Vạn Nhân Mê Nàng Khuynh Đảo Chúng Sinh [ Xuyên Nhanh ] - Chương 121
Cập nhật lúc: 06/05/2026 05:02
Vỡ Nát.
Sự mỉa mai đã lên đến đỉnh điểm.
Tinh thần căng như dây đàn cuối cùng cũng đứt phựt, Lục Trạch vung nắm đ.ấ.m thật mạnh nhưng đã bị những người xung quanh kịp thời ngăn lại.
Bé trai bị đám đông xô đẩy, ngã sang một bên. Tương Tĩnh Huyên vội vàng bế cậu bé lên, hai mẹ con bất giác co rúm người lại, dáng vẻ điên cuồng của Lục Trạch khiến họ có phần kinh hãi.
Bị mọi người giữ c.h.ặ.t, sắc mặt Lục Trạch trống rỗng. Nếu chỉ có sự tồn tại của Tương Tĩnh Huyên bị phơi bày, hắn vẫn còn có thể cố gắng cứu vãn, nhưng khi đứa trẻ cũng xuất hiện, hắn biết rằng giữa mình và Vân Xu đã không còn bất kỳ khả năng nào nữa.
Sự tồn tại của đứa trẻ sẽ vĩnh viễn là một cái gai chắn giữa hai người.
Tất cả tương lai mà hắn từng mường tượng đều vỡ tan thành từng mảnh.
Chẳng còn lại chút hy vọng nào.
Khi Tiêu T.ử Nguyệt nhận được tin và vội vã đến hiện trường, cô nhìn thấy một Lục Trạch hoàn toàn khác trước đây.
Trong ký ức của cô, người nắm quyền Lục thị luôn ngẩng cao đầu, khí phách hiên ngang, vĩnh viễn nắm giữ thế chủ động. Thế nhưng người đàn ông trước mắt lại có vẻ chật vật đến mức cô gần như ngỡ là một người khác.
Những người xung quanh đang khe khẽ bàn tán về chuyện vừa xảy ra, nghe vài câu, cô đã nắm được đại khái tình hình.
Tiêu T.ử Nguyệt đi đến bên cạnh Vân Xu, sau khi xác nhận cô không sao thì chuẩn bị đưa cô rời đi. Vốn dĩ Tiêu T.ử Nguyệt vô cùng phẫn nộ trước hành vi của Lục Trạch, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng của hắn lúc này, lòng cô lại có chút phức tạp.
Tóm lại, Lục Trạch và Vân Xu đã không còn khả năng, không cần thiết phải nói thêm gì nữa.
Cô cũng chẳng thể dấy lên chút đồng tình nào với Lục Trạch, tự mình làm ra chuyện gì thì phải có giác ngộ gánh vác hậu quả.
“Chúng ta đi thôi,” Tiêu T.ử Nguyệt thấp giọng nói.
“Nhưng… trạng thái của Lục Trạch có vẻ không ổn lắm.” Vân Xu do dự liếc nhìn Lục Trạch. Kể từ khi Kỷ Thành nói những lời đó, hắn không hề nhìn cô lấy một lần, cũng chẳng nhìn đến hai mẹ con kia, sắc mặt vô cùng tồi tệ.
Cô lo hắn sẽ xảy ra chuyện.
Tiêu T.ử Nguyệt nói: “Yên tâm, vừa rồi tôi đã thông báo cho thư ký An, anh ấy đang trên đường tới đây. Hơn nữa đối với Lục Trạch mà nói, có lẽ chúng ta mau ch.óng rời đi sẽ tốt hơn.”
Lục Trạch chắc chắn không muốn Vân Xu nhìn thấy bộ dạng này của hắn.
Vân Xu lúc này mới gật đầu, đi theo Tiêu T.ử Nguyệt rời khỏi.
Trước khi đi, ánh mắt Tiêu T.ử Nguyệt lướt qua hai mẹ con kia. Thân là người thuộc tầng lớp cao nhất Đông Thành, cô đã gặp quá nhiều phụ nữ muốn dựa vào con cái để leo lên, trong đó có những người cố tình giấu giếm khi mới mang thai, tìm một lý do rời đi một thời gian, chờ đứa trẻ chào đời rồi mới quay lại bên cạnh người đàn ông.
Đứa trẻ còn trong bụng và đứa trẻ đã được sinh ra là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Người phụ nữ lén lút sinh con quả thực là một đòn đả kích nặng nề đối với những công t.ử nhà giàu chưa kết hôn. Nếu đã kết hôn, có lẽ vợ anh ta sẽ nhắm mắt cho qua, dù sao cũng là chuyện trước hôn nhân.
Nhưng nếu chưa kết hôn, hôn sự của người đàn ông chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.
Giống như Lục gia đột nhiên có thêm một đứa trẻ, sau này Lục Trạch muốn tìm một thiên kim tiểu thư môn đăng hộ đối để kết hôn sẽ rất khó khăn. Có tiểu thư nhà giàu kiêu ngạo nào lại bằng lòng vừa kết hôn đã làm mẹ kế chứ?
Ít nhất những thiên kim cùng đẳng cấp hoặc kém hơn Tiêu T.ử Nguyệt một chút cũng tuyệt đối không đời nào chịu.
Hôn nhân liên minh là một chuyện, nhưng rất ít gia tộc nào lại hoàn toàn không màng đến lợi ích của con gái mình.
Điều kỳ lạ là, Tiêu T.ử Nguyệt trước nay vẫn giữ thái độ không ghét cũng không thích với trẻ con, nhưng khi nhìn cậu bé kia vài lần, trong lòng cô lại dấy lên một cảm giác bài xích mãnh liệt, đến chính cô cũng thấy khó hiểu.
Nếu hệ thống của Vân Xu ở đây, có lẽ nó sẽ cho cô biết, đó là vì đứa con của nam chính trong thế giới “mang t.h.a.i hộ” và nữ phụ vốn dĩ đã ở hai lập trường đối địch tự nhiên.
Trong thế giới gốc, đứa trẻ trưởng thành sớm này sẽ cố tình xuất hiện trước mặt Tiêu T.ử Nguyệt, người đã phải lòng Lục Trạch, hết lần này đến lần khác kích động cô, khiến cô dần trở nên cực đoan, làm cho Lục Trạch cũng từ từ chán ghét cô.
Cậu ta sẽ không ngừng dùng kỹ thuật h.a.c.ker để chèn ép Tiêu thị, khiến cho một công ty lớn mạnh cuối cùng cũng sụp đổ, bị Lục thị thâu tóm trong một lần.
Còn Tương Tĩnh Huyên, dưới sự tác hợp có chủ đích của cậu ta, sẽ dần dần đến với Lục Trạch. Lục mẫu, người từng cản trở họ, cũng sẽ vì nể mặt đứa cháu mà chấp nhận cô. Cuối cùng hai người kết hôn, sống hạnh phúc mỹ mãn cả đời.
Vị hôn thê chính thức ban đầu thì mất đi tất cả thân phận và địa vị, bị buộc phải rời khỏi Đông Thành.
Tiêu T.ử Nguyệt đưa Vân Xu rời đi, những gì còn lại chỉ trở thành đề tài bàn tán của người khác.
Chiếc nhẫn kim cương đắt giá nằm chỏng chơ trên mặt đất, viên kim cương lộng lẫy bị bao phủ bởi một lớp bóng tối dày đặc. Những cánh hoa hồng mềm mại cũng đã sớm bị giẫm nát, trơ trọi nằm vương vãi bốn phía.
Ánh mắt Lục Trạch đờ đẫn dõi theo bóng lưng người con gái trong lòng đang rời đi.
Trong lòng Vân Xu, hắn chỉ là một người bạn, ngay cả tư cách lên tiếng giữ cô lại cũng không có.
Lục Trạch quay đầu, gắt gao nhìn chằm chằm Kỷ Thành, gằn từng chữ: “Là mày, phải không? Vẫn luôn là mày đứng sau giở trò với tao. Mày che giấu tung tích của họ, rồi hôm nay lại dẫn họ đến đây, chính là để phá hỏng màn cầu hôn của tao với Vân Xu.”
Tay hắn chỉ thẳng về phía hai mẹ con kia.
Tương Tĩnh Huyên ngơ ngác đứng tại chỗ, không hiểu Lục Trạch đang nói gì.
