Văn Tân Di - 10
Cập nhật lúc: 13/08/2026 12:03
Trên giang hồ, danh tiếng của Thần Y cốc nhiều năm qua gần như đã trở thành một thứ tín nhiệm chẳng cần giải thích.
Những môn phái hôm nay đến dự hôn lễ của ta, có quá nửa cũng vì nể mặt lão già kia.
Ai bảo ông từng tuyên bố với thiên hạ rằng ta là đệ t.ử cuối cùng, lại còn nói muốn dạy ta đến mức trò vượt qua cả thầy?
Kết quả thì sao?
Ta hoàn toàn chẳng có thiên phú học y.
Học bao nhiêu năm vẫn chỉ đủ để không tự kê t.h.u.ố.c c.h.ế.t mình.
Nghĩ tới nghĩ lui, ta càng cảm thấy lão già kia cố ý xúi Tạ Doãn Sâm tới cầu hôn chính là để trả thù.
Còn tại sao lại chọn đúng hắn?
Có lẽ vì trong mắt người ngoài hắn là một kẻ vô dụng.
Mà ta vừa hay cũng cần một trượng phu chẳng thích tranh quyền đoạt thế.
Trong khoảng thời gian Hoàng thượng suy nghĩ, đầu ta đã xoay hết mấy vòng.
Cuối cùng Người bật cười lớn.
“Nếu đã là điều Tân Di muốn, trẫm sẽ giúp ngươi.”
“Đa tạ bệ hạ.”
“Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”
Ta lập tức quỳ xuống hành lễ.
Hầu phu nhân cùng Tạ Doãn Sâm cũng vội vàng làm theo.
Hoàng thượng tự tay đỡ ta dậy rất nhanh, còn hai người bên cạnh thì Người dường như chẳng vội để ý.
“Tân Di không cần khách sáo như thế.”
“Trẫm nhìn thấy ngươi luôn cảm thấy rất thân thiết.”
“Sau này rảnh thì thường xuyên tiến cung nói chuyện với trẫm.”
“Dân nữ tuân mệnh.”
Ngoài miệng ta đáp rất ngoan ngoãn.
Trong lòng lại thầm tính rằng đợi chuyện lần này kết thúc, ta nhất định phải trở về Thần Y cốc rồi nằm yên trong núi, ai gọi cũng không ra.
Nơi đó non xanh nước biếc, bốn phía thanh tĩnh, quả thật giống một chốn tiên cảnh tách khỏi bụi trần.
Mấy vị sư huynh lại người nào cũng rất biết kiếm bạc.
Khi nào ta túng thiếu chỉ cần chạy tới kể khổ một hồi, phần nhiều chẳng cần mở miệng xin, bọn họ đã tự đem tiền tới.
Nghĩ thế nào cũng nhẹ nhàng hơn tự mình bôn ba kiếm sống.
Chuyện nên làm trong cung đã xong, chúng ta cũng chuẩn bị trở về.
Trước lúc đi, Hoàng thượng còn cùng đi một đoạn, dọc đường hết nói cảnh trong cung đẹp lại nhắc ngự thiện phòng có nhiều món ngon, ý tứ quanh co thế nào vẫn là muốn ta thường xuyên tới.
Đi xa được một đoạn, ta vô thức ngoảnh đầu.
Hoàng thượng vẫn đứng nguyên chỗ cũ.
Thấy ta quay lại nhìn, Người còn giơ tay vẫy rồi mỉm cười.
Trong đầu ta bỗng nảy ra một suy nghĩ vô cùng hoang đường.
Không lẽ mẫu thân năm xưa chính là người mà Hoàng thượng yêu cả đời nhưng chẳng thể có được?
Còn ta kỳ thực là công chúa lưu lạc ngoài dân gian?
Vừa nghĩ xong, chính ta cũng thấy lạnh sống lưng.
Loại tình tiết này quả thật cũ kỹ đến mức nghe thôi cũng thấy sến.
Ta lập tức gạt sạch nó khỏi đầu.
Trên xe ngựa trở về, mẹ chồng gần như ngồi dính sát lấy ta.
Tạ Doãn Sâm ở phía bên kia bị bà chen đến mức sắp chẳng còn chỗ đặt người.
Hắn nhìn mẫu thân bằng ánh mắt đầy bất mãn, mấy lần muốn nói rồi cuối cùng lại nuốt trở vào.
Tú nhi ngồi đối diện nhìn cảnh ấy, lườm một cái rồi thẳng thừng đứng dậy ra ngoài ngồi cạnh phu xe.
Không lâu sau, Quả nhi cũng đi theo.
Trong xe chỉ còn lại ba người.
Ta có thể cảm nhận rõ bàn tay mẹ chồng lúc nóng lúc lạnh, vừa kích động lại vừa lo lắng.
Nhất là khi xe càng đến gần Hầu phủ và đội cấm vệ quân bao quanh phủ đệ dần hiện ra trước mắt, sự căng thẳng của bà càng rõ.
Vừa bước qua đại môn, đám thân thích họ Tạ vẫn còn lưu lại đã lập tức chạy tới.
“Thê t.ử của Doãn Sâm, chúng ta đều là người trong một nhà.”
“Xương có gãy thì gân vẫn còn nối, có việc gì cứ bình tĩnh ngồi xuống nói chuyện.”
Bây giờ mới muốn ngồi xuống nói sao?
Đã muộn mất rồi.
Người của Hình bộ đã tới.
Giữa tiếng kêu khóc khắp nơi, người bên phía ta cũng bắt đầu kiểm kê rồi chuyển hồi môn ra ngoài.
Phàm thứ gì thuộc về ta, tuyệt đối không được thiếu.
Mấy gia nhân vẫn trung thành với cố Hầu gia còn định tiến lên ngăn cản.
Tú nhi không lấy mạng bọn họ, chỉ khiến tất cả mất sức tiếp tục gây chuyện.
Nằm dưới đất rồi mà bọn họ vẫn còn đủ hơi sức c.h.ử.i mắng.
Ta đứng nghe một lúc, trái lại còn thấy khá thú vị.
“Cứ nói lớn thêm chút nữa.”
“Ai mắng hay nhất, ta thưởng bạc.”
Phần lớn hồi môn của mẹ chồng được tìm thấy trong viện của vị sủng thiếp kia.
Xem ra bao nhiêu năm qua bà ta thật sự chẳng ít lần chuyển đồ về chỗ mình.
Buồn cười nhất là vài bức danh họa trong danh sách hồi môn lại được Dũng Nghị hầu treo ngay trong thư phòng, đường đường chính chính coi như tài sản của bản thân.
Thứ thuộc về chúng ta, hôm nay đương nhiên phải mang về.
Còn món nào không phải của ta, sau khi Hình bộ kiểm tra xong thì Hoàng thượng tự có cách xử trí.
Rương châu báu nối nhau được khiêng khỏi Hầu phủ, đi qua vài con phố rồi chuyển hết vào một tòa đại viện năm gian.
Đây là căn nhà được tính trong hồi môn của ta.
Sư phụ cùng mấy vị sư huynh năm ấy đã cùng góp bạc mua cho ta.
Hôm trước ta còn ngồi kiệu hoa bước vào Hầu phủ.
Chỉ một ngày sau, nhà chồng đã bị điều tra, Hầu gia bị đưa vào ngục, phu thê Hầu phủ chuẩn bị hòa ly, cuối cùng ta còn mang luôn mẹ chồng cùng trượng phu về nhà hồi môn.
Chuyện như vậy đừng nói thường thấy, e rằng kể ra cũng chẳng mấy ai tin.
Thế nhưng hai mẹ con Tạ Doãn Sâm chuyển sang nhà mới lại vui vẻ vô cùng.
Lúc chia viện, mẹ chồng chẳng suy nghĩ bao lâu đã chọn luôn gian gần chính viện của ta nhất.
“Ở đây tiện.”
“Sau này muốn sang tìm con dâu nói chuyện chỉ cần đi vài bước.”
Tạ Doãn Sâm nghe mẫu thân than thở những năm qua sống quá khổ liền lập tức kéo tay ta.
“Nương t.ử, ta cũng khổ.”
“Ta thật sự sống rất khó khăn.”
