[vạn Người Mê] Cẩm Nang Tự Cứu Của Nữ Phụ Xuyên Thư - Chương 115
Cập nhật lúc: 30/03/2026 06:13
……
"Tài liệu tôi giao cậu tìm đâu rồi?" Tô Mục Thanh nghiêm mặt hỏi người đàn ông vừa bước vào văn phòng.
"Sếp à, sếp thừa biết dạo này công ty bận ngập đầu ngập cổ mà." Từ Chính vật vờ như một bóng ma trôi vào phòng làm việc. Một chàng thư sinh khôi ngô tuấn tú ngày nào giờ đây râu ria xồm xoàm, hai mắt gấu trúc thâm xì.
Dạo gần đây, anh ta không chỉ gánh vác đống công việc khổng lồ của công ty, mà còn phải chạy tất bật lo liệu những việc tư mà Tô Mục Thanh giao phó. Một ngày 36 tiếng cũng chẳng đủ dùng.
Đúng lúc này, khi anh ta vừa chợp mắt được hai tiếng đồng hồ, vị sếp "trời đ.á.n.h" kia quả thực không muốn cho anh ta ngơi nghỉ một phút nào, lại giao thêm một nhiệm vụ oái oăm nữa.
"Đây là những câu chuyện về những người yêu nhau phải chia xa từ thời trẻ, đến khi đầu bạc răng long mới gặp lại mà sếp yêu cầu." Anh ta hít một hơi thật sâu, dùng cả mạng sống để duy trì tác phong chuyên nghiệp của một trợ lý đặc biệt, "Tôi đã phân loại cẩn thận rồi. Có cặp đôi xa nhau vì hiểu lầm, đến lúc già mới hóa giải được."
Vừa nói, anh ta vừa đẩy xấp tài liệu trên tay về phía Tô Mục Thanh: "Cũng có cặp đôi ly tán vì chiến tranh. Khi về già, người đàn ông trở về quê cũ tìm người yêu, nhưng người phụ nữ do sức khỏe yếu nên đã qua đời từ lâu."
"Còn có..."
"Dừng lại." Nghe đến tài liệu thứ hai, Tô Mục Thanh hơi nhướng mày: "Chính là cái này."
Anh ta đưa tay rút tập tài liệu đó ra, đọc lướt qua thật nhanh: "Chọn câu chuyện này đi."
Anh ta ném tập tài liệu trả lại: "Cậu hãy biên tập lại những thông tin này dưới dạng một bài viết PR. Nhớ phải viết sao cho thật cảm động, nhấn mạnh vào sự chua xót, bất lực khi hai người vốn dĩ có thể gặp nhau nhưng cuối cùng lại lỡ làng."
Nghe yêu cầu của anh ta, khuôn mặt Từ Chính ngày càng tê liệt, nhưng Tô Mục Thanh vẫn chưa dừng lại.
"Cậu tìm một fanpage liên quan trên WeChat đăng bài này lên, sau đó gửi link bài viết đó cho tôi."
"Thế thôi." Nói xong, Tô Mục Thanh tự gật gù đắc ý, "Cậu còn thắc mắc gì nữa không?"
Từ Chính nắm c.h.ặ.t t.a.y: Có!
Sếp có phải nghĩ tôi rảnh rỗi lắm không?
Sếp không thấy việc này quá lố bịch sao?
Sếp cứ chụp thẳng cái tài liệu này gửi cho người ta đọc không được à? Sao cứ phải vẽ đường cho hươu chạy, làm khó tôi thế này?
Dù trong lòng đã rủa xả sếp cả vạn lần, nhưng ngoài mặt Từ Chính vẫn phải giữ thái độ điềm đạm, cẩn trọng: "Vâng thưa sếp, tôi sẽ hoàn thành sớm nhất rồi gửi ngài duyệt."
Đúng lúc này, điện thoại di động của Tô Mục Thanh bỗng rung lên báo tin nhắn đến, màn hình đen ngòm chợt bừng sáng.
Với thị lực 10/10, Từ Chính nhìn rõ mồn một hình nền điện thoại của sếp.
Gu thẩm mỹ của sếp, từ bao giờ lại trở nên "dị" thế này?
Hình nền là bóng lưng của một cô gái. Cô gái ấy mặc chiếc áo phao đen dày cộm, tròn xoe như quả bóng. Nhìn từ góc độ này, cô ấy trông khá mũm mĩm, nhưng lại toát lên một vẻ đáng yêu kỳ lạ.
Cảm nhận được ánh mắt của anh ta, Tô Mục Thanh không hề có ý định che giấu, ngược lại còn cười rạng rỡ, huơ huơ chiếc điện thoại: "Có phải rất đáng yêu, rất xinh đẹp không?"
Đúng là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi, nhưng gu thẩm mỹ cũng không thể vặn vẹo đến mức này chứ?
Đây là lần đầu tiên Từ Chính không ngoan ngoãn hùa theo sếp, mà chọn cách đ.á.n.h trống lảng: "Sếp ơi, Úc Thành hiện tại vẫn đang ở..."
"Đúng là không có mắt nhìn." Tô Mục Thanh đặt điện thoại xuống, lườm anh ta một cái, "Cậu không thấy việc cô ấy mặc bộ đồ này giữa mùa đông giá rét mang lại cảm giác vô cùng ấm áp sao?"
"Cậu không thấy việc cô ấy biết tự chăm lo cho sức khỏe của mình trông rất cảm động à?"
Từ Chính hít sâu một hơi, sử dụng tuyệt chiêu "nước đôi" thần thánh: "Ngài nói chí lý ạ."
"Thôi bỏ đi, đúng là đàn gảy tai trâu." Tô Mục Thanh ngả người ra ghế. Nhớ lại dáng vẻ của Vân Thư Ninh hôm nay, ánh mắt anh ta trở nên dịu dàng.
Một người từng coi rẻ mạng sống, không còn tha thiết gì với thế giới này, bỗng một ngày lại trở nên ấm áp, bắt đầu học cách sống một cuộc đời trọn vẹn, học cách yêu thương bản thân.
Một cô gái như thế, thật sự khiến trái tim anh ta loạn nhịp.
Nhưng cứ nghĩ đến nguyên nhân khiến cô thay đổi, tâm trạng anh ta lại chùng xuống.
Chờ đợi phép màu... sao?
Vân Thư Ninh hoàn toàn không biết mình đang bị ai đó tương tư.
Sau khi xem xong tập một của "Tranh Thiên Hạ Cùng Quyền" cách đây hai ngày, cô đã dứt khoát bỏ ngang bộ phim này, không muốn tiếp tục tự "ngược đãi" đôi mắt của mình nữa.
Nhưng thật tình cờ, hôm nay lúc đang lướt video, cô lại vô tình xem được một đoạn video chế giễu màn ca hát "thảm họa" của mình.
Ban đầu cô đinh ninh mình đã "miễn nhiễm" với những lời đàm tiếu, nhưng khi xem đoạn video này, cô vẫn cảm thấy xấu hổ muốn chui xuống đất.
