Vạn Nhân Mê Xuyên Thành Nữ Phụ, Nàng Chuyên Quyến Rũ Kẻ Điên Phê - Chương 80: Thế Gả Muội Muội, Phu Quân Nói Hắn Yêu Ta (7)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 18:10

Chỉ thấy, bên bàn trà cạnh cửa sổ sương phòng, có một nam t.ử mặc cẩm y màu trăng non đang ngồi.

Nam t.ử thân hình thon dài, tóc đen được b.úi lên bằng ngọc quan, những ngón tay thon dài sạch sẽ nắm lấy chén trà gốm xanh thẫm. Nghe thấy động tĩnh bên này, nam t.ử kia hơi liếc mắt nhìn sang.

Đôi mắt phượng hẹp dài sâu thẳm đen nhánh như mực, đôi môi mỏng nhạt màu, sống mũi cao thẳng, quanh thân tự mang theo một cỗ khí chất tự phụ xa cách, tựa như trích tiên thanh lãnh trên chín tầng mây, khiến người ta không khỏi nín thở.

Tang Linh nào đã từng gặp qua người đẹp như vậy, trong lúc nhất thời ánh mắt đều dại ra.

Thật, thật là một nam t.ử tuấn mỹ!

Tâm thần nàng ta đều bị dung nhan thanh tuấn này câu dẫn đến thất điên bát đảo. Bởi vậy, nàng ta hoàn toàn không chú ý tới, khi nam nhân nhìn về phía nàng ta, sự mong đợi nơi đáy mắt đã lặng lẽ biến thành sự xa cách.

Lúc trước chuyện hôn sự vẫn luôn do thị vệ bên cạnh Yến Khê truyền đạt, đây cũng là lần đầu tiên Tang Thành Phong gặp mặt hắn, dáng vẻ trầm ổn có lễ ngày thường giờ phút này lại có vẻ rất câu nệ.

“Thảo dân Tang Thành Phong bái kiến Cảnh An thế t.ử.”

“Tang lão gia khách khí, xin đứng lên.”

Yến Khê không đứng dậy, chỉ nhẹ nhàng gật đầu đáp lại.

Thái độ đạm mạc xa cách này của hắn, khiến Tang Thành Phong vừa rồi còn vui sướng không thôi nháy mắt có chút xấu hổ.

Khi nghe chưởng quầy nói Cảnh An thế t.ử đã đợi sẵn trong sương phòng từ sớm, Tang Thành Phong vốn tưởng rằng Thế t.ử gia đối với Tang gia vẫn có vài phần yêu thích, nếu không cũng sẽ không hạ mình chờ đợi trước.

Nhưng khi thực sự gặp mặt, thái độ không nóng không lạnh này của đối phương lại khiến ông ta không nắm bắt được.

Trước mặt đối phương, ông ta cũng không dám suy nghĩ quá nhiều. Nhớ tới mục đích của chuyến đi này, vội vàng xoay người giới thiệu thê nữ đang đứng dậy.

“Cảnh An thế t.ử, vị này chính là nội nhân của thảo dân Lý thị, tiểu nữ Tang Linh. Còn không mau bái kiến thế t.ử!”

Lý thị vội vàng hành lễ với Yến Khê. Thấy con gái nhà mình ánh mắt vẫn cứ nhìn chằm chằm Cảnh An thế t.ử không lên tiếng, hiểu rõ tính tình của nàng ta, bà ta sao có thể không biết con gái mình đây là đã động tâm với thế t.ử kia.

Trong lòng hài lòng nhưng bà ta lại không dám biểu lộ ra mặt, chỉ đành làm bộ làm tịch quát mắng.

“Linh Nhi, không được vô lễ!”

Tiếng quát mắng của bà ta nháy mắt kéo Tang Linh đang chìm đắm trong dung mạo của Yến Khê trở về thực tại. Nghe vậy cũng không kịp suy nghĩ nhiều, sợ mình vừa rồi thất lễ chọc cho nam nhân trước mặt không vui, vội vàng e thẹn c.ắ.n môi dưới hành lễ.

“Tiểu nữ Tang Linh, bái kiến thế t.ử đại nhân.”

Giọng nói mềm mại đến mức cơ hồ có thể vắt ra nước, khiến Ám Ảnh đi theo bên cạnh Yến Khê cũng nhịn không được rùng mình một cái.

Ánh mắt Yến Khê khẽ nhíu lại một cách khó nhận ra, nhưng sự giáo dưỡng tốt đẹp vẫn khiến hắn khắc chế gật gật đầu, không làm ra hành động gì quá đáng khiến nàng ta khó xử.

Sau khi mọi người đến đông đủ, thức ăn rất nhanh đã được dọn lên.

Tang Thành Phong với tư cách là chủ tiệc, nhiệt tình mời Yến Khê nhập tọa. Đối mặt với sự khoản đãi ân cần của ông ta, dáng vẻ hờ hững của Yến Khê lại có vẻ hơi xa cách.

Nhưng thân phận địa vị của đối phương bày ra đó, Tang Thành Phong cũng không cảm thấy có gì không đúng. Ông ta tự mình giới thiệu lai lịch các món ăn sau khi được dọn lên, không để không khí bị chùng xuống.

Tang Linh ngồi bên cạnh mẫu thân, cẩn thận dùng khóe mắt lén lút đ.á.n.h giá nam nhân đối diện.

Ngón tay nàng ta xoắn c.h.ặ.t chiếc khăn, bị khí độ toàn thân cùng dung mạo tuấn mỹ của nam nhân mê hoặc đến mức trong lòng như có nai con chạy loạn, đã sớm quên mất sự kháng cự và chán ghét lúc mới tới.

Trong đầu Tang Linh chỉ có một ý niệm, nếu một nam t.ử tự phụ thanh tuấn như vậy có thể trở thành phu quân tương lai của mình, thì cái việc thế gả này, nàng ta cũng không phải là không muốn chấp nhận.

Nàng ta mắt trông mong nhìn phụ thân, chỉ muốn ông ta mau ch.óng giới thiệu mình, để có thể nói chuyện với Cảnh An thế t.ử kia.

Nhưng đợi hồi lâu, đối phương chỉ nói đông nói tây về những chuyện làm ăn, không hề có ý định nhắc tới nàng ta.

Trong lúc nhất thời, Tang Linh không khỏi có chút sốt ruột, nàng ta chỉ cảm thấy như ngồi trên đống lửa, chiếc khăn trong tay bị vò đi vò lại.

Cuối cùng, nàng ta đành phải quay đầu, đưa ánh mắt cầu cứu về phía mẫu thân, hy vọng đối phương có thể giúp mình một chút.

Lý thị chậm rãi rửa tay, nhận lấy chiếc khăn nha hoàn đưa tới lau sạch sẽ, cho Tang Linh một ánh mắt cảnh cáo, ra hiệu nàng ta an phận một chút.

Lúc này mới xoay người, đưa tay khẽ kéo vạt áo Tang Thành Phong, dùng giọng nói dịu dàng nhắc nhở.

“Lão gia, nên bàn chính sự rồi.”

Nghe được lời này, Tang Thành Phong lúc này mới như người trong mộng mới tỉnh bỗng nhiên vỗ trán một cái.

“Nhìn cái trí nhớ của ta này, suýt chút nữa thì quên mất chính sự. Linh Nhi, tới đây, mau ra mắt thế t.ử.”

Nghe thấy phụ thân gọi, Tang Linh không chờ nổi nữa đứng dậy đi tới.

Tang Thành Phong cười ha hả giới thiệu, “Thảo dân biết Thế t.ử gia lần này vì sao mà đến, cũng không nói nhiều lời vô ích. Vị này chính là con gái của Ninh Nguyệt mà ngài muốn tìm, Tang Linh.”

Tang Linh nhìn nam t.ử ngay trước mặt mình, đôi má vốn đã mang theo vẻ ngượng ngùng càng thêm ửng đỏ.

Nàng ta nắm c.h.ặ.t góc áo, hơi hoảng loạn hành lễ, giọng nói không giấu được sự thẹn thùng.

“Thế t.ử đại nhân...”

Nhưng ai ngờ, nam t.ử trước mặt ngay cả một ánh mắt cũng không thèm cho nàng ta, liền cắt ngang lời nói.

“Nguyệt dì chỉ có một đứa con gái này sao?”

Lời vừa dứt, bầu không khí nháy mắt trở nên yên tĩnh.

Sự thẹn thùng trên mặt Tang Linh đông cứng lại. Nàng ta không hiểu ý của Yến Khê, chỉ biết tái mặt đưa mắt nhìn về phía phụ thân bên cạnh.

Tang Thành Phong cũng không ngờ Yến Khê sẽ nói như vậy, cũng may ông ta là một con cáo già, rất nhanh đã phản ứng lại ổn định tình hình.

“Thế t.ử nói vậy là có ý gì, Tiểu Nguyệt quả thực chỉ có một đứa con gái là Tang Linh.”

Yến Khê vẫn không nhúc nhích, đầu ngón tay hắn gõ nhẹ trên mặt bàn, mắt thấy không khí ngày càng đọng lại.

Hắn lúc này mới nhấc hàng mi đen nhánh, ánh mắt lướt nhẹ qua Tang Linh trước mặt, giọng nói hờ hững.

“Mẫu thân trước khi đi có cho ta xem qua bức họa của Nguyệt dì, ta thấy vị cô nương này cùng Nguyệt dì không có điểm nào giống nhau, có chút kỳ lạ mà thôi.”

Lời này vừa nói ra, ngay cả Lý thị ở bên cạnh cũng giống như Tang Linh, sắc mặt trắng bệch đi vài phần.

“Ha ha, hóa ra là vì chuyện này a!” Tang Thành Phong cáo già xảo quyệt, không những không có nửa điểm hoảng loạn, ngược lại còn cười to thành tiếng, điềm tĩnh giải thích.

“Nói ra thật xấu hổ, Tang Linh chính là con gái của thảo dân và Tiểu Nguyệt. Đều nói con gái giống cha, Linh Nhi từ lúc sinh ra đã có dung mạo giống thảo dân. Thảo dân dung mạo bình thường, thật sự không cho Linh Nhi được một dung mạo xinh đẹp, thật sự là bất đắc dĩ a.”

Nói xong, ánh mắt ông ta nhìn Tang Linh còn mang theo vài phần đau lòng, giống như thật sự tiếc nuối cho nàng ta.

Yến Khê không tiếp lời, Tang Thành Phong cũng không thấy xấu hổ, giống như đang nhớ lại chuyện cũ mà thất thần.

“Năm đó Tiểu Nguyệt sinh hạ Linh Nhi xong liền bị băng huyết khó sinh, đại phu trong thành Cô Tô đều bó tay hết cách. Thảo dân trơ mắt nhìn nàng ấy qua đời, gần như sụp đổ. Sau đó vẫn là Tiểu Nguyệt nắm tay ta, bảo ta phải đối xử tốt với con gái mới lấy lại được tinh thần. Ta đau lòng Linh Nhi không có mẫu thân, lo lắng người ngoài dị nghị, dứt khoát nói với bên ngoài đây là con do đích mẫu sinh ra, để nàng ấy ở bên cạnh Lý thị nuôi dạy.

Lý thị khoan dung, dạy dỗ đứa trẻ cực kỳ tốt. Hiện giờ Linh Nhi vừa vặn cập kê, ta cùng đích mẫu của nàng ấy đang đau đầu về chuyện hôn sự này, lại không ngờ thế t.ử ngài tìm tới. Nói cho cùng, đều là duyên phận.”

Nói xong, Tang Thành Phong còn nháy mắt ra hiệu với Lý thị.

Đây là chuyện bọn họ đã bàn bạc kỹ từ sáng sớm. Nếu muốn để Tang Linh thế gả qua đó, thì phải làm cho sạch sẽ, để Tang Linh hoàn toàn thay thế thân phận của Tang Hoan nhằm đề phòng hậu họa!

Dù sao sự tồn tại của Tang Hoan trong phủ cũng rất mờ nhạt, người ngoài biết được dung mạo và thân phận của nàng lại càng ít ỏi.

Hơn nữa Tang Linh và nàng sinh ra cách nhau không mấy ngày, Lý thị lại luôn quản giáo nàng ta nghiêm khắc. Chỉ cần bịt kín miệng những người trong phủ, cũng không lo lắng Yến Khê sẽ tra ra được cái gì!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.