Vạn Linh Quy Nhất: Thiên Kim Toàn Năng Mang Theo Hệ Thống Nghìn Tỷ - Chương 311
Cập nhật lúc: 30/03/2026 06:18
“Hắn khó khăn lắm mới bám được vào một cổ phiếu tiềm năng được gia chủ coi trọng như Đông Phương Quý Bạch.”
Nếu như bàn tay của Đông Phương Quý Bạch cứ thế mà phế luôn, không bao giờ cầm kiếm được nữa thì...
Sau khi gia chủ nhà họ Đông Phương biết chuyện, e rằng nhà họ Đông Phương sẽ không còn chỗ đứng cho Đông Phương Quý Bạch nữa.
Đến lúc đó, tên tiểu tiên đồng như hắn cũng coi như xong đời.
“Tôi... tôi..."
Đông Phương Quý Bạch muốn nói tay mình không sao, nhưng tay anh ta không còn một chút tri giác nào.
Gân tay của anh ta đã đứt rồi.
Trong đám người đứng xem tự nhiên không thiếu những người tinh tường, liếc mắt cái đã nhìn ra bàn tay của Đông Phương Quý Bạch e rằng đã bị đứt gân tay, cũng chẳng khác gì bị phế rồi.
Sau này muốn cầm kiếm nữa chắc là không thể nào.
Trừ phi đổi tay khác để luyện kiếm.
Nhưng nói thì đơn giản, thực tế làm gì có chuyện đơn giản như vậy.
Nhà họ Đông Phương đã bồi dưỡng Đông Phương Quý Bạch bao nhiêu năm nay mới đạt tới độ cao tu vi như hiện tại, nếu đổi tay bắt đầu lại thì cũng chẳng khác gì tu luyện lại từ đầu.
Nghĩ đến Chính Dương Điện và nhà họ Đông Phương đứng sau Đông Phương Quý Bạch, đám người đứng xem lại một trận xuýt xoa.
Vừa kiêng dè thực lực của Lộc Nguyệt Ảnh, đồng thời lại có chút cảm thấy bi ai cho vị tiên t.ử xinh đẹp này.
Nhà họ Đông Phương từ trước tới nay luôn bảo vệ người của mình, Chính Dương Điện càng là kiêu căng hách dịch, chuyện này cho dù Lộc Nguyệt Ảnh có lý thì cô e rằng cũng khó thoát khỏi sự trả thù của nhà họ Đông Phương và Chính Dương Điện.
Càng đừng nói tới việc Đông Phương Quý Bạch cũng chưa làm ra hành động gì quá đáng.
Trong mắt bọn họ, việc Đông Phương Quý Bạch thành tâm mời mọc Lộc Nguyệt Ảnh mà cô từ chối đã là không biết điều rồi.
Thế mà lại còn dám phế luôn bàn tay của Đông Phương Quý Bạch.
Chỉ có thể nói vị tiểu tiên t.ử mới phi thăng này vẫn còn quá trẻ, hành sự lỗ mãng như vậy, sau này chắc chắn sẽ phải chịu thiệt thòi lớn.
Lộc Nguyệt Ảnh không hề biết những suy nghĩ viển vông của mọi người, cô quét mắt nhìn một vòng thần sắc kiêng dè trên khuôn mặt của đám người đứng xem, rất hài lòng với vở kịch g-iết gà dọa khỉ này của mình.
Chân ướt chân ráo mới đến, cô không muốn ngày ngày bị những tên Tiên quân đạo mạo giả tạo kia quấy rầy.
Cho nên một chưởng này cô không hề nương tay một chút nào, trực tiếp đ-ánh đứt gân tay của vị Nho Kiếm Tiên Quân này.
Kinh mạch đã đứt, muốn phục hồi tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng, chưa nói tới cái giá phải trả như thế nào, cho dù có phục hồi được thì cũng tuyệt đối không thể hoàn toàn trở lại như ban đầu.
Vị Nho Kiếm Tiên Quân này sau này muốn cầm kiếm nữa e rằng không thể nào.
Chỉ trách bản thân hắn xui xẻo, đ-âm đầu vào ngay lúc dầu sôi lửa bỏng này, trở thành con gà để Lộc Nguyệt Ảnh g-iết dọa khỉ.
Lộc Nguyệt Ảnh lần này khi bước chân định rời đi thì Đông Phương Quý Bạch và tiểu tiên đồng đều không ngăn cản nữa.
Không có gì khác, gân tay Đông Phương Quý Bạch đều đã đứt rồi, nếu còn chọc vào Lộc Nguyệt Ảnh nữa anh ta sợ gân chân mình cũng không giữ được.
Đông Phương Quý Bạch anh ta mặc dù là một nhánh phụ nhưng có thể lăn lộn thuận buồm xuôi gió trong một đại gia tộc như nhà họ Đông Phương thì tự nhiên cũng biết nhìn nhận thời thế.
Tình hình trước mắt không nên chọc giận vị tiểu tiên t.ử không biết điều này nữa nhưng anh ta cũng sẽ không ngậm đắng nuốt cay mà dễ dàng bỏ qua cho cô.
Sau khi Lộc Nguyệt Ảnh rời đi, tiểu tiên đồng mới nhặt thanh Quân T.ử Kiếm dưới đất lên, dìu Tiên quân nhà hắn lủi thủi rời đi.
Đông Trì thực tế có thể coi là một thị trấn nhỏ.
Còn ao Phi Thăng thì giống như một điểm tham quan ngoài thị trấn vậy.
Lộc Nguyệt Ảnh muốn đi đến các thành trì khác ở Tiên giới thì hoặc là phải tự mình biết đường, ở khu vực ngoại thành trực tiếp ngự kiếm phi hành hoặc ngồi linh chu,
Hoặc là chỉ có thể vào thành trì, ngồi mảng dịch chuyển để đến các thành trì khác.
Cô cũng không biết Mộng Tinh Hà sẽ phi thăng đến ao Phi Thăng nào, nghĩ đi nghĩ lại cô quyết định đi đến thành trì lớn nhất Tiên giới —— thành Cẩm Tú.
Thành Cẩm Tú nằm ở chính giữa Tiên giới, khoảng cách đến ao Phi Thăng nào cũng đều như nhau.
Cho dù Mộng Tinh Hà không có ý tưởng ăn ý với cô thì sau khi đến thành Cẩm Tú cô cũng có thể nghe ngóng tình hình của các ao Phi Thăng ở gần mảng dịch chuyển bên kia.
Tổng cộng chỉ có cô và Mộng Tinh Hà là hai người phi thăng, muốn nghe ngóng tin tức chắc là không khó.
Cổng thành Đông Trì thế mà lại có vài phần tương đồng với cổng thành Phủ Nguyệt, đều là những bức tường đ-á xây bằng những khối đ-á khổng lồ.
Lúc này trời sắp tối, người muốn vào nội thành còn khá đông.
Lộc Nguyệt Ảnh xếp hàng hồi lâu mới đến lượt cô.
“Tiên lệnh của cô đâu?"
Lính canh thấy Lộc Nguyệt Ảnh hồi lâu không có động tĩnh liền lớn tiếng chất vấn.
“Tiên lệnh?
Tôi hôm nay mới phi thăng đến Tiên giới, tạm thời vẫn chưa có tiên lệnh, không biết phải làm như thế nào?"
Lộc Nguyệt Ảnh nghe vậy ngẩn người một giây, nhanh ch.óng phản ứng lại liền vội vàng hỏi han.
“Hôm nay mới phi thăng đến Tiên giới?"
Lính canh dùng ánh mắt nghi ngờ đ-ánh giá Lộc Nguyệt Ảnh một chút, nghĩ bụng một tiểu tiên t.ử như cô ngay cả tiên lệnh là cái gì cũng không biết chắc là thật sự vừa mới phi thăng lên rồi.
Nếu như đặt vào trước đây, một khi có người từ Hạ Tam Giới phi thăng lên thì lập tức sẽ bị người của các tông môn kia thu nạp đi rồi.
Số ít những tiên giả lẻ loi ở bên ngoài ao Phi Thăng cũng sẽ gặp được tiên giả quản lý hộ tịch chịu trách nhiệm làm tiên lệnh.
Chỉ là Hạ Tam Giới đã ngàn năm chưa có người phi thăng, chức vụ tiên giả quản lý hộ tịch kia đã sớm bị bãi nhiệm rồi.
Lính canh nhất thời cũng có chút không biết phải làm sao.
Sợ ảnh hưởng đến những người phía sau vào thành, hắn bảo một lính canh khác chịu trách nhiệm tiếp tục kiểm tra, bản thân mình thì dẫn Lộc Nguyệt Ảnh đi đến phủ thành chủ của thành Đông Trì một chuyến.
Hiện tại không còn tiên giả quản lý hộ tịch nữa thì chỉ có thành chủ của các thành trì mới có tư cách cấp tiên lệnh.
Nếu như không có tiên lệnh thì đó là hộ khẩu đen, hộ khẩu đen là không thể vào nội thành, càng khỏi nói đến việc ở trọ hay ngồi mảng dịch chuyển.
Lộc Nguyệt Ảnh muốn đi thành Cẩm Tú thì bắt buộc phải làm một cái tiên lệnh trước mới được.
Lính canh cổng thành đưa Lộc Nguyệt Ảnh đến phủ thành chủ, giao cho lính canh phủ thành chủ, nói đơn giản tình hình của Lộc Nguyệt Ảnh rồi liền quay lại cổng thành tiếp tục trực ban.
Lính canh phủ thành chủ không dẫn người vào phủ thành chủ ngay lập tức mà trước tiên cử một người đi bẩm báo thành chủ.
Tiên giới đã ngàn năm không có người phi thăng, giờ đột nhiên lại có người phi thăng đến Tiên giới chắc chắn là một chuyện lớn.
Lính canh cũng không dám tự tiện quyết định, chỉ có thể để Lộc Nguyệt Ảnh đợi trước cửa phủ thành chủ một lát.
Chương 269 Thành chủ Đông Trì
Lính canh phủ thành chủ vừa định vào phủ bẩm báo việc có tiên t.ử phi thăng, chưa đi được mấy bước đã đụng mặt thành chủ đang vội vã chạy tới.
