Văn Phòng Thám Tử Tư [hình Sự] - Chương 132: Tiếng Vọng Tử Thần (10) - Vân Khai Nhìn Trà Sữa...

Cập nhật lúc: 31/12/2025 11:09

Đúng lúc này, người phụ nữ môi đỏ nãy giờ vẫn im lặng tại quầy bar lên tiếng: "Đừng để ý đến anh ta. Dạo này anh ta cứ thần thần xác xác thế đấy, dạo trước còn bảo chúng tôi lên web nước ngoài xem livestream, bảo trong đó có nhiều video kích thích lắm, còn kinh dị hơn mấy trò chúng tôi chơi nhiều."

Vân Khai khẽ nhíu mày.

Người phụ nữ môi đỏ nói: "Tôi là Gầy, tôi khá sẵn lòng nghe lời khuyên của cô."

Vân Khai nhìn người phụ nữ. Cô ấy cao khoảng 1m65, mặc chiếc áo ngắn và chân váy siêu ngắn phong cách BM đang thịnh hành, lộ ra vòng eo thon nhỏ. Lớp trang điểm vô cùng tinh xảo, tạo khối và bắt sáng đều nằm đúng vị trí, thậm chí cô ấy còn rất chú trọng đến độ mịn màng của khuôn mặt.

Vân Khai: "Chào bạn Gầy. Phụ nữ không nhất thiết phải luôn gắn liền với khái niệm xinh đẹp. Bạn có thể không cần lúc nào cũng phải trang điểm, không cần quá khắt khe với bản thân, không nhất thiết phải thật gầy."

Gầy nhìn Vân Khai: "Ý cô là gì? Cô bảo tôi đang 'lụy đẹp' à? Tôi không có!"

"Tôi vốn dĩ thích trang điểm, và tôi cũng thích gầy. Đó là lựa chọn của chính tôi, là tự do của tôi! Bây giờ ai chẳng thích vóc dáng như thế này, tôi chỉ muốn thể hiện phiên bản tốt nhất của bản thân thôi, tôi thấy rất ổn. Nếu đến vóc dáng của mình còn không quản lý được, thì còn có thể yêu cầu gì ở bản thân nữa."

Có lẽ vì đang là đêm muộn, hoặc có lẽ do sự bùng nổ của người đàn ông tóc dài lúc nãy khiến cô cũng có khao khát được dốc bầu tâm sự, Gầy nói rất nhanh: "Tôi chỉ muốn làm mỹ nữ thôi. Tôi không muốn có bụng mỡ hay bắp tay to. Tôi không muốn phải mua quần áo cỡ lớn để che bụng che m.ô.n.g, không muốn mỗi ngày phải lướt Taobao thật lâu chỉ để tìm xem bộ nào mặc vào trông gầy nhất. Tôi không muốn có bờ vai dày cộp, rõ ràng mới ngoài đôi mươi mà trông như một bà thím. Tôi không muốn có nọng cằm, chụp ảnh chẳng đẹp tí nào!"

"Tôi thích gầy! Tôi muốn giữ cân nặng ở mức 40kg! Tôi không muốn bị người khác gọi là 'xe tăng'! Tôi không muốn người mình thích thấy mình béo, có như vậy khi đi giao tiếp tôi mới thấy tự tin và phóng khoáng hơn. Tôi muốn lột xác, tôi muốn lúc nào cũng mặc vừa size XS, tôi muốn biến cảm giác đói thành động lực giảm cân, tôi muốn đi bốt cao cổ mà vẫn thấy đôi chân thon gọn."

"Mỗi cô gái xinh đẹp rạng rỡ đều phải bước đi trên mũi d.a.o mà có được! Nếu cô định bảo tôi mất ngủ là do giảm cân, thì tôi thấy lời cô chẳng có gì đáng nghe cả!"

Vân Khai nhìn Gầy: "Nhưng trong lòng bạn đã có câu trả lời rồi, phải không? Bạn biết rõ tại sao mình lại không ngủ được. Việc lạm dụng móc họng để nôn trong thời gian dài khiến dạ dày luôn nóng rát, làm bạn chẳng thể nào chợp mắt. Mỗi ngày bạn đều tự phán xét bản thân, nếu ăn ít đi thì thấy thỏa mãn, nếu trước khi ngủ mà không thấy đói thì lại thấy tội lỗi."

Gầy nói: "Phải, nhưng vì cái đẹp, vì mục tiêu của mình, tôi thấy tất cả những điều đó đều có thể chịu đựng được!"

Vân Khai nắm lấy tay cô ấy, chỉ cần hơi dùng lực một chút là bàn tay cô ấy đã bắt đầu tím tái lại. Vân Khai nghiêm túc nói: "Cơ thể bạn bắt đầu lên tiếng phản đối rồi đấy."

Vân Khai tiếp tục: "Bạn có thể chọn bất cứ con đường nào mình muốn, nhưng ít ra cũng phải ăn một chút cơm. Ăn được cơm là bạn sẽ ngủ được thôi."

Gầy né tránh ánh mắt của cô.

Vân Khai quay sang chàng trai trên sofa: "Thưa anh, vấn đề của anh không lớn lắm đâu. Cha mẹ anh rất yêu anh, anh có thể thử giao tiếp với họ nhiều hơn xem sao."

Chàng trai ngẩn người: "Ồ, vậy cảm ơn cô."

Trà Sữa nhìn Vân Khai: "Giờ đến lượt tôi à?"

Vân Khai: "Bạn rất dễ bị căng thẳng trong công việc và cuộc sống. Căng thẳng là sản phẩm của xã hội hiện đại, cũng là chuyện cơm bữa của dân công sở. Sự căng thẳng kéo dài sẽ khiến sự cân bằng bên trong cơ thể bị phá vỡ, thậm chí gây ra bệnh tật. Công việc của bạn càng quan trọng, bạn càng muốn chứng tỏ bản thân thì gánh nặng tâm lý sẽ càng nặng nề."

"Sử dụng trí não quá độ trong thời gian dài, tải trọng tinh thần lớn sẽ dễ dẫn đến mệt mỏi do năng lượng bị suy giảm. Mệt mỏi kéo dài sẽ biến thành chứng suy nhược thần kinh."

Vân Khai lấy ra một tấm danh thiếp khác đưa cho cô: "Dù hiện tại tôi không còn làm tư vấn tâm lý nữa, nhưng thỉnh thoảng nhận một hai ca cũng không vấn đề gì."

Nói xong, Vân Khai mở cửa bước ra ngoài. Trà Sữa ngơ ngác nhìn tấm danh thiếp trên tay.

Tư vấn tâm lý? Cô có nên tìm đến thử xem không? Cô ấy nói đúng một vài điểm, cô bị căng thẳng thần kinh, nhưng không hoàn toàn là vì công việc, mà phần nhiều là vì chuyện đó. Trà Sữa nhìn theo bóng lưng Vân Khai đang dần đi xa, lòng đầy đắn đo.

Cô ấy vừa là tư vấn tâm lý vừa là thám t.ử, biết đâu thực sự có ích...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Văn Phòng Thám Tử Tư [hình Sự] - Chương 132: Chương 132: Tiếng Vọng Tử Thần (10) - Vân Khai Nhìn Trà Sữa... | MonkeyD