[vạn Người Mê] Cẩm Nang Tự Cứu Của Nữ Phụ Xuyên Thư - Chương 230
Cập nhật lúc: 30/03/2026 07:04
"Những món này là ai nấu vậy anh?" Nhìn cách bày trí đồ ăn trên bàn, cô chợt thấy quen quen.
"Cô Vân." Một giọng nói vang lên từ cách đó không xa.
"Dì Lý?" Cô xoay người lại với vẻ ngạc nhiên mừng rỡ. Quả nhiên là bóng dáng quen thuộc ấy. Giọng cô xen lẫn chút oán trách nũng nịu: "Sao dì vẫn gọi con như thế?"
"Dì cứ gọi con là Thư Ninh là được rồi."
Nhìn nét tự nhiên và niềm vui sướng hiện rõ trên gương mặt cô, khóe môi Hạ Nghiên khẽ nhếch lên.
Hạ Thần tuy tính tình do dự thiếu quyết đoán, tâm tư lại lộn xộn, nhưng đôi khi những việc thằng bé làm cũng mang lại chút hữu ích.
Bằng không, anh đã chẳng nương tay giữ cậu ta lại làm gì.
"Được rồi." Lý Thục Hoa nhìn dáng vẻ rạng rỡ của cô lúc này, không nén nổi xúc động, khóe mắt rưng rưng: "Thật tốt quá, Thư Ninh à."
"Bây giờ Giám đốc Hạ đã trở lại rồi, cuối cùng con cũng không phải chịu khổ như trước nữa." Nói đoạn, bà đưa tay quệt ngang giọt nước mắt trên má: "Con xem dì này, đang lúc vui vẻ nói mấy chuyện này làm gì cơ chứ."
"Từ nay về sau, con muốn ăn gì cứ bảo dì Lý, dì làm cho con ăn!"
Nghe những lời ruột gan của Lý Thục Hoa, Vân Thư Ninh tự cho là mình đã quan sát kín đáo, lén nhìn Hạ Nghiên một cái. Thấy anh dường như đang bận rộn với việc khác, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô vẫn nhớ như in hồi mới chuyển đến căn biệt thự này, cô diễn sâu đến mức khiến tất cả mọi người ở đây đều tin sái cổ vào mối quan hệ giữa cô và Hạ Nghiên.
Họ đều đinh ninh rằng cô yêu Hạ Nghiên sâu đậm đến mức sắp c.h.ế.t đi sống lại vì anh rồi.
Nhưng vật đổi sao dời, hoàn cảnh bây giờ đã khác xa lúc đó, định hướng diễn xuất của cô đương nhiên cũng phải xoay chiều.
"Em... trước kia sống không tốt sao?" Bắt gặp ánh mắt rụt rè dò xét của cô, Hạ Nghiên cuối cùng vẫn không kìm được mà cất tiếng hỏi.
Từ xấp tài liệu vỏn vẹn vài trang mỏng manh ấy, anh đã phần nào thấu hiểu nỗi cô đơn lẻ bóng của cô suốt 5 năm qua, cũng biết được cuộc sống của cô đã khó khăn đến nhường nào.
Thế nhưng, cô chưa từng hé răng phàn nàn nửa lời với anh, như thể những đau khổ ấy đối với hiện tại căn bản chẳng đáng để bận tâm.
Điều đó lại càng khoét sâu thêm sự áy náy trong lòng anh.
Đôi khi, một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu anh: Liệu Hạ Nghiên của 5 năm trước - người chưa từng trải qua sự tàn khốc của thế giới vô hạn lưu - và Hạ Nghiên của hiện tại, có thực sự là cùng một người?
Người mà Vân Thư Ninh yêu sâu đậm, là Hạ Nghiên của 5 năm trước, hay là Hạ Nghiên của hiện tại?
Anh không phân định rạch ròi được, và cũng chẳng muốn phân định.
Anh chỉ cần biết, người Vân Thư Ninh yêu là anh, vậy là đủ rồi.
"Làm gì có chuyện đó." Nghe anh hỏi, Vân Thư Ninh lập tức chớp thời cơ, cười đáp: "Anh thừa biết người lớn hễ thấy vãn bối câu đầu tiên kiểu gì chẳng chê gầy, làm gì khoa trương như lời dì Lý nói đâu."
Vừa nói, cô vừa gắp một miếng đồ ăn bỏ vào bát: "Anh xem, em bây giờ chẳng phải vẫn đang sống nhăn răng bay nhảy đó sao?"
Đã một thời gian rồi cô chưa được nếm lại những món dì Lý nấu. Đồ ăn cô tự nấu chỉ dừng ở mức nuốt trôi, còn cơm hàng cháo chợ thì lại thiếu vắng hương vị gia đình.
Cô ăn một cách say sưa. Sau vài đũa, cô nhận ra thức ăn trên bàn phần lớn đều thiên về khẩu vị đậm đà. Đôi đũa chợt khựng lại, giọng cô nhẹ đi: "Anh ăn những món này có được không?"
Tập tài liệu cô thu thập được ghi rành rành rằng anh thích ăn uống thanh đạm, hơn nữa lại có yêu cầu cực kỳ khắt khe về độ tươi ngon của nguyên liệu.
Mâm cơm trên bàn hiện tại nhìn kiểu gì cũng chẳng giống món anh thích... ngược lại toàn là những món hợp khẩu vị của cô.
"Được chứ." Hạ Nghiên biết cô rất hiểu mình nên cũng chẳng buồn che giấu.
Hoặc nói đúng hơn, anh đang chầm chậm, bằng một cách thật tinh tế, gieo vào lòng cô sự quan tâm và dung túng của mình.
"Đâu phải nhà bếp chỉ biết nấu mỗi mấy món này." Vân Thư Ninh hiểu ý anh, nhưng cách tư duy của cô lại có phần... khác người.
Cô hướng về phía nhà bếp, cất giọng lanh lảnh: "Dì Lý ơi, hôm nay con đưa dì thực đơn này, từ mai dì cứ chiếu theo yêu cầu trong đó làm thêm vài món nữa nhé."
"Có chuyện gì vậy con?" Lý Thục Hoa bước ra từ bếp, trong mắt lộ rõ vẻ hoang mang: "Đồ ăn không hợp khẩu vị sao con?"
Khóe mắt Vân Thư Ninh lén liếc nhìn Hạ Nghiên đang húp canh, rồi làm bộ bất lực than vãn với bà: "Con thì tất nhiên là thích rồi, nhưng mà chủ nhân của căn biệt thự này lại có sở thích riêng, anh ấy chỉ chuộng đồ ăn thanh đạm thôi ạ."
"Ôi, xin lỗi Giám đốc, tôi sơ ý quá." Lý Thục Hoa nghe vậy, có phần hốt hoảng xua xua tay: "Để tôi vào làm thêm hai món nữa ngay đây ạ."
"Không cần đâu, dì Lý." Hạ Nghiên dùng chung cách xưng hô với Vân Thư Ninh.
