Vạn Người Mê Xuyên Thành Pháo Hôi Vạn Người Ghét - Chương 202: Nữ Mù Nhận Nhầm Chồng Mấy Lần, Cũng Hợp Lý Thôi Mà? (23)
Cập nhật lúc: 28/04/2026 18:20
“Xin chào, cậu đến tìm Bùi Tri Lễ phải không? Anh ấy hiện không có ở văn phòng.”
Thấy cậu ta khí thế hùng hổ, lại ăn mặc sặc sỡ, Minh Nguyệt có chút sợ hãi, vô thức lùi sát vào lưng sofa, cố giữ giọng lịch sự chào hỏi.
Đôi môi đỏ mọng kia đang nói gì vậy?
Trong đầu Bùi Tri Niên chỉ toàn là gương mặt vừa nhìn thấy lúc bước vào, hàng mi dài, đôi mắt long lanh, bờ môi đỏ ẩm… tim cậu đập nhanh đến mức như sắp ngất tại chỗ, hoàn toàn không nghe lọt tai cô đang nói gì.
Thấy cậu không phản ứng, Minh Nguyệt khẽ nhíu mày, có chút khó xử. Người này thật kỳ lạ.
Cô lặp lại một lần nữa: “Xin chào, Bùi Tri Lễ không có trong văn phòng, cậu qua chỗ khác tìm anh ấy đi.”
Ừm… Bùi Tri Lễ?
Anh ba sao có thể ở văn phòng của anh cả được, cậu đâu phải đến tìm Bùi Tri Lễ.
Lúc này Bùi Tri Niên mới hoàn hồn. Cậu trở tay đóng sầm cửa, nhốt luôn người quản lý đang định bước theo vào ngoài, rồi nở ra nụ cười mà bản thân cho là đẹp trai nhất, tiện tay vuốt lại mái tóc vàng, tiến lên chào cô:
“Hi~ người đẹp.”
Minh Nguyệt: “……”
Người này là không hiểu cô nói gì, hay là không nghe thấy?
Cô có chút luống cuống, siết c.h.ặ.t chiếc gối bên cạnh, do dự không biết có nên nhắn tin cho Bùi Tri Duật không.
Trong văn phòng anh xuất hiện một người thật kỳ quái.
Trong khi đó, Bùi Tri Niên đã sải bước tiến lại gần. Một tay chống lên lưng sofa bên cạnh cô, hương trái cây nhàn nhạt trên người hòa cùng khí chất phóng khoáng của tuổi trẻ ập tới.
Cậu nghiêng đầu cười, để lộ chiếc răng khểnh nhọn nhỏ: “Người đẹp tên gì vậy?”
Minh Nguyệt lại lùi về sau, ánh mắt đầy cảnh giác: “Tôi là vợ của Bùi Tri Lễ, xin cậu…”
“Vợ?!” Bùi Tri Niên bật thẳng người dậy, vẻ mặt như bị sét đ.á.n.h, “Cô kết hôn rồi?!”
Minh Nguyệt bị đối phương đột ngột cao giọng làm giật mình, nhưng vẫn gật đầu.
Bùi Tri Niên đứng sững tại chỗ, gương mặt tuấn tú lúc xanh lúc trắng. Lớn từng này rồi, khó khăn lắm mới gặp được người khiến bản thân rung động, vậy mà đối phương đã kết hôn, lại còn là chị dâu của cậu!
Thật ra kết hôn cũng chưa phải vấn đề gì lớn, nhưng nếu là chị dâu thì đúng là hơi rắc rối. Nhỡ đâu chị dâu không vượt qua được rào cản tâm lý, không chịu cho cậu một cơ hội thì sao?
Nhưng mà… vợ của anh ba tại sao lại ở trong văn phòng của anh cả?
Bùi Tri Niên cảm thấy mình đã phát hiện ra điểm mấu chốt!
Cậu phải nghĩ cách moi thông tin mới được.
Nghĩ vậy, Bùi Tri Niên ngồi xuống bên cạnh cô. Tư thế không còn lười biếng như ban đầu, giọng điệu cũng trở nên ngoan ngoãn hơn: “Chào chị dâu, em là Bùi Tri Niên, em trai thứ tư của anh em.”
“Cậu là Tri Niên?” Minh Nguyệt rõ ràng không tin. Dù cô không biết diện mạo của Bùi Tri Niên, nhưng người đó thì đã từng gặp cô rồi, lần trước còn ăn cơm cùng nhau.
Sao có thể giống như bây giờ, một bộ dạng cà lơ phất phơ như lần đầu gặp cô?
“Cậu không phải Tri Niên.” Nói rồi, cô lại lùi thêm một chút, ngón tay lén đặt lên phím gọi nhanh trên điện thoại.
Sao lại không phải mình được?
Bùi Tri Niên ngây người. Chẳng lẽ có kẻ c.h.ế.t tiệt nào giả mạo cậu, rồi làm chuyện kỳ quái gì đó trước mặt chị dâu?
Cậu còn đang suy nghĩ, thì người phụ nữ đối diện lại lên tiếng: “Tôi đã gặp Tri Niên, cậu ấy cũng đã gặp tôi. Cậu là ai? Tại sao lại giả làm cậu ấy?”
“Đừng...đừng có làm bậy, tôi đã liên hệ…”
Cô còn chưa nói hết, cửa văn phòng đã bị đẩy mạnh lần nữa. Bùi Tri Duật bước nhanh vào.
“Vợ, em không sao chứ?” Anh ôm cô vào lòng, ánh mắt đầy cảnh cáo nhìn về phía Bùi Tri Niên.
“Tri Lễ…” Minh Nguyệt nép vào lòng anh, nhỏ giọng mách, “Người này nói mình là Tri Niên, nhưng mà…”
Bùi Tri Niên lúc này đúng là ngơ luôn.
Đại mỹ nhân gọi anh cả là “Tri Lễ”, anh cả lại đáp lời, còn gọi cô là “vợ”.
Khoan đã, chẳng phải cô là vợ của anh ba sao? Sao giờ lại thành vợ của anh cả?
Lúc này, cậu mới để ý thấy đôi mắt của cô tuy long lanh như ánh sao, nhưng đồng t.ử lại không tụ tiêu, nhìn như đang nhìn cậu mà lại không thật sự thấy rõ.
Bùi Tri Niên giơ tay vẫy trước mặt cô. Cô khẽ khựng lại, rồi lập tức vùi gương mặt xinh đẹp vào áo khoác của Bùi Tri Duật.
Mắt cô… hình như không nhìn rõ.
Trong đầu Bùi Tri Niên lóe lên một suy đoán, chẳng lẽ anh cả giả làm anh ba, lợi dụng việc cô không nhìn rõ để “cướp” cô về làm vợ mình?
Đại mỹ nhân đáng thương như vậy, cậu nhất định phải cứu cô ra khỏi “biển khổ”!
“Anh cả.” Bùi Tri Niên đứng dậy gọi.
Bùi Tri Duật khẽ nhíu mày. Anh không chắc lúc mình không có ở đây, Bùi Tri Niên đã nói gì không thích hợp với Minh Nguyệt hay chưa, nên trước tiên kéo cô sang một bên, nhỏ giọng hỏi: “Vợ ơi, cậu ta có làm gì em không?”
“Không…” Minh Nguyệt lắc đầu, “Cậu ta chỉ lừa em nói mình là em trai thứ tư của anh—Tri Niên.”
Bùi Tri Duật khẽ thở phào. May mà chưa để cô biết sự thật trong hoàn cảnh gấp gáp như vậy. Nhưng chuyện của Bùi Tri Niên cũng cần có lời giải thích.
Anh vuốt mái tóc dài của cô, dịu giọng: “Nó đúng là Tri Niên. Tính nó vốn vậy, hơi… nhận mặt kém. Lần trước em gặp nó thì mắt em chưa hồi phục, giờ em đột nhiên nhìn thấy một chút, nó không nhận ra cũng bình thường.”
“Với lại từ nhỏ Tri Niên đã chẳng đứng đắn mấy. Lần trước vì lệch múi giờ nên không có sức quậy, hôm nay chắc lại gây chuyện gì đó mới nhớ tới tìm anh, lại còn dọa em.”
Minh Nguyệt bán tín bán nghi nhìn về phía Bùi Tri Niên: “Thật không?”
“Ừ.” Bùi Tri Duật bóp nhẹ lòng bàn tay cô, “Nếu em thấy không thoải mái, anh sẽ bảo nó ra ngoài ngay.”
Bùi Tri Niên đứng bên cạnh, tuy không biết rõ chuyện gì đang diễn ra, nhưng cũng hiểu lúc này vạch trần anh cả chưa chắc là chuyện tốt.
Nhưng anh cả giải thích thì thôi đi, lại còn tiện thể bôi xấu hình tượng của cậu trước mặt chị dâu, vậy thì đừng trách cậu nói năng không kiêng dè.
Bùi Tri Niên gãi gãi mái tóc vàng, nở nụ cười rạng rỡ: “Hóa ra đúng là chị dâu thật. Xin lỗi chị dâu nhé, nãy em không nhận ra chị, còn tưởng là bạn nữ nào đó đến tìm anh Tri Lễ…”
“Chị không biết đâu, lúc anh Tri Lễ làm việc trong bệnh viện nổi tiếng lắm, xung quanh toàn mỹ nữ, nào là y tá, nào là bệnh nhân…”
Nói đến đây, cậu như chợt nhận ra mình lỡ lời, liền đổi giọng: “Ôi, cái miệng em… chị dâu đừng để bụng nhé. Người anh Tri Lễ yêu nhất chắc chắn là chị, sao lại đi kết bạn với mỹ nữ được chứ~”
Sắc mặt Bùi Tri Duật theo từng câu nói của đối phương ngày càng sa sầm, đặc biệt là khi thấy người phụ nữ vừa nãy còn nép sát trong lòng mình bỗng đẩy anh ra, vẻ mặt đầy nghi ngờ hỏi:
“Chồng à, anh có nhiều bạn gái xinh đẹp lắm à?”
