[vạn Người Mê] Cẩm Nang Tự Cứu Của Nữ Phụ Xuyên Thư - Chương 283

Cập nhật lúc: 30/03/2026 07:10

Từ Nhạc quỳ gối trong tủ, phải mất một lúc lâu mắt anh ta mới quen với bóng tối và lờ mờ nhìn rõ cảnh vật xung quanh nhờ ánh sáng le lói qua khe hở cửa tủ.

Nhìn người bạn thân với khuôn mặt trắng bệch bên cạnh, ánh mắt anh ta ánh lên vài phần cổ vũ.

"Yên tâm đi, chúng ta nhất định sẽ sống sót." Anh ta dùng khẩu hình miệng nói.

Cậu bạn này của anh ta nhát cáy lắm, nếu không phải vì hồi trước...

Hồi trước chuyện gì cơ?

Đầu óc Từ Nhạc bỗng chốc đình trệ, trong khoảnh khắc, anh ta quên mất mình và người bạn thân này quen nhau thế nào.

Và, cậu bạn này... tên là gì? Sao anh ta chẳng có chút ấn tượng nào vậy?

Nghĩ tới đây, nụ cười trên môi anh ta cứng đờ, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm sống lưng.

Đúng rồi, anh ta làm gì có người quen nào ở phó bản này chứ.

Dù lý trí gào thét không được quay đầu lại, phải làm ra vẻ như không biết gì hết, nhưng trong cơn hoảng loạn tột độ, cơ thể con người không còn chịu sự kiểm soát của não bộ nữa.

Anh ta ngoái đầu, nhìn người "bạn thân" kia một cái.

Gương mặt này, sao vừa có cảm giác xa lạ, lại vừa mang đến một sự quen thuộc kỳ lạ từ sâu thẳm trong lòng? Cậu ta thực sự không phải bạn của anh ta sao?

Ngay lúc sự hoài nghi dâng lên tột đỉnh, anh ta liếc nhìn cánh cửa tủ. Nhờ mắt đã quen với bóng tối và sự phản quang trên cánh cửa, anh ta nhìn thấy hai khuôn mặt phản chiếu trên đó.

Khuôn mặt của người "bạn thân" kia, giống hệt khuôn mặt anh ta như đúc, ngay cả nốt ruồi nơi khóe mắt cũng không trượt đi đâu được.

Lúc này, anh ta chẳng còn tâm trí đâu để suy nghĩ xem tại sao mình lại nhìn rõ hình bóng phản chiếu đến thế. Anh ta đã rơi vào trạng thái hoảng loạn cực độ. Đôi mắt không kiểm soát được mà dán c.h.ặ.t vào cái bóng đó.

Như cảm nhận được ánh nhìn của anh ta, hình bóng trên cửa tủ nghiêng đầu, mỉm cười đối mắt với anh ta.

Nhưng chủ nhân của hình bóng đó, lại chính là bản thân anh ta.

Từ Nhạc không kiềm chế được, buột miệng hét lên một tiếng.

Ngay lập tức, anh ta nhận ra sai lầm c.h.ế.t người của mình, vội vàng nhét tay vào miệng c.ắ.n c.h.ặ.t.

Nhưng ngay lúc ấy, anh ta nghe rõ mồn một tiếng "kẽo kẹt" báo hiệu cửa phòng đã mở, tiếp theo đó là những tiếng bước chân chậm rãi, nặng nề, từng bước từng bước tiến về phía chiếc tủ.

Không biết từ lúc nào, người "bạn thân" trong tủ đã biến mất, không gian chật hẹp chỉ còn lại một mình Từ Nhạc.

Từ Nhạc thu mình trong tủ, hai mắt trừng lớn. Anh ta hoàn toàn mất kiểm soát cơ thể, đến việc nhắm mắt lại cũng không làm được.

Khe sáng nơi cửa tủ bỗng bị một vật gì đó che khuất. Anh ta chỉ kịp nhìn thấy một mảng da nhẵn thụi, sạch sẽ không có lấy một thứ gì.

Giây tiếp theo, cánh cửa tủ bị kéo toang.

"A ——"

"Vòng trò chơi thứ nhất đã kết thúc. Chào mừng các người chơi bước vào thời gian nghỉ giữa hiệp. Mười lăm phút nữa, trò chơi sẽ lại bắt đầu. Vui lòng chú ý thời gian."

"Có người gặp chuyện rồi sao?" Vân Thư Ninh nắm c.h.ặ.t t.a.y Hạ Nghiên, gằn từng chữ.

Tiếng hét ban nãy, chỉ có thể là âm thanh phát ra khi con người phải đối mặt với nỗi sợ hãi tột cùng trước cái c.h.ế.t.

"Ừ." Hạ Nghiên nhìn vẻ căng thẳng của cô, khẽ gật đầu.

Vừa rồi anh đã tóm tắt mọi thông tin về phó bản cho cô nghe. Dù đã được giảm bớt rất nhiều, nhưng với sự thông minh của Vân Thư Ninh, cô dễ dàng đoán được tám chín phần mức độ nguy hiểm.

"Mười lăm phút trôi qua rất nhanh, phải kiểm tra hiện trường căn phòng của người bị hại, tổng hợp thông tin của từng người chơi, như vậy mới kịp. Chúng ta phải nhanh lên." Cô hít một hơi thật sâu, dõng dạc nói, "Điều quan trọng nhất là phải tìm ra nguyên nhân vì sao người đó lại c.h.ế.t, xem có quy luật gì không."

Hạ Nghiên nhìn sự điềm tĩnh của cô, sự tán thưởng đan xen cùng niềm xót xa xẹt qua ánh mắt.

Rất ít người chơi giữ được bình tĩnh khi mới bước vào thế giới phó bản. Đa phần họ sẽ hoảng loạn tột độ, tự làm rối loạn đội hình và cuối cùng làm mồi cho quái vật. Số người có thể giữ được sự tỉnh táo để phân tích tình hình lại càng hiếm như lá mùa thu.

Nhưng kiểu tư duy này, ngoài sự nhạy bén bẩm sinh, còn cần phải được rèn giũa qua thử thách.

Nghĩ đến đây, anh siết c.h.ặ.t t.a.y cô: "Ninh Ninh, anh nhất định sẽ đưa chúng ta về nhà an toàn."

"Em biết anh rất giỏi." Vân Thư Ninh đung đưa tay anh, vẻ mặt nghiêm túc, "Nên chúng ta cùng nhau cố gắng nhé."

"Dù em chẳng giúp được gì nhiều, nhưng em hứa sẽ không trở thành gánh nặng của anh."

Cô kéo anh, mở cửa phòng: "Mấy cái phân tích của em tuy chẳng có ích lợi gì mấy, nhưng em sẽ cố gắng theo kịp suy nghĩ của anh, cố gắng chiến thắng trò chơi này."

Anh đã hứa sau trò chơi này sẽ đưa cô về nhà, nên cô bắt buộc phải làm cho tốt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.