[vạn Người Mê] Cẩm Nang Tự Cứu Của Nữ Phụ Xuyên Thư - Chương 23

Cập nhật lúc: 30/03/2026 04:06

Nhoáng cái, Úc Thành đã thay xong quần áo: "Hôm qua ai là người đưa tôi đến bệnh viện?"

"Theo lời y tá, là một cô gái trông rất tiều tụy." Thư ký Minh vốn đã chuẩn bị sẵn câu trả lời cho mọi thắc mắc. Nghe Úc Thành hỏi, anh ta đáp liền một mạch: "Nếu ngài cần, tôi sẽ cho người điều tra danh tính cô ấy ngay."

"Không cần." Úc Thành từ tốn xắn tay áo lên, động tác nhịp nhàng, thong thả.

Tóc mái của hắn rủ xuống từ lúc nào không hay, che khuất đôi mắt, khiến hắn trông có vẻ mềm mại hơn, vơi đi vài phần quỷ quyệt thường thấy.

"À đúng rồi." Thư ký Minh thấy tình hình có vẻ khả quan nên đ.á.n.h bạo báo cáo thêm, "Y tá nói vị tiểu thư kia đã ứng trước viện phí cho ngài."

"Thế nên?" Úc Thành xắn xong tay áo, liếc anh ta với nụ cười nửa miệng.

Bắt gặp ánh mắt hắn, Thư ký Minh vội vàng cúi gằm mặt, báo cáo theo đúng quy trình: "Y tá nói vị tiểu thư ấy gửi lời rằng số tiền đó cô ấy không lấy lại. Nếu ngài thấy áy náy, có thể đem quyên góp cho tổ chức từ thiện."

Càng nói, giọng anh ta càng nhỏ dần. Dù nghe thế nào đi chăng nữa, thì đây rõ ràng là ý muốn vạch rõ ranh giới mà.

"Ha." Úc Thành bước lên hai bước, ánh mắt hiện lên vẻ thích thú, "Thú vị đấy."

"Vậy cậu cứ tìm một tổ chức từ thiện nào đó rồi quyên tiền vào đi." Hắn liếc nhìn chiếc áo khoác treo cách đó không xa bằng ánh mắt chán ghét, thuận miệng nói thêm, "Phần người gửi cứ để tên là Vân Thư Ninh."

Một khi Úc Thành đã mở miệng đòi quyên tiền thì chắc chắn không phải là con số nhỏ, ít nhất cũng từ hàng triệu tệ trở lên. Thư ký Minh đang lẩm nhẩm tính toán xem nên quyên bao nhiêu thì bị câu nói tiếp theo của hắn làm cho giật nảy mình.

"Vân Thư Ninh?" Đó chẳng phải là người mà dạo gần đây Úc Thành đang đặc biệt quan tâm sao?

Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra ở nơi mà anh ta không hề hay biết vào ngày hôm qua vậy?

Úc Thành nhìn vẻ mặt ngập tràn sự tò mò của anh ta, nhưng tuyệt nhiên không có ý định giải thích: "Tôi muốn xuất viện, cậu tự lo liệu đi."

"Ngài thực sự không thể xuất viện lúc này đâu ạ." Lời vừa dứt, Thư ký Minh ném hết mọi thắc mắc ra sau đầu, vác khuôn mặt nhăn nhó như khỉ ăn gừng đuổi theo, "Bác sĩ đã dặn ngài phải tĩnh dưỡng đàng hoàng, nếu không..."

Bộ dạng lúc này của anh ta chẳng khác nào thái giám tổng quản lẽo đẽo theo hầu hoàng đế.

Úc Thành tảng lờ mọi lời can ngăn, lách qua giường bệnh, đi thẳng một mạch.

Chưa kịp bước ra đến cửa, hắn bỗng khựng lại. Khí tức trên người trong nháy mắt trở nên sắc lẹm: "Ngọn gió nào đưa Hạ tổng tới đây vậy?"

"Đừng bảo là mắc bệnh nan y gì rồi nhé?" Hắn đứng chôn chân tại chỗ, buông lời cay nghiệt.

"Trí tưởng tượng của Úc tổng quả là đáng nể." Hạ Thần đứng trước cửa, nhã nhặn đáp trả.

"Thật đáng tiếc." Úc Thành nhún vai, nheo mắt nói.

"Phiền nhường đường một chút." Hắn bước thẳng ra cửa, không thèm liếc Hạ Thần lấy một cái.

Hạ Thần thức thời lùi lại hai bước. Đợi Úc Thành ra khỏi cửa, anh mới đột ngột lên tiếng: "Hôm qua Úc tổng đi gặp ai vậy?"

Bước chân Úc Thành khựng lại. Bầu không khí quanh hắn lập tức nhuốm vẻ bí ẩn và nguy hiểm.

"Sao nào, Hạ tổng có tình mới rồi à?" Hắn chầm chậm xoay người, đôi đồng t.ử đen láy xoáy sâu vào đối phương.

"Vân Thư Ninh là bề trên của tôi, hy vọng sau này anh đừng đến làm phiền cô ấy nữa." Hạ Thần hiểu rõ Úc Thành là một kẻ điên chính hiệu. Nếu không nói rõ ràng, chẳng ai biết hắn sẽ làm ra chuyện điên rồ gì.

"Bề trên?" Úc Thành nghiêng đầu, tóc mái rủ xuống che khuất đôi mắt, khiến hắn trông vô cùng thâm sâu khó lường, "Anh đang nói đùa sao?"

"Tôi không rảnh để đùa." Hạ Thần lạnh lùng lướt qua người hắn, giọng nói rất khẽ, "Cô ấy từng là bạn gái của tiểu thúc tôi. Vì muốn điều tra nguyên nhân anh ấy mất tích nên mới tiếp cận tôi."

"Tình trạng hiện giờ của cô ấy... rất tệ." Anh dừng bước cách hắn không xa, thở dài đau xót, "Sau khi biết rõ ngọn ngành sự việc, cô ấy gần như đã suy sụp hoàn toàn, không còn tâm trí đâu để hầu anh chơi mấy cái trò nhàm chán đó nữa đâu."

Úc Thành nghe vậy, chợt nhớ lại hình ảnh tiều tụy của cô ngày hôm đó.

Hóa ra sự bi thương và tuyệt vọng của cô không phải vì Hạ Thần, mà là vì... Hạ Nghiên.

"Lý do gì khiến tôi phải tin lời anh?" Hắn nhìn bóng lưng Hạ Thần, uể oải tựa vào tường, giọng điệu giễu cợt.

"Ngày hôm qua chắc anh đã gặp cô ấy rồi." Hạ Thần không quay đầu lại, tiếp tục bước đi. Anh biết, đối phó với hạng người như Úc Thành, có nhiều lời cũng vô ích, "Tin hay không tùy anh."

Nghe câu trả lời của anh, Úc Thành bực bội vò tung mái tóc. Trong chốc lát, hắn cũng chẳng phân định nổi cảm xúc đang dâng trào trong lòng mình là gì nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[vạn Người Mê] Cẩm Nang Tự Cứu Của Nữ Phụ Xuyên Thư - Chương 23: Chương 23 | MonkeyD