Văn Phòng Thám Tử Tư [hình Sự] - Chương 170: Người Bạn Cùng Phòng Ấy (2) - Những Bí Mật Nơi Ký Túc Xá
Cập nhật lúc: 01/01/2026 10:41
Người bước vào là một cô gái, bộ dạng rất khép nép. Trông cô ấy tầm hai mươi mốt, hai mươi hai tuổi, da trắng, dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn và khuôn miệng chúm chím... Khí chất toát ra khiến người ta dễ liên tưởng đến một chú thỏ trắng nhỏ.
Vân Khai đứng dậy: "Chào bạn, chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?"
Cô gái dường như bị tiếng động bất ngờ làm giật mình, người run b.ắ.n lên. Vân Khai khẽ nhíu mày, cô nói to lắm sao? Hay cô gái này nhát gan quá mức?
Cô gái điều chỉnh lại cảm xúc, rụt rè hỏi: "Xin chào, đây là văn phòng thám t.ử tư phải không ạ? Có thể giúp tìm người không?"
Vân Khai: "Đúng vậy, mời vào trong nói chuyện. Bạn muốn tìm ai?"
Cô gái do dự một chút, giọng nói nũng nịu, mềm mỏng: "Các bạn thực sự tìm được người chứ? Tôi muốn một câu trả lời chắc chắn vì chuyện này khá quan trọng với tôi."
Thời Lục Lục nhìn cô gái, không hiểu sao thấy hơi gai người. Cô nàng này bẩm sinh nói chuyện như vậy hay là cố tình bóp giọng nhỉ, nghe cứ khó chịu thế nào ấy.
Vân Khai: "Chúng tôi cần biết bạn muốn ủy thác tìm ai đã."
Cô gái gật đầu, mở album ảnh trong điện thoại cho Vân Khai xem: "Tôi muốn nhờ các bạn tìm cô ấy, tên là Vưu Văn Văn, là bạn cùng phòng đại học của tôi. Tôi đã không liên lạc được với cô ấy hơn hai tháng rồi."
Vân Khai: "Bạn cùng phòng đại học? Hiện tại hai bạn đang thực tập sao?"
Cô gái lại gật đầu: "Đúng vậy, học kỳ này không phải lên lớp, trừ những bạn ôn thi cao học hay công chức thì những người khác đều đi thực tập. Chúng tôi không ở trong ký túc xá nữa, nhưng thỉnh thoảng vẫn hẹn nhau tụ tập, nhưng từ hai tháng trước chúng tôi đều mất liên lạc với cậu ấy."
Vân Khai: "Nhà trường cũng không liên lạc được?"
Cô gái lưỡng lự: "Dù giờ mới là tháng Năm nhưng chúng tôi cũng coi như tốt nghiệp rồi, bằng tốt nghiệp đã phát từ cuối kỳ trước. Nhiều bạn về quê tìm việc luôn, trường không quản đâu. Trường chúng tôi là dân lập, không quy củ lắm, quản lý rất lỏng lẻo. Ký túc xá chỉ giữ lại cho những bạn ôn thi thôi, còn lại không can thiệp. Tôi nghi là Vưu Văn Văn xảy ra chuyện rồi."
Vân Khai nhíu mày: "Tại sao?"
Nguyễn Oánh bóp c.h.ặ.t lòng bàn tay lấy can đảm: "Vì chúng tôi đều không liên lạc được với cậu ấy, tất cả các nền tảng xã hội đều bặt vô âm tín, và cả điện thoại cũng không ai nghe máy! Tôi thấy chắc chắn cậu ấy gặp chuyện rồi!"
Vân Khai: "Có lẽ cô ấy về nhà và không muốn liên lạc với bạn bè đại học nữa."
Nguyễn Oánh: "... Cậu ấy không về nhà, tôi đã đến nhà cậu ấy rồi. Bố mẹ cậu ấy đều nói cậu ấy chưa từng về."
Vân Khai nhìn Nguyễn Oánh: "Bạn và cô ấy là bạn thân?"
Nguyễn Oánh: "... Đúng vậy."
Cô ta đang nói dối. Không cần quan sát quá kỹ cũng có thể kết luận được điều này. Khi Vân Khai hỏi Vưu Văn Văn có phải về nhà và không muốn liên lạc bạn bè không, thông thường nếu bạn cùng phòng hòa thuận sẽ không nghĩ vậy, nhưng Nguyễn Oánh không phủ định mà chỉ nói bố mẹ Văn Văn bảo cô ấy chưa về. Câu hỏi thứ hai về việc có phải bạn thân không, Nguyễn Oánh đã do dự một lúc, ánh mắt đảo liên tục mới gật đầu.
Vân Khai: "Nếu bạn chắc chắn bạn mình đã mất tích, chúng tôi khuyên bạn nên báo cảnh sát trực tiếp."
Nguyễn Oánh trả lời nhanh như chớp: "Không được!"
Vân Khai: "Tại sao không?"
Nguyễn Oánh yếu ớt nói: "Bố mẹ Vưu Văn Văn còn chẳng quản, tôi chỉ là bạn cùng phòng, đi báo cảnh sát thấy kỳ lắm. Hơn nữa tôi không thích đến đồn cảnh sát, không chịu nổi không khí ở đó, cảnh sát hung dữ lắm. Biết đâu báo án xong lại để lại tiền án tiền sự thì sao. Tôi không chắc cậu ấy có gặp chuyện gì không, chỉ là lo cho cậu ấy nên muốn tìm thôi! Các bạn là thám t.ử tư, chẳng phải nhận những ủy thác này sao? Nếu ai cũng đi báo cảnh sát thì các bạn kiếm tiền bằng cách nào. Tôi thực sự rất lo cho cậu ấy, làm ơn giúp tôi tìm người đi mà."
Thời Lục Lục lặng lẽ lùi ra xa một chút, cái cô Nguyễn Oánh này nói chuyện cứ như đang làm nũng, nhìn không quen mắt tí nào. Thấy Vân Khai im lặng, Nguyễn Oánh sốt sắng: "Thật đấy, tôi nói thật mà, giúp tôi đi! À không, là giúp Vưu Văn Văn, tôi thấy cậu ấy thực sự gặp nguy hiểm."
Cô ta nhìn Vân Khai: "Chẳng phải bạn tìm người giỏi lắm sao? Tìm cậu ấy đi, tôi có bảo là không trả tiền đâu."
Vân Khai: "Ai bảo bạn đến tìm chúng tôi?"
Nguyễn Oánh im bặt, rõ ràng người đó dặn cô ta phải giữ bí mật. Vân Khai suy nghĩ một lát, đoán được tám chín phần là ai, chính là thành viên có áp lực tinh thần lớn tên "Trà Sữa" trong nhóm mất ngủ cô thấy hai hôm trước.
Vân Khai: "Bạn đang thực tập, là tiền bối ở công ty bạn đúng không?"
Nguyễn Oánh há hốc mồm: "Sao bạn biết? Chị ấy dặn tôi không được nói. Tuy tôi thấy cũng chẳng sao nhưng lát nữa bạn gặp chị ấy thì giả vờ như không biết nhé, không là tôi ngượng lắm. Nếu chị ấy nghĩ tôi nói dối rồi sau này ở công ty trù dập tôi thì tệ lắm."
