Vạn Linh Quy Nhất: Thiên Kim Toàn Năng Mang Theo Hệ Thống Nghìn Tỷ - Chương 73
Cập nhật lúc: 30/03/2026 03:11
“Thậm chí, sau khi họ đi vào, Ôn Lan cũng không dừng lại, ngay cả một ánh mắt dư thừa cũng không thèm liếc qua, vẫn đang một mực chuyên tâm đ-ánh đ-ập Ôn Miên, dường như hoàn toàn không nhìn thấy những người và việc khác.”
Ôn Miên lúc đầu còn đối đầu gay gắt với Ôn Lan, giằng co xé tóc nhau, nhưng khi bà ta thấy chồng và mẹ chồng mình quỳ xuống xin lỗi Lộc Thịnh, bà ta đã không dám ra tay lại nữa, chỉ có thể cố gắng né tránh để bản thân bớt bị đ-ánh đi một chút.
Nhưng sức lực bà ta không bằng Ôn Lan, hoàn toàn bị Ôn Lan túm tóc đ-ánh cho tơi bời.
Ôn Miên, em gái ruột của mẹ anh, dì ruột của anh.
Người ta hay nói giúp lý không giúp thân, nhưng Lộc Giác thì không phải hạng người đó.
Anh vốn là người bảo vệ người nhà vô điều kiện.
Lý lẽ gì chứ, anh không quan tâm, anh chỉ biết Ôn Lan là mẹ ruột của mình.
Lúc này, để giữ gìn thể diện cho mẹ, không để nhiều người nhìn thấy dáng vẻ điên cuồng mất kiểm soát của bà Ôn Lan hơn nữa, anh nhẹ nhàng đóng cửa lại, cũng đi đến ghế sofa ngồi xuống.
Ôn Lan đ-ánh thêm một hồi lâu, cho đến khi hai tay không còn chút sức lực nào mới dừng tay.
Mặc cho Ôn Miên mặt mày t.h.ả.m hại, trong lòng bà không hề có lấy một tia xót xa hay bất an, thậm chí ánh mắt nhìn về phía bà ta còn mang theo hận thù nồng đậm.
“Tôi, Ôn Lan, kể từ ngày hôm nay sẽ đoạn tuyệt quan hệ chị em với Ôn Miên.
Còn những người khác, các người tự lo liệu đi.”
Ôn Lan trầm giọng nói.
Chị em trở mặt, bà không hề có chút luyến tiếc hay buồn bã nào, chỉ có lòng đầy hối hận, hối hận vì mình đã không sớm nhìn rõ bộ mặt thật của Ôn Miên.
“Kể từ hôm nay, tất cả các công ty thuộc tập đoàn Lộc thị sẽ tạm dừng mọi sự hợp tác với nhà họ Ôn và nhà họ Hà.”
Lộc Thịnh đứng dậy, dịu dàng và chu đáo sửa lại mái tóc có chút rối bời cho Ôn Lan, sau đó mới quay đầu nhìn đám người đang quỳ dưới đất kia, lạnh lùng lên tiếng.
Giọng nói ấy lạnh lẽo như hồ nước đóng băng ngàn năm, khiến đám người đang quỳ không khỏi rùng mình một cái.
“Anh rể, chuyện này đều do con tiện nhân Ôn Miên này một tay gây ra, không liên quan gì đến nhà họ Hà chúng tôi cả!
Anh minh xét, không được oan uổng người tốt đâu!”
Hà Duy Sinh là một kẻ tham sống sợ ch-ết, ức h.i.ế.p kẻ yếu nhưng sợ kẻ mạnh, ban đầu hắn ta là nhìn trúng sắc đẹp của Ôn Miên cũng như quyền thế của nhà họ Ôn mới cưới bà ta.
Sau này, nhà họ Lộc phất lên, dựa vào mối quan hệ với Ôn Lan, nhà họ Hà của bọn hắn cũng kiếm được không ít lợi lộc từ việc hợp tác với các công ty con của nhà họ Lộc.
Có thể nói, một phần nhỏ tài sản của nhà họ Hà bắt nguồn từ nhà họ Ôn, còn phần lớn tài sản thì phát đạt nhờ nhà họ Lộc.
Nay Ôn Miên đã già nua xấu xí, chuyện làm ra còn bị bại lộ, Hà Duy Sinh chẳng cần suy nghĩ, đương nhiên là lựa chọn bảo toàn vinh hoa phú quý của bản thân.
Hắn ta vốn tưởng rằng hạ thấp tư thế, quỳ xuống xin lỗi Lộc Thịnh là có thể nhẹ nhàng cho qua chuyện này, không ngờ Lộc Thịnh lại chuyện bé xé ra to như vậy, lập tức thẹn quá hóa giận, cũng không quỳ nữa, nói năng bắt đầu to tiếng hẳn lên.
“Đúng thế, chuyện thất đức mà con tiện nhân Ôn Miên này làm thì liên quan gì đến nhà họ Hà chúng tôi?
Dựa vào cái gì mà tạm dừng hợp tác với nhà họ Hà chúng tôi!”
Thấy con trai đứng dậy phản kháng, bà Hà cũng đứng bật dậy, lớn tiếng chất vấn.
Năm đó, Ôn Miên và Ôn Lan m.a.n.g t.h.a.i vào khoảng thời gian gần nhau.
Ôn Miên khó khăn lắm mới m.a.n.g t.h.a.i thì lại không cẩn thận bị sẩy chân, bà Hà chê bai bà ta phúc mỏng, ngay cả việc ở cữ nhỏ cũng không thèm chăm lo cho bà ta.
Vì sẩy t.h.a.i mà sức khỏe không được bồi bổ tốt nên Ôn Miên đã để lại di chứng, dẫn đến những lần m.a.n.g t.h.a.i sau đó đều kết thúc bằng việc sẩy thai, đến tận bây giờ vẫn không có m-ụn con nào.
Sau khi sẩy thai, thấy chị gái ruột Ôn Lan có gia đình năm người hạnh phúc viên mãn, sau khi sinh, chồng đích thân ở nhà chăm sóc việc ở cữ, lại còn tổ chức tiệc đầy tháng long trọng nhất Kinh Đô cho con gái, mời tất cả những người có m-áu mặt ở Kinh Đô đến dự, bà ta liền ghen tị đến phát điên.
Ôn Miên chỉ kém Ôn Lan hơn một tuổi, từ nhỏ hai chị em đã luôn bị đem ra so sánh.
Bà ta không đẹp bằng Ôn Lan, học hành không bằng Ôn Lan, nhân duyên cũng không tốt bằng Ôn Lan.
Cứ ngỡ Ôn Lan mắt mù gả cho một gã nghèo kiết xác, ai ngờ Lộc Thịnh chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã trở thành người giàu nhất cả nước.
Hai vợ chồng ân ái, lại còn có đủ cả con trai con gái.
Nhìn lại chính mình, lấy nhầm chồng, bị lừa gả cho Hà Duy Sinh, đêm tân hôn đã phát hiện chồng ngoại tình, kết hôn mấy năm mới vất vả m.a.n.g t.h.a.i được thì lại ngoài ý muốn sẩy thai, thậm chí sau khi sẩy t.h.a.i còn bị mẹ chồng nhục mạ, ngược đãi.
Bà ta càng nghĩ càng giận, trong một lúc phẫn uất, vào ngày tiệc đầy tháng của Lộc Uyển, lợi dụng lúc nhà họ Lộc đang bận trang điểm làm tóc, bà ta đã bí mật mua chuộc nhân viên khách sạn, lén bế Lộc Uyển vẫn còn quấn trong tã lót đi mất.
Ban đầu, Ôn Miên định tìm một gia đình t.ử tế để đưa Lộc Uyển đến làm con nuôi, bà ta thậm chí đã tìm sẵn một cặp vợ chồng không có khả năng sinh con ở Ma Đô.
Kết quả là sau khi đến Ma Đô, Lộc Uyển đột ngột tỉnh dậy, khóc rống lên giữa đường, bà ta trong lúc hoảng loạn đã nhân lúc đêm tối gió cao, tùy tiện tìm một nơi không có người mà vứt bỏ đứa trẻ.
Ôn Lan nằm mơ cũng không ngờ tới, người em gái ruột thịt mình yêu thương nhất là Ôn Miên, lại chỉ vì ghen tị với hạnh phúc gia đình mình mà bắt cóc rồi vứt bỏ con gái ruột của mình, khiến mẹ con bà phải xa cách suốt mười bảy năm trời.
Dù bây giờ đã tìm lại được Lộc Nguyệt Ảnh, bà cũng không thể tha thứ cho hành vi của Ôn Miên.
Còn người nhà họ Ôn biết chuyện mà không báo, người nhà họ Hà đồng lõa giúp sức, Lộc Thịnh muốn chèn ép bọn họ đều là quả báo họ đáng phải nhận.
“Lan nhi, chuyện này của Miên nhi làm không đúng, anh đã dạy bảo nó rồi, nó cũng thực lòng biết lỗi.
Năm đó sau khi biết chuyện này, bọn anh cũng đã bảo nó quay lại Ma Đô tìm Uyển Uyển, chỉ là tìm rất lâu cũng không thấy, bố mẹ sợ em đau lòng nên bọn anh mới không nói cho em biết.
Giờ Uyển Uyển cũng đã tìm về được rồi, em đ-ánh cũng đã đ-ánh rồi, đừng ghi hận Miên nhi nữa, chị em ruột mà, làm gì có thù oán nào không qua được.
Còn nữa, em mau nói với em rể đi, chút chuyện nhỏ này không cần thiết phải kéo cả chuyện công ty vào đâu.”
Ôn Cẩm thấy người nhà họ Hà đứng dậy, cũng đứng lên, lời nói đầy vẻ thâm trầm khuyên bảo Ôn Lan một tràng.
Ôn Lan đột nhiên cảm thấy đầu óc mình như ong ong lên.
Chuyện nhỏ?
Anh cả của bà dám gọi việc con gái bà bị mất tích mười bảy năm là chuyện nhỏ.
Ngay cả bố mẹ bà cũng biết, những năm qua người nhà họ Ôn trơ mắt nhìn bà đau khổ tự trách vì mất con mà không một ai nói cho bà biết sự thật.
Nếu không phải hôm nay bà vô tình nghe thấy Hà Duy Sinh và Ôn Miên nói về chuyện này trong phòng nghỉ, bà còn không biết mình sẽ phải bị che mắt như một kẻ ngốc đến bao giờ nữa.
