mộng Tinh Hà, em cũng thích anh."
Giọng của Lộc Nguyệt Ảnh rất nhẹ, rất nhẹ.
Giống như một sợi lông vũ, lướt qua trái tim Mộng Tinh Hà.
“Tiểu Ảnh, em đã nói sau này sẽ gọi anh là Tinh Hà rồi mà."
Mộng Tinh Hà nghe thấy lời hồi đáp của cô, không nhịn được mà nhếch môi lên, anh nhẹ nhàng ôm Lộc Nguyệt Ảnh vào lòng.
Cảm giác mềm mại ấm áp khiến anh say đắm.
“Tinh Hà... chúng ta còn phải đến nhà họ Phương nữa đấy."
Lộc Nguyệt Ảnh đắm chìm trong sự dịu dàng một hồi lâu, suýt chút nữa đã quên mất chính sự ra ngoài đêm nay của họ rồi.
Vẫn là Lộc Linh đang bay lơ lửng trên không xem kịch lên tiếng nhắc nhở, Lộc Nguyệt Ảnh lúc này mới định thần lại, đẩy cái ôm khiến người ta lưu luyến không muốn rời của Mộng Tinh Hà ra.
Chương 205 Cái giếng kỳ lạ
Một bóng đen hòa lẫn vào màn đêm, tung người một cái, nhanh ch.óng biến mất trong bóng tối.
Một bóng đen khác cũng theo sát phía sau.
Sau khi Lộc Nguyệt Ảnh và Mộng Tinh Hà cùng lẻn vào nhà họ Phương, họ đi loanh quanh một vòng, mới tìm thấy người dòng thứ bị đuổi ra khỏi nhà họ Diệp kia trong bóng tối.
“Tinh Hà, anh nói xem anh ta mưu cầu điều gì vậy?"
Lộc Nguyệt Ảnh ngồi xổm trên nóc nhà, nhìn người đàn ông g-ầy gò đến biến dạng ở phía dưới, nửa đêm rồi mà vẫn còn đang luyện đan trước cửa phòng, không nhịn được nhỏ giọng lẩm bẩm.
Gương mặt khổ sở đó, nhìn là biết sống không tốt.
Bên cạnh có một người phụ nữ đang ngồi, nhìn thì có vẻ là bầu bạn, thực chất là đang giám sát.
Hễ anh ta lơ đễnh làm hỏng th-ảo d-ược, nổ lò đan, người phụ nữ đó liền vung tay quất một trận roi.
Người đàn ông quần áo rách rưới, vô số vết roi, cái thì m-áu chảy đầm đìa, cái thì đã đóng vảy, nhìn là biết thường xuyên bị ngược đãi như vậy.
“Có lẽ anh ta đã hối hận từ lâu rồi chăng?"
Mộng Tinh Hà lắc đầu, nhún vai tỏ vẻ không hiểu.
Người phụ nữ đó trông thực sự rất bình thường, so sánh ra thì người đàn ông kia vẫn còn vài phần tú mỹ.
