Vạn Linh Quy Nhất: Thiên Kim Toàn Năng Mang Theo Hệ Thống Nghìn Tỷ - Chương 71
Cập nhật lúc: 30/03/2026 03:11
“Khuôn mặt thực ra trông cũng khá thanh tú, dáng người cao ráo mảnh khảnh, có điều cách ăn mặc này hơi hoa hòe hoa sói một chút, bộ vest kẻ sọc màu xanh hồng, lại còn phối với cà vạt nơ chấm bi màu xanh hồng, bướm hoa cũng chẳng hoa bằng anh ta.”
Đến cả hộp quà trên tay cũng thắt nơ ren màu hồng phấn.
Càng khiến Lộc Nguyệt Ảnh thấy chấn động hơn cả căn phòng công chúa màu hồng mà Ôn Lan chuẩn bị.
“Cút ngay.
Em gái tôi chính là em gái tôi, cậu muốn có em gái thì về nhà bảo bố mẹ cậu tự sinh đi!"
Lộc Du trợn trắng mắt với Mã Lượng một cái, anh em thân đến mấy thì cũng chẳng thân bằng em gái.
Vả lại, cái đức tính đào hoa từ trong ra ngoài của thằng bạn này, hôm nay nữ minh tinh, hôm qua nữ sinh viên, ngày mai nữ thư ký, còn muốn làm em rể anh, đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.
Nhưng mà, cái gã này đào hoa thì đào hoa thật, chứ ra tay xưa nay đều rất hào phóng, anh suy nghĩ một chút liền nhận lấy hộp quà rồi bóc nơ ngay tại chỗ.
“Ê!
Đây là quà gặp mặt tôi tặng em gái Lộc mà!"
Mã Lượng tức tối vươn tay muốn giật lại.
Lộc Du đã nhanh thoăn thoắt ba chân bốn cẳng mở hộp quà ra, lấy chiếc kẹp tóc đính kim cương bên trong ra.
Phải nói là cái gã Mã Lượng này, tuy cách ăn mặc của bản thân chẳng ra làm sao, nhưng mắt nhìn chọn quà thì đúng là không tồi.
“Em gái, đây là bạn anh Mã Lượng, người tuy không ra gì nhưng món quà này cũng được đấy, em cầm lấy đi, bình thường có thể đeo tạm."
Lộc Du đặt chiếc kẹp tóc kim cương lại vào hộp quà rồi đưa cho Lộc Nguyệt Ảnh.
Lộc Nguyệt Ảnh nhận lấy hộp quà, trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò, ai bình thường rảnh rỗi mà đeo kẹp tóc đính kim cương thật ra đường, lại còn là đeo tạm?
Mã Lượng thấy em gái Lộc nhận quà, bàn tay đang lơ lửng giữa không trung lại rụt về, nhưng sắc mặt thì không được tốt lắm, cái thằng bạn tồi Lộc Du này chắc là không chơi được rồi, lại dám nói anh là người không ra gì ngay trước mặt em gái Lộc???
Thế thì sau này anh làm sao mà theo đuổi em gái Lộc được nữa đây!
Cái đạo lý phù thủy không để lọt lưới người nhà anh ta rốt cuộc có hiểu hay không!
Lộc Du rõ ràng là không muốn hiểu, túm lấy Mã Lượng - kẻ có con mắt suýt nữa thì dán c.h.ặ.t lên người Lộc Nguyệt Ảnh mà lôi đi, lầm bầm cảnh cáo một phen, không cho anh ta tơ tưởng đến em gái mình.
Lộc Nguyệt Ảnh không biết hai người họ đã nói gì ở bên cạnh, nhưng Mã Lượng có thể thấy rõ bằng mắt thường là từ một con bướm hoa phơi phới gió xuân đã biến thành một con bướm hoa ủ rũ cúi đầu.
Phía trước có hai đại hộ pháp Lộc Giác và Lộc Du trông coi, phía sau có bốn người nhóm Viên Na làm bạn, lại có tấm gương tày liếp Mã Lượng bị từ chối, những kẻ đang nhìn chằm chằm xung quanh cũng không dám dễ dàng tiến lên nữa.
Thỉnh thoảng có một hai kẻ da mặt dày, phong độ ngời ngời tiến tới rồi lại thất vọng đi về.
Cũng chẳng cần Lộc Nguyệt Ảnh phải mở miệng, sáu người bên cạnh cô đã có thể lập tức đuổi những người đàn ông có ý đồ không tốt đi ngay từ đầu.
Lộc Nguyệt Ảnh trên tay cầm một ly trà sữa được nấu đặc biệt bằng trà Cửu U Linh phối với sữa, uống “ừng ực ừng ực".
Cô tràn đầy cảnh giác đảo mắt nhìn khắp sảnh tiệc, luôn cảm thấy dường như có ai đó đang âm thầm quan sát mình.
Tìm kiếm mãi không có kết quả, cô chỉ có thể tự trấn an mình rằng đây là lần đầu tiên tham gia một sự kiện lớn như thế này, có lẽ là do quá căng thẳng mà thôi.
Nào ngờ, giác quan thứ sáu của cô không hề sai, thực sự có một đôi mắt sâu thẳm đang nhìn cô chằm chằm từ một góc nào đó trên tầng hai.
“Tiểu Ảnh, lát nữa em có định nhảy điệu đầu tiên không?"
Lộc Du xoa tay hầm hè, nóng lòng muốn thử.
Anh trai anh Lộc Giác học tập giỏi, quản lý công ty giỏi, tu luyện cũng giỏi, hiềm nỗi chân tay không linh hoạt, là một kẻ mù nhảy múa.
Bố anh Lộc Thịnh cho dù có nhảy thì chắc chắn cũng là nhảy với mẹ anh rồi.
Nhìn khắp toàn trường, chỉ có anh là phù hợp nhất để làm bạn nhảy của em gái thôi.
“Không đâu, em không biết nhảy."
Lộc Nguyệt Ảnh lắc đầu, lập tức đ-ập tan giấc mộng đẹp mà Lộc Du đã huyễn hoặc suốt cả một tháng qua.
Uổng công trước đó anh còn đặc biệt mời thầy dạy nhảy về, chuyên tâm luyện tập các bước nhảy, lần này là không có đất dụng võ rồi.
Khi sàn nhảy mở cửa, Viên Na liền kéo Dư Huy đi nhảy điệu đầu tiên.
Cô ấy mặc một chiếc váy đỏ, rạng rỡ rực rỡ, tuy bước nhảy còn lóng ngóng, cứ dẫm lên chân Dư Huy suốt nhưng lại thu hút được không ít ánh mắt ngưỡng mộ của đàn ông.
Hoàng Hâm cũng kéo Lâu Hân Di vào sàn nhảy, cô ấy mặc một chiếc váy trắng, dịu dàng đằm thắm, lại là một kiểu phong tình khác.
Lộc Nguyệt Ảnh uống xong trà sữa Cửu U lại lấy linh quả ra ăn, mặc lễ phục thì không thể ăn cơm, tuy cô đã đạt tới Kim Đan cảnh để bích cốc (nhịn ăn) từ lâu nhưng vẫn còn sở thích ăn uống.
Đặc biệt là khi buồn chán, luôn cảm thấy trong miệng phải ăn cái gì đó mới được.
Tự mình ăn linh quả thì ngại, cô còn chia cho hai người anh trai ngồi hai bên mình mỗi người một quả.
Vừa ăn linh quả vừa thưởng thức phong cảnh trong sàn nhảy, vô cùng nhàn nhã.
Cho đến khi cô nhìn thấy một đôi mắt dường như có chút quen thuộc.
Chương 63 Chồng tương lai
Người đàn ông mặc một bộ vest màu xanh thẫm, vai rộng eo hẹp, hai đôi chân dài thẳng tắp, cả người trông như một cái giá treo quần áo di động vậy.
Một khuôn mặt như đao khắc b.úa đẽo, tinh xảo như tạo hóa ban tặng, đường nét rõ ràng, ngũ quan lập thể, lông mày đậm như kiếm, đôi mắt sâu thẳm như bầu trời đêm đen kịt, sống mũi cao như đỉnh núi, đôi môi mỏng khẽ nhếch như vầng trăng khuyết.
Dáng vẻ lân phượng, trong trẻo thoát tục.
Một khuôn mặt tuyệt thế nhân gian như vậy, nếu cô đã từng thấy thì chắc chắn sẽ nhớ.
Chỉ có đôi mắt sâu thẳm kia, Lộc Nguyệt Ảnh luôn cảm thấy dường như đã từng gặp ở đâu đó rồi.
Người đàn ông đi thẳng về phía hướng cô đang ở, dừng chân trước mặt cô, lịch sự đưa một bàn tay ra thấp giọng mời mọc:
“Lộc tiểu thư, không biết có thể nể mặt nhảy một điệu không?"
Lộc Nguyệt Ảnh lời từ chối còn chưa kịp nói ra thì tay đã tự chủ động đặt lên tay người đàn ông.
Bàn tay của người đàn ông, mu bàn tay rộng, ngón tay thon dài, lòng bàn tay có một lớp chai mỏng thô ráp.
Tay của Lộc Nguyệt Ảnh thì mịn màng nõn nà, mềm như đậu phụ vậy.
Người đàn ông vô tình hay cố ý khẽ ma sát vào lòng bàn tay Lộc Nguyệt Ảnh một cái.
“Em gái...!"
Lộc Du ngẩng đầu nhìn thấy nhan sắc của người đàn ông, lập tức thấy tình hình không ổn.
Anh cả lúc trước dẫn em gái đi buổi đấu giá ở Bác Cổ Trai về từng nói em gái họ tám phần là một kẻ cuồng nhan sắc.
Người đàn ông này trông như thế này, nhìn là biết định tới dùng sắc dụ dỗ em gái anh rồi.
Nếu em gái bị cái gã đàn ông hoang dã không biết từ đâu tới này dụ đi nhảy mất, anh mất mặt thì không nói, đợi đến khi bố mẹ anh biết được thì chắc anh phải ăn một trận đòn hỗn hợp của hai người họ mất.
