Văn Phòng Thám Tử Tư [hình Sự] - Chương 272: Vụ Án Nổ Liên Hoàn (8) - Bí Mật Phòng Ký Túc Xá
Cập nhật lúc: 02/01/2026 15:03
Nhìn hai người thân mật cách đó không xa, Siccas cầm điện thoại đầy do dự.
Anh có nên chụp một tấm ảnh gửi cho Quý Triển Vũ không? Nếu gửi, anh cảm thấy mình hơi bao đồng, vì Vân Khai dù sao cũng chỉ là bạn gái cũ của Quý Triển Vũ, hai người hiện tại không ở bên nhau, cô muốn tán tỉnh ai là tự do của cô.
Nhưng nếu không gửi, anh lại thấy có lỗi với anh em. Nhìn cái bộ dạng kia của Quý Triển Vũ, rõ ràng là không cam tâm chỉ làm "người cũ". Ngày nào gã cũng theo dõi trạng thái của cô, thậm chí còn làm cái việc vừa cực vừa nhọc là đi tra vết đen của Tập đoàn Viễn Thắng. Chỉ vì chuyện Vân Khai đang điều tra mà Quý Triển Vũ sẵn sàng dừng hợp tác với Viễn Thắng, bồi thường một khoản tiền lớn.
Nghĩ đến đây, Siccas thấy cạn lời. Quý Triển Vũ bình thường rất tỉnh táo, sao cứ đụng đến chuyện của Vân Khai là lại như thằng ngốc thế nhỉ. Tặc tặc, đúng là "não yêu đương" thật đáng sợ.
Siccas nhíu mày, vẫn chưa quyết định có nên gửi ảnh hay không thì có người từ phía sau vỗ vai anh. "Cậu đứng đây làm gì?"
Siccas quay lại, thấy Quý Triển Vũ thì trợn tròn mắt: "Vãi, sao cậu lại ở đây!" Quý Triển Vũ: "Chẳng phải cậu hẹn tôi đến sao?"
Siccas lúc này mới sực nhớ ra hôm nay họ có hẹn tụ tập, anh đã báo Quý Triển Vũ từ hai ngày trước. Siccas liếc nhìn về phía Vân Khai, cô và Diệp Phong không biết đang nói chuyện gì mà trông có vẻ rất vui vẻ. Trời ạ, cái này mà để Quý Triển Vũ thấy thì to chuyện. Siccas vội vàng khoác vai gã: "Ha ha ha quên mất, nhanh nhanh chúng ta vào thôi, mọi người chờ mỗi cậu đấy."
Quý Triển Vũ: "Tôi thấy cậu hơi lạ đấy." Siccas cười gượng: "Không có, không có, cậu ảo giác thôi, vào nhanh đi."
Hai người đang đi về phía phòng VIP thì đột nhiên Quý Triển Vũ dừng lại. Siccas lo lắng nhìn gã: "Sao thế?" Quý Triển Vũ: "Hình như thấy người quen." Siccas: "Ai cơ! Chắc nhìn nhầm rồi." Quý Triển Vũ: "Bạn học cũ ở nước ngoài, không quan trọng."
Siccas thở phào nhẹ nhõm: "Bạn học à, không phải Vân Khai là tốt rồi." Giọng Siccas rất nhỏ, giữa tiếng nhạc quán bar ồn ào thì chẳng khác gì tiếng muỗi kêu, nhưng Quý Triển Vũ lại nghe thấy ngay cái tên Vân Khai. Quý Triển Vũ: "Vân Khai gì? Cô ấy ở đây?"
Siccas chỉ muốn tự tát cho mình một cái. Đã không cần anh trả lời nữa, Quý Triển Vũ đã tìm thấy Vân Khai. Cô đang ở cùng một gã đàn ông, bị gã đó che khuất nên ban đầu anh không nhận ra.
Ngay khoảnh khắc đó, Vân Khai cảm nhận được có ánh mắt đang nhìn mình. Cô ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Quý Triển Vũ. Sao anh ta lại ở đây? Vân Khai sững lại một chút rồi thu hồi tầm mắt, tiếp tục nói chuyện với Diệp Phong.
Cô cứ thế nhẹ nhàng phớt lờ gã, như thể gã chỉ là một cơn gió thoảng qua. Ánh mắt Quý Triển Vũ lạnh lẽo hẳn đi, gã bật cười nhạt.
Siccas: "Ờ... hay là chúng ta vào phòng VIP trước, cậu bình tĩnh lại đi." Quý Triển Vũ: "Tôi hiện tại rất bình tĩnh, cực kỳ bình tĩnh."
Siccas cảm thấy câu nói này của Quý Triển Vũ lạnh thấu xương, cứ như đang kìm nén một cơn bão dữ dội vậy. Quý Triển Vũ: "Vân Khai luôn điều tra những chuyện khác nhau, người kia chắc chắn có thứ cô ấy cần. Siccas, tôi muốn toàn bộ tư liệu về gã Diệp Phong này."
Siccas nhìn gã đầy vẻ không tin nổi: "Cậu đang nghĩ cái này thật đấy à?" Quý Triển Vũ: "Cô ấy không ở bên tôi, cô ấy cũng sẽ không ở bên người khác. Cô ấy chỉ đang lợi dụng Diệp Phong thôi. Tại sao lại lợi dụng hắn? Có thứ gì hắn có mà tôi không cho cô ấy được? Tại sao không lợi dụng tôi?"
Siccas: "Cậu có biết mình đang nói gì không? Lẽ nào bị lợi dụng là chuyện tốt sao?" Quý Triển Vũ: "Cô ấy lợi dụng tôi, thì trong mắt cô ấy mới có tôi!" Nói xong, Quý Triển Vũ mặc kệ vẻ mặt "nhức răng" của Siccas, bước thẳng về phía Vân Khai.
Ở bên này, Diệp Phong tỏ thái độ cực kỳ bài xích với sự xuất hiện của Quý Triển Vũ: "Lại là anh! Anh định làm gì nữa đây?" Quý Triển Vũ mỉm cười: "Lần trước tôi uống hơi quá chén, xin lỗi nhé." Diệp Phong nghi ngờ: "Anh đến để xin lỗi?" Quý Triển Vũ: "Giờ phiền anh rời đi cho, tôi và Vân Khai có chuyện cần bàn."
Diệp Phong nhíu mày nhìn Vân Khai. Vân Khai: "Diệp Phong cảm ơn anh, hôm khác tôi mời anh ăn cơm." Nghe vậy, Diệp Phong hớn hở: "Bây giờ tôi rảnh luôn đây." Quý Triển Vũ: "Vân Khai bây giờ không rảnh."
Diệp Phong liếc xéo Quý Triển Vũ một cái, rồi cười với Vân Khai: "Ngày mai, ngày kia, ngày kìa, chỉ cần cô gọi là tôi lúc nào cũng rảnh, đợi điện thoại của cô nhé." Nói rồi còn gửi một nụ hôn gió cho Vân Khai mới rời đi.
Quý Triển Vũ mím c.h.ặ.t môi. Hai ba phút trôi qua không ai nói gì, cuối cùng Vân Khai phá vỡ sự im lặng: "A Vũ, tôi còn có việc khác phải làm, nếu anh không có chuyện gì thì tôi..." Quý Triển Vũ: "Cô định làm gì? Tôi giúp cô."
Vân Khai nhìn chằm chằm Quý Triển Vũ hai giây, khẽ thở dài: "Tôi không cần anh giúp, anh cứ sống tốt cuộc sống của mình không được sao?" Quý Triển Vũ: "Có chuyện gì họ làm được mà tôi không làm được?" Vân Khai: "Anh không cần phải như vậy..." Lời của Vân Khai chưa dứt đã bị Quý Triển Vũ ngắt lời: "Tôi cứ thích thế đấy."
