Vạn Linh Quy Nhất: Thiên Kim Toàn Năng Mang Theo Hệ Thống Nghìn Tỷ - Chương 292
Cập nhật lúc: 30/03/2026 06:14
“Cũng không phải trăng rằm, có gì đẹp đâu."
Cô bất mãn lầm bầm một câu.
“Người có bi hoan ly hợp, trăng có tỏ mờ tròn khuyết.
Trăng rằm cố nhiên là đẹp, nhưng trăng khuyết cũng có vẻ đẹp riêng của sự tàn khuyết.
Giống như người xưa nói, tiểu biệt thắng tân hôn.
Ngắm trăng rằm mãi cũng quen mắt, thỉnh thoảng ngắm trăng non, lại thấy quyến rũ lạ thường."
Mộng Tinh Hà ngồi dậy, nửa tựa vào bên cửa sổ, thưởng thức vẻ đẹp của vầng trăng mới.
Anh cũng không biết tại sao mình lại cảm thấy như vậy, có lẽ là do trước đây, vì mỗi ngày rằm đều phải mở quỷ thị nên anh chỉ chú ý đến trăng tròn mà thôi.
Lộc Nguyệt Ảnh không buồn để ý đến anh nữa, chỉ là không biết từ lúc nào, cô cũng đã ngồi dậy, ôm chăn cùng Mộng Tinh Hà nhìn ra vầng trăng non ngoài cửa sổ.
Chương 252 May mà có anh
Đỉnh núi tuyết.
Bên ngoài hang động mây trôi lững lờ, bên trong hang gió lạnh rít gào.
“Quân chủ, tôi... lúc tôi đến Vạn Động Quỷ Khuất thì người... người đã không còn ở đó nữa..."
Người mặc áo bào đen lại quỳ xuống trước quan tài băng, cúi gằm đầu, lắp bắp báo cáo.
“Ngươi nói cái gì?
Nàng... nàng... nàng..."
Giọng nói u u uẩn kia run rẩy, một câu nói không trọn vẹn, dường như đang phải chịu đựng một nỗi đau buồn tột độ.
một luồng uy áp mạnh mẽ bỗng nhiên ép về phía người áo đen, khiến hắn cảm giác như mình sắp tan nát gan mật, xuống quỷ giới trình diện đến nơi rồi.
“Không... không phải, Quân...
Quân chủ, ý...
ý của tôi là, nàng... nàng đã... bình an... rời khỏi Vạn Động Quỷ Khuất.
Lúc tôi đến đó, những thứ bên trong Vạn Động Quỷ Khuất đều đã biến mất."
Người áo đen run rẩy đưa tay lau những giọt mồ hôi không tự chủ được trên trán, sợ hãi nói.
“Sau này ngươi nói chuyện còn ngắt quãng như thế nữa, thì tốt nhất sau này đừng thở nữa."
Giọng nói kia im lặng một lúc lâu, mới u ám đe dọa.
Nhưng trong giọng điệu lại lộ ra một tia nhẹ nhõm khó nhận ra.
Luồng uy áp mạnh mẽ đột ngột rút đi, nhưng lại cuốn theo một trận gió mạnh, hất văng người áo đen ra tận cửa hang.
“Cút!
Đừng để có lần sau!"
Người áo đen nhận được lệnh đại xá, vội vàng bò lồm cồm chạy khỏi hang động.
Tốc độ đó nhanh đến mức, người chạy nhanh nhất cũng phải tự thẹn kém xa.
Con quạ ba chân lại một lần nữa từ góc tối bay xuống đậu trên quan tài băng.
“Hừ, nếu không phải nhờ tôi ra tay trước, dọn dẹp sạch sẽ những thứ trong Vạn Động Quỷ Khuất, phong tỏa nơi đó, thì đám phế vật dưới tay anh lại làm hỏng chuyện rồi."
Con quạ lạnh lùng liếc nhìn mỹ nam vẫn đang nhắm c.h.ặ.t mắt trong quan tài băng, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt và không coi ai ra gì.
“May mà có anh."
Giọng nói của người đàn ông hiếm khi pha lẫn ba phần chân thành tha thiết.
Con quạ hơi ngẩn người, dường như không ngờ anh lại nói như vậy.
Nhưng nghĩ lại, với sự si mê của anh dành cho cô trước đây, dường như cũng không phải là không thể hiểu được.
Thật đáng tiếc.
Thực ra anh cũng rất tốt, tướng mạo không tệ, đường đường là chủ nhân Ma giới, lại si tình chuyên nhất.
Nhưng cô ấy là vầng trăng trên trời, cho dù là anh, cũng vẫn không xứng với cô ấy....
Sao mai thưa thớt, mặt trời mọc ở đằng đông.
Lúc Lộc Nguyệt Ảnh tỉnh dậy, sập nhỏ của Mộng Tinh Hà đã được dọn dẹp ngăn nắp, gọn gàng, cứ như thể đêm qua anh chưa từng ngủ ở đây vậy.
Cô cũng không nhớ rõ đêm qua mình ngủ thiếp đi từ lúc nào, lúc này chỉ cảm thấy đầu óc hơi choáng váng, có cảm giác ngủ không đủ giấc, không thể suy nghĩ được gì.
[Điểm danh hôm nay:
Nhận được tiền Hoa Hạ, đã điểm danh liên tục 358 ngày, điểm danh liên tục 365 ngày có thể nhận được phần thưởng đặc biệt, ký chủ hãy tiếp tục cố gắng!]
Lộc Nguyệt Ảnh hoàn thành việc điểm danh hằng ngày của hệ thống xong, lấy từ trong kho hệ thống ra một viên Thanh Tâm Đan uống vào, lúc này mới thấy tinh thần sảng khoái, cả người đều trở nên phấn chấn, suy nghĩ cũng minh mẫn hơn nhiều.
Còn một tuần nữa là đến lễ trưởng thành của cô rồi.
Lộc Nguyệt Ảnh vào không gian Linh Tuyền một chuyến, thấy Chiêu Tài đã thức tỉnh thành công thành một bé gái loli tóc bạc, cô cuối cùng cũng yên tâm.
Sau khi đo xong số đo ba vòng cho Chiêu Tài và vẽ xong bản vẽ, Lộc Nguyệt Ảnh vội vàng gửi cho Viên Na, bảo cô ấy cùng Ôn Lan đi tìm Đỗ Nhược Lan đặt may cho Chiêu Tài một bộ sườn xám.
Lúc Hồn Nhạc bưng nước đến cho Lộc Nguyệt Ảnh rửa mặt, nhìn thấy chiếc sập nhỏ ngăn nắp bên cạnh, còn cảm thấy hơi kỳ lạ.
Cô lén liếc nhìn sang giường của Lộc Nguyệt Ảnh mấy lần, muốn xem liệu Quỷ Vương có đang trốn trên giường của Vương thượng hay không.
“Ngươi đang nhìn cái gì vậy?"
Lộc Nguyệt Ảnh nửa ngồi dậy, lười biếng để mặc Hồn Nhạc lau mặt rửa tay cho mình.
“Nô tì... nô tì..."
Hồn Nhạc bị phát hiện tâm tư nhỏ nhặt, đỏ mặt ấp úng nửa ngày không dám nói.
“Được rồi, ngươi có thấy Quỷ Vương đi đâu không?"
Lộc Nguyệt Ảnh dụi dụi đôi mắt đã tỉnh táo, hỏi.
“Nô tì không biết, sáng nay không thấy Quỷ Vương bệ hạ đâu cả."
Hồn Nhạc thấy Lộc Nguyệt Ảnh không có ý trách cứ mình, an ủi vỗ vỗ l.ồ.ng ng-ực vừa mới bị kinh sợ của mình.
Cô biết ngay mà, Quỷ Vương đêm qua chắc chắn là ngủ lại trong tẩm cung của Vương thượng.
Sáng nay cô đến tẩm cung sắp xếp cho Quỷ Vương ở bên cạnh trước, thấy sạch sẽ như mới, hoàn toàn không có dấu vết có người ngủ qua, nhìn là biết ngay Quỷ Vương đêm qua không ở lại đó.
Uổng công cô còn đặc biệt sắp xếp hai Hồn vệ canh giữ cửa tẩm cung của Vương thượng, không biết Quỷ Vương lần này lại lẻn vào bằng cách nào.
Hồn Nhạc có chút bực bội, mình đã đề phòng trước rồi mà vẫn không phòng được.
Rõ ràng là chưa bàn chuyện cưới hỏi, vậy mà Quỷ Vương này lại hành sự như thế, khiến Hồn Nhạc vốn có tư tưởng bảo thủ ít nhiều cũng có chút bất mãn với anh.
Cũng may là lần này Quỷ Vương còn biết giữ kẽ, đã rời khỏi tẩm cung của Vương thượng từ sớm.
Lộc Nguyệt Ảnh ngồi một mình trong hoa viên, đang định thưởng thức bữa sáng mà Hồn Nhạc chuẩn bị cho mình thì Mộng Tinh Hà bỗng nhiên xuất hiện.
Anh tùy ý bốc một miếng bánh đưa lên miệng.
“Ừm, cái này ngọt quá đi mất."
Mộng Tinh Hà nhíu mày, có chút chê bai nói.
Hồn Nhạc đứng bên cạnh không vui bĩu môi, đây là bánh cô tự tay làm cho Vương thượng mà, rõ ràng Vương thượng thích ăn ngọt như vậy mà.
