Vạn Người Mê Xuyên Thành Pháo Hôi Vạn Người Ghét - Chương 150: Nhân Vật Đối Chiếu Ham Tiền Trong Truyện Lừa Tình Qua Mạng (27)

Cập nhật lúc: 24/04/2026 12:02

Trong nhà hàng, không khí bỗng chốc yên lặng đến ngột ngạt.

Hai ánh mắt đầy u oán đồng thời dồn lên người Minh Nguyệt. Nụ cười vốn luôn “đánh đâu thắng đó” của cô trước đàn ông lúc này cũng tê cứng da đầu, hoàn toàn không thể nặn ra nổi.

Chu Tư Nghiễn đứng bên cạnh, nửa cười nửa không nhìn cô, rõ ràng đang chờ một lời giải thích.

“Bà xã, ngoài lúc ở trên giường dưới giường anh đã bao giờ làm ‘ba’ của em chưa?”

Câu nói thẳng thừng khiến Minh Nguyệt nghẹn họng. Vừa xấu hổ vừa hoảng hốt, cô vội liếc sang Giang Lãng Hành vẫn còn đứng đó.

Sắc mặt Giang Lãng Hành vốn rất khó coi, nhưng khi chạm phải ánh mắt ướt át, có phần đáng thương của cô, biểu cảm lại dịu đi không ít, thậm chí còn có tâm trạng phản kích lại Chu Tư Nghiễn một câu:

“Đàn ông qua 25 là bắt đầu xuống dốc rồi, bé cưng gọi anh một tiếng ‘ba’ cũng bình thường.”

Lời này vừa thốt ra, không khí như đông cứng lại. 

“Ha…” Chu Tư Nghiễn cười lạnh, “Cũng hơn mấy thằng nhóc còn hôi sữa.” 

Giang Lãng Hành nhếch môi, giọng điệu lười biếng mà ẩn ý sâu xa:

“Chưa chắc đâu. Nếu đã ăn no rồi sao còn đi ăn vụng?”

Câu vừa dứt, ánh mắt u ám của Chu Tư Nghiễn lập tức chuyển sang Minh Nguyệt, như đang hỏi thẳng: em chưa no à?

Minh Nguyệt bị nhìn đến lạnh sống lưng. May mà đúng lúc này, phục vụ mang món khai vị lên. 

Chiếc đĩa được đặt nhẹ xuống bàn, phát ra một tiếng khẽ.

Như được đại xá, cô vội vàng lên tiếng: “Ăn trước đi… món lên rồi.”

Chu Tư Nghiễn thu lại ánh mắt sắc lạnh như d.a.o, ung dung cầm d.a.o nĩa lên, đồng thời lạnh nhạt đuổi khách:

“Tôi và vợ tôi đang dùng bữa. Người không liên quan, tốt nhất nên tự giác rời đi. Nếu không tôi cũng không ngại để nhà hàng dọn sạch chỗ này.”

Giang Lãng Hành phớt lờ lời đuổi khách của Chu Tư Nghiễn, kéo ghế bên trái Minh Nguyệt ra ngồi xuống, nhếch môi nói: “Trùng hợp thật, nhà hàng này vừa hay lại là sản nghiệp của tôi, cho nên…”

“Đến lúc đó ai phải rời đi, e là còn chưa biết đâu.”

Nghe hai người kẻ tung người hứng, lời qua tiếng lại đầy mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g, chiếc nĩa trên tay Minh Nguyệt “choang” một tiếng rơi xuống đất.

Hai người đàn ông luôn để ý đến cô gần như cùng lúc cúi xuống định giúp nhặt, Minh Nguyệt vội vàng tự mình khom lưng với lấy, lại không cẩn thận đập trán vào cạnh bàn.

“Cộp—”

“Bé cưng!”

“Vợ!” 

Hai cánh tay đồng thời vươn tới, cô liền đứng bật dậy: “Em không sao, em vào nhà vệ sinh một chút.”

Trước bồn rửa tay mang phong cách cổ điển, Minh Nguyệt để đầu ngón tay lướt qua dòng nước chảy róc rách, trong đầu rối như tơ vò.

Cô âm thầm tính toán những tài sản đã nắm trong tay, cân nhắc giữa Chu Tư Nghiễn và Giang Lãng Hành. 

Kết luận là, mỗi người đều có lợi thế riêng. 

Chu Tư Nghiễn ở lại trong nước, là một “nguồn chu cấp” lâu dài rất ổn định; còn Giang Lãng Hành thì ra tay hào phóng, chiếc du thuyền đã hứa vẫn đang trong quá trình làm thủ tục, chưa về tay, cũng không thể dễ dàng buông bỏ.

Vậy rốt cuộc phải làm sao để hai người họ có thể chung sống hòa bình?

Lúc này, Minh Nguyệt lại nhớ đến Hạc Trần, nếu bọn họ đều hiểu chuyện như anh ta thì tốt biết mấy… 

Cô lau khô tay, bước chân nặng nề quay trở lại.

Sau bàn ăn, Chu Tư Nghiễn vẫn đang tao nhã dùng d.a.o nĩa cắt bít tết, còn Giang Lãng Hành thì hờ hững lắc ly rượu vang, bầu không khí giữa hai người vẫn căng như dây đàn.

Minh Nguyệt vừa ngồi xuống, người phục vụ đã mang món chính lên — cô gọi một phần bít tết.

Cô cầm d.a.o nĩa, cắt một miếng nhỏ đưa vào miệng, định mở lời phá vỡ bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở này.

“Ông…” Minh Nguyệt theo thói quen buột miệng gọi, nhưng lời vừa ra khỏi môi đã vội dừng lại.

Hai người đàn ông đồng thời ngẩng đầu nhìn cô.

“Già rồi…” Minh Nguyệt gượng cười sửa lời, “ý em là miếng bít tết này hơi dai.” 

Chu Tư Nghiễn nhướng mày, đẩy đĩa bít tết đã cắt sẵn của mình sang trước mặt cô: “Vợ, nếm thử của anh xem, có hợp khẩu vị không.”

Thấy vậy, Giang Lãng Hành lập tức gọi đầu bếp trưởng tới: “Món bít tết này rõ ràng không hợp khẩu vị khách, làm lại một phần khác.”

Dặn xong, anh quay sang Minh Nguyệt: “Bé cưng, em còn muốn ăn gì, anh bảo bếp trưởng làm luôn, không cần phải ăn đồ thừa của người khác.”

“Không cần đâu…” 

Minh Nguyệt thật sự có chút chịu không nổi nữa. Trước đây sao cô không thấy hai người này lại lắm lời đến vậy? Bây giờ cô chỉ muốn ăn cho xong rồi rời khỏi nhà hàng này càng sớm càng tốt.

Dường như nhận ra sự bực bội trong cảm xúc của cô, hai người đàn ông cuối cùng cũng im lặng.

Ăn mà chẳng thấy ngon, cô miễn cưỡng giải quyết xong món chính, rồi ăn nốt phần tráng miệng, Minh Nguyệt coi như đã no.

“No rồi?” Chu Tư Nghiễn cũng đặt d.a.o nĩa xuống, thong thả hỏi.

Minh Nguyệt gật đầu. 

“Nếu đã no…” Đối phương liếc Giang Lãng Hành đầy ẩn ý, “vậy chúng ta nói chuyện chính được chưa?”

“Ngoài cậu ta ra, còn ai khác nữa sao?” 

Tim Minh Nguyệt khẽ “thót” một cái, bản năng mách bảo cô rằng lúc này nên nói là không.

Cô lắc đầu: “Không có.”

“Em đã gọi đồ ăn ngoài mấy lần rồi?”

“…Chỉ một lần thôi.”

“Được.” Chu Tư Nghiễn nắm lấy tay cô, giọng dịu xuống, “Chuyện này anh không trách em, vợ à.”

Lỗi là ở mấy người đàn ông bên ngoài không đứng đắn, còn trẻ mà thủ đoạn quyến rũ thì chẳng thiếu.

Anh chỉ chậm đến Paris có một ngày, vậy mà đã có kẻ leo thẳng lên giường của vợ anh rồi.

“Nhưng sau này đừng lừa anh nữa.”

“Chưa no cũng đừng nói là no rồi, đồ ăn ngoài thì nên hạn chế, không tốt cho sức khỏe.”

Minh Nguyệt nghe ra ý tứ trong lời nói, mà Giang Lãng Hành dĩ nhiên cũng chẳng phải kẻ ngốc. 

“Đồ nhà nấu không ngon thì đương nhiên phải ra ngoài ăn thôi.” Giang Lãng Hành buông một câu đầy ẩn ý châm chọc, rồi lại nhìn Minh Nguyệt bằng ánh mắt dịu dàng, nắm lấy tay còn lại của cô, “Bé cưng, anh nấu cho em chắc chắn vừa ngon vừa lành mạnh, muốn ăn lúc nào thì tìm anh.”  

“Hai người…” Lời của cô nghẹn lại nơi cổ họng, ánh mắt hoang mang đảo qua lại giữa hai người, sao tự dưng lại hòa thuận thế này?

Chu Tư Nghiễn bề ngoài tỏ ra rộng lượng, nhưng trong lòng lại nghĩ: đợi về nước rồi, cái “đồ ăn ngoài xuyên quốc gia” này một năm ăn được mấy lần, chẳng đáng lo. 

Còn Giang Lãng Hành thì cho rằng tình địch đã qua hai mươi lăm, “thời kỳ nở rộ” cũng chẳng còn bao lâu, tuổi trẻ chính là lợi thế lớn nhất của mình, cứ kiên trì rồi cũng sẽ đến ngày lật ngược thế cờ.  

Minh Nguyệt nhìn cảnh hai người “hòa hợp” trước mắt, trong lòng bắt đầu do dự, hay là về rồi dứt khoát cắt đứt với Hạc Trần luôn?

Minh Nguyệt luôn có cảm giác, nếu sự tồn tại của Hạc Trần bị hai người này phát hiện, e rằng sẽ xảy ra chuyện không hay.

“Bé cưng, chiếc du thuyền anh tặng em, anh sẽ cho người thúc đẩy tiến độ nhanh hơn. Ngoài du thuyền ra, em còn muốn gì nữa? Nói với ông xã đi, ông xã mua hết cho em.” 

Sự chú ý đang tản mạn của Minh Nguyệt lập tức bị hai chữ “du thuyền” kéo lại. Cô vừa định hỏi Giang Lãng Hành tiến độ hiện tại thế nào, thì Chu Tư Nghiễn cũng không chịu thua. 

“Vợ, căn hộ em đang ở anh đã mua lại rồi, đứng tên em. Có vui không?” 

Đồng t.ử Minh Nguyệt khẽ giãn ra. Tuy cô đã có căn penthouse rộng rãi do Hạc Trần tặng, nhưng căn hộ hiện tại cô cũng thèm muốn từ lâu, còn chiếc du thuyền Giang Lãng Hành hứa tặng thì lại càng…

“Chỉ là một căn nhà thôi mà.” Giang Lãng Hành ung dung nói, “Bé cưng, bất động sản đứng tên anh ở khắp nơi trên thế giới nhiều lắm. Em thích biệt thự hay trang viên, hoặc căn hộ lớn, thậm chí nông trại cũng có, chỉ cần em muốn…” 

“Nói như thể tôi không có vậy,” Chu Tư Nghiễn cắt lời, “Vợ à, dự án anh đang phát triển không ít, chồng tặng thẳng em một tòa nhà luôn, sau này em thành bà chủ nhỏ thu tiền thuê.” 

“Ha…”

“Haha…”

“Đủ, đủ rồi!” Minh Nguyệt đứng bật dậy, cô không muốn nghe hai người này công khai hơn thua nữa, “Em mệt rồi, muốn về khách sạn nghỉ.”

Cô xách túi quay người định đi, lại bị hai cánh tay đồng thời giữ lại. 

“Vợ…”

“Bé cưng…”

“Để anh đưa em.” 

“Vợ tôi thì không cần cậu phải đưa.”

Minh Nguyệt: “……”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.