Văn Phòng Thám Tử Tư [hình Sự] - Chương 120: Tiếng Vọng Tử Thần (7) - Bởi Vì Nhắc Đến Mẹ Của Kỳ Minh...
Cập nhật lúc: 29/12/2025 14:11
Đêm đã khuya, ở một nơi khác, đèn trong phòng Kỳ Minh vẫn sáng. Điện thoại anh có hàng trăm cuộc gọi lỡ. Điều đó khiến anh đau đớn, cũng khiến anh chán ghét. Anh có rất nhiều điều chưa từng kể với ai, anh sợ lòng ham muốn trút bầu tâm sự của mình quá mạnh, khi x.é to.ạc lớp áo ra, nội tạng sẽ theo vết thương mà rơi hết xuống đất.
Mẹ của Kỳ Minh vốn là Trưởng phòng giáo vụ của trường tiểu học tốt nhất ở thị trấn nơi anh lớn lên, giờ đã là Phó hiệu trưởng. Trong mắt người ngoài, bà ta là một giáo viên mẫu mực, dịu dàng nhưng cũng có phần nghiêm khắc. Bà ta học rộng tài cao, hết lòng vì học sinh, tận tụy với công việc, chu toàn cả việc nước lẫn việc nhà, và dưới sự giáo d.ụ.c kỹ lưỡng, con trai bà ta cũng vô cùng xuất sắc.
Trong khi bạn bè cùng trang lứa còn mải chơi nghịch, con trai cô Trịnh đã biết rất nhiều môn năng khiếu, lần nào thi cũng đứng nhất, cuộc thi nào cũng đoạt giải, đối xử với người ngoài luôn lịch sự nhã nhặn, ở trường luôn điềm đạm, tự tin và hào phóng. Bà ta là phụ huynh tốt nhất trong mắt giáo viên, là giáo viên biết dạy dỗ nhất trong mắt phụ huynh, còn Kỳ Minh chính là "con nhà người ta".
Hồi nhỏ Kỳ Minh thường xuyên được các phụ huynh khác khen ngợi và lấy làm gương so sánh với con cái họ. Nhưng không ai biết đằng sau tất cả những thứ đó, anh đã phải trải qua những gì. Họ chỉ biết lần nào thi anh cũng đứng nhất, nhưng không biết mỗi lần đối mặt với kỳ thi anh đã sợ hãi đến nhường nào. Nỗi sợ không nằm ở nội dung bài thi, mà nằm ở cách anh bị đối xử sau khi thi xong.
Mỗi khi có kết quả, anh về nhà đều phải trải qua ít nhất hai tiếng đồng hồ "tổng kết". Nếu bài thi được điểm tối đa thì có vẻ ổn hơn một chút, thái độ của Trịnh Lan sẽ tốt hơn, chỉ yêu cầu anh viết một bản phản tỉnh 800 chữ kèm theo bản kiểm điểm vì chữ viết trong bài không đẹp. Nếu bài thi bị trừ điểm, bị trừ bao nhiêu điểm thì bấy nhiêu tiếng đồng hồ không được ăn cơm, phải vào "phòng tối" để sám hối.
Phòng tối... đó vốn là phòng của cha anh, sau khi ông qua đời nó được sửa thành kho chứa đồ, cửa sổ bị đóng đinh c.h.ế.t, không có đèn điện, không có bất cứ chỗ nào để ngồi. Sau khi cửa khóa lại, ngay cả một tia sáng cuối cùng cũng biến mất.
Hồi còn học lớp Một, lớp Hai, anh cực kỳ sợ bị nhốt vào phòng tối, bóng đêm nuôi dưỡng nỗi sợ hãi của anh, anh sẽ gào thét khóc lóc bên trong. Ở đó không có nhà vệ sinh, những lúc anh không tự chủ được, cả không gian sẽ tràn ngập mùi hôi thối khiến người ta buồn nôn. Lúc đó thành tích học tập của anh chưa ổn định, đôi khi Văn và Toán cộng lại bị trừ mười mấy điểm, anh phải qua đêm ở nơi tối tăm không ánh sáng ấy. Nằm trên sàn nhà lạnh lẽo cùng với chất thải của chính mình. Giống như một con lợn không có lòng tự trọng.
Nếu có những câu hỏi trong bài mà Trịnh Lan cho rằng anh không nên làm sai mà anh lại sai, anh sẽ phải chịu sự đối xử kinh khủng hơn. Bà ta sẽ dùng mắc áo, roi da, thước kẻ để đ.á.n.h anh. Bà ta tự cho mình là người có học, không bạo lực như trên tivi, khi đ.á.n.h người bà ta vẫn luôn mỉm cười ôn hòa. Bà ta bắt anh quỳ trên sàn, nói rằng mỗi cú đ.á.n.h không phải để trừng phạt, mà là để anh ghi nhớ lỗi sai mà sửa đổi. Bà ta đ.á.n.h vào lưng, vào bụng, vào đùi, bà ta hiếm khi để lại vết thương trên mặt vì không muốn người khác biết bà ta giáo d.ụ.c con kiểu này.
Đôi khi bà ta cũng dùng đến kim. Nguồn gốc của những cây kim rất đơn giản, chính là những chiếc ghim cài áo tinh xảo trên trang phục bà ta mặc. Ghim cài áo rất đẹp, cũng rất "tiện dụng". Chỉ cần tháo ra là có thể dùng làm v.ũ k.h.í, đ.â.m vào cánh tay, dày đặc, đau thấu tận tim gan. Thế nên khi Kỳ Minh còn nhỏ, anh rất sợ những người phụ nữ đeo ghim cài áo. Anh theo bản năng cảm thấy những người này đều giống mẹ mình, sẽ tháo ghim ra đ.â.m vào tay mình bất cứ lúc nào.
Kỳ Minh cũng rất ghét các hoạt động của trường, nhưng lần nào anh cũng bắt buộc phải tham gia. Một khi đã tham gia là phải đoạt giải, dù là viết văn, thi toán, tranh biện hay thủ công sáng tạo, vấn đáp tiếng Anh... bà ta đều yêu cầu anh phải đứng nhất. Nhưng anh chỉ là một người bình thường, anh không có đủ sức lực để môn nào cũng học giỏi như vậy. Một khi thất bại, bà ta sẽ phủ nhận hoàn toàn sự tồn tại của anh.
Bà ta có vô số ý tưởng hành hạ người khác, và bà ta trút tất cả lên người anh. Bà ta gào thét điên loạn, trút bỏ mọi bất mãn trong cuộc sống lên đầu anh. Bà ta nói anh là kẻ thất bại nhất, anh chẳng được tích sự gì, anh thừa hưởng cái gen đê tiện của cha anh, bà ta muốn anh đi c.h.ế.t đi.
Kỳ Minh cũng từng cho rằng do mình chưa đủ xuất sắc, làm chưa đủ tốt. Anh liều mạng học tập, ngày nào cũng nghe lời bà ta, làm mọi việc để khiến bà ta vui. Thế nhưng anh nhận ra dù mình có cố gắng đến đâu cũng không bao giờ đạt được yêu cầu của bà ta.
Bà ta đối xử với con cái người khác rất tốt, bà ta bảo bà ta yêu trẻ con, mỗi đứa trẻ đều là thiên thần nhỏ. Nhưng trong ký ức của Kỳ Minh, bà ta chưa bao giờ ôm anh. Đối với anh, bà ta luôn tràn đầy phẫn nộ, nổi cáu vô cớ, dùng lời lẽ thô tục hoặc xô xát để giải quyết vấn đề. Khi gặp áp lực bên ngoài hoặc không cảm thấy được thấu hiểu, bà ta lại dùng sự phẫn nộ để xả cảm xúc lên người anh.
