Văn Tân Di - 12
Cập nhật lúc: 13/08/2026 12:04
Hắn muốn tham gia khoa cử, tự mình cầu một phần công danh, còn khẩn khoản nhờ ta tìm cho một vị phu t.ử có học vấn t.ử tế.
Những lúc không đọc sách, hắn lại sang viện Đại sư huynh làm việc vặt.
Khi thì chạy tới giúp Nhị sư huynh.
Lúc khác lại theo sau Tam sư huynh xem có chuyện gì cần phụ một tay.
Dáng vẻ cần mẫn lấy lòng ấy càng nhìn càng quen.
Có người từng hỏi ta rằng bây giờ Tạ Doãn Sâm chăm chỉ như thế, lỡ mai sau có bản lĩnh, có công danh rồi lại học người khác nạp thiếp thì sao.
Ta nghe xong chỉ cảm thấy câu hỏi ấy hơi kỳ lạ.
Hắn còn trẻ, có tay có chân, chẳng lẽ không làm gì mà ngày ngày ở nhà nhìn trời hay sao?
Có ý muốn tiến về phía trước vốn là chuyện tốt.
Còn chuyện mai sau, đợi mai sau đến rồi hãy tính.
Số bạc mẹ chồng kiếm được từ việc thêu thùa, ta chưa bao giờ lấy.
Bản thân bà cũng gần như chẳng tiêu tới.
Kiếm được bao nhiêu đều cất cẩn thận, nói muốn để dành cho cháu sau này.
Phần hồi môn ta giúp bà lấy lại đã được bồi thường thành gấp đôi.
Ta từng muốn đưa thêm bạc cho bà dùng, nhưng bà nhất quyết không nhận.
Bà chỉ nói trong nhà ăn uống không thiếu, quần áo cũng có đủ, chẳng còn chỗ nào cần tiêu nhiều tiền, bảo ta tự giữ lấy.
Kỳ thực bà không muốn giữ quá nhiều tiền trong tay.
Bởi những năm trước đã khiến bà hình thành cảm giác rằng tài vật để bên mình rồi sớm muộn cũng bị người khác lấy đi.
Có một chuyện suýt nữa ta quên nhắc tới.
Ta m.a.n.g t.h.a.i rồi.
Phu thê gần gũi nhau thường xuyên, có hài t.ử vốn cũng là chuyện thuận theo tự nhiên.
Từ khi biết trong bụng ta có thêm một sinh mệnh nhỏ, Tạ Doãn Sâm thay đổi rõ ràng hơn trước.
Hắn càng chăm chỉ đọc sách, làm việc cũng có mục tiêu hơn.
Đứa trẻ còn chưa chào đời đã được hắn xem như trân bảo.
Mỗi lúc rảnh, hắn lại ngồi bên cạnh ta, áp tai lên bụng rồi khe khẽ nói chuyện cùng con.
Có khi ta cảm thấy hắn mong chờ đứa trẻ ấy chẳng chỉ vì lần đầu được làm phụ thân.
Hắn đang cố đem tất cả tình thương mình chưa từng nhận được khi còn nhỏ đặt vào đứa con này.
Giống như bằng cách yêu thương con thật nhiều, hắn cũng có thể âm thầm ôm lấy đứa trẻ từng cô độc trong chính mình.
Tính tình của ta cùng hắn gần như trái ngược hoàn toàn.
Ta càng bị ép tới đường cùng càng chẳng chịu cúi đầu.
Có thù thì nhớ.
Đến lúc có khả năng nhất định sẽ đòi.
Những chuyện khổ sở từng trải qua, với ta lại giống như mưa gió đã ở phía sau.
Chỉ cần hôm nay bình an, ngày mai còn có thể vui vẻ, vậy là đủ.
Ta chẳng muốn dùng nửa đời còn lại để mãi nhìn về những tháng năm chẳng thể thay đổi.
Tạ Doãn Sâm vẫn chưa làm được như vậy.
Thi thoảng hắn còn bị ác mộng kéo trở lại những ngày cũ.
Mỗi lần nhìn thấy, ta vẫn cảm thấy người này thật sự đáng thương.
“Nương t.ử, tới giờ uống canh rồi.”
Tạ Doãn Sâm bưng một chén canh nóng bước vào.
Ta lúc ấy lười đến mức chẳng muốn nâng tay.
Hắn liền ngồi xuống bên cạnh, cầm thìa chậm rãi đút cho ta từng ngụm.
Ta uống được một lúc rồi lắc đầu.
Hắn lập tức hiểu ý, chẳng ép thêm, tự mình bưng phần còn lại uống hết.
“Nương t.ử, hôm nay bảo bối có ngoan không?”
“Lát nữa ta đọc sách cho con nghe.”
“Mấy hôm nay phu t.ử đang dạy ta một quyển rất hay, càng học càng thấy bên trong có nhiều điều đáng suy ngẫm.”
Đứa con đầu lòng của ta cùng Tạ Doãn Sâm là một bé gái.
Từ ngày con bé chào đời, hắn gần như nâng trên tay mà chăm.
Mẹ chồng càng khỏi phải nói.
Trong mắt bà, đứa cháu gái này chẳng khác gì viên minh châu quý giá nhất trên đời, hễ có thời gian là muốn ôm bên mình.
Bên ngoài đương nhiên cũng có lời không dễ nghe.
Có người nói chỉ là một nữ nhi mà thôi, mẹ con Tạ gia yêu chiều đến như vậy chắc chỉ cố tình diễn cho thiên hạ xem.
Ta vốn nghĩ Tạ Doãn Sâm nghe thấy sẽ tức giận.
Nhưng hắn chỉ cười rất bình tĩnh.
“Thật lòng hay giả ý, tháng năm rồi sẽ tự chứng minh.”
“Ta sống cuộc đời mình, chẳng cần vì mấy câu ngoài miệng người khác mà tự làm khổ bản thân.”
Khi ấy hắn đã thi đỗ tú tài.
Sau đó vẫn tiếp tục ngày ngày đọc sách, chuẩn bị cho kỳ thi hương.
Buổi tối hắn vẫn quen nằm sát bên ta, nhưng những lần giật mình tỉnh dậy vì ác mộng đã ít đi từng năm.
Cả hắn lẫn mẹ chồng cũng dần chẳng còn nhắc tới những chuyện trong Hầu phủ.
Hai người bắt đầu biết hưởng một bữa cơm ngon.
Biết ngắm một buổi chiều yên tĩnh.
Biết rằng ngày hôm qua dù tệ đến đâu cũng đã nằm phía sau.
Quan trọng nhất là tiếp tục đi về phía trước.
Những lúc rảnh, Tạ Doãn Sâm thậm chí còn ra phố viết thư thuê cho người không biết chữ.
Một ngày kiếm được ba đồng năm hào, hắn cũng vui vẻ cất thật kỹ.
Không mua gì cho mình.
Hắn nói muốn tích từng đồng một.
Đợi đủ sẽ mua một ít vàng, tự làm cho con gái một chiếc vòng nhỏ.
Ta cảm thấy như thế rất tốt.
Một người có điều muốn làm.
Sau đó thật sự từng bước đi làm.
Dù bước lớn hay nhỏ đều chẳng quan trọng.
Trong một mái nhà, chỉ cần mọi người thật lòng thương nhau, những việc nhỏ bé như vậy cũng đủ khiến ngày tháng trở nên ấm áp.
Nhà chúng ta không thiếu bạc.
Ăn mặc cũng chẳng thiếu thứ gì.
Nhưng mẹ con họ vẫn thích tự mình làm việc, tự kiếm những đồng tiền nhỏ bằng sức của bản thân.
Ta chưa bao giờ ngăn cản.
Bọn họ cũng chẳng dùng hai chữ gia đình để giữ chân ta.
Ta muốn ra ngoài bao lâu đều được.
Tạ Doãn Sâm có thể không nỡ, nhưng hắn chưa từng nói một câu không cho phép.
Hắn chỉ đứng ở cửa dặn ta đi đường cẩn thận.
Rồi nhắc đi nhắc lại rằng phải bình an trở về.
Về sau ta nghĩ, nếu đã chẳng nỡ rời nhau thì cứ mang tất cả theo là được.
Thế là mỗi lần đi xa, ta đem theo cả hắn, mẹ chồng cùng con gái.
Thiên hạ rộng đến vậy.
Một đời người nếu có cơ hội, đương nhiên nên đi nhiều nơi, nhìn nhiều cảnh một chút.
Sau này chúng ta lại có thêm một hài t.ử nữa.
Có lẽ vì từ bé đã theo chúng ta đi đông đi tây, thấy nhiều người, nghe nhiều chuyện, cả hai đứa trẻ đều cực kỳ lanh lợi.
Có đôi lúc ngay cả ta cũng phải thừa nhận mình suy nghĩ chẳng nhanh bằng chúng.
Còn Tạ Doãn Sâm thì càng thường xuyên bị hai đứa nhỏ xoay quanh đến chẳng biết đường nào mà lần.
Hắn lại chẳng hề tức giận.
Bị con dắt mũi cũng vui.
Bị con trêu chọc cũng cười.
Có thứ gì tốt càng hận không thể đem hết đặt trước mặt hai đứa.
Đến ngoài ba mươi tuổi, hắn cuối cùng cũng thi đậu cử nhân.
Nhưng người này vẫn không chịu dừng.
Hắn còn muốn tiếp tục học rồi thi thêm.
Ta cảm thấy trượng phu có lòng cầu tiến là chuyện đáng mừng.
Bước chậm một chút cũng không sao.
Con đường trước mặt dẫu còn dài, chỉ cần mỗi ngày vẫn đi thêm một đoạn thì sớm muộn cũng tới nơi muốn tới.
Còn ta lại chẳng có chí hướng lớn lao như hắn.
Những trận gió mưa đáng trải qua đều đã đi qua.
Hai đứa nhỏ thông minh, khỏe mạnh.
Trượng phu cũng tìm được điều mình muốn làm.
Đến đoạn đời này, điều ta mong nhất lại chỉ là những năm tháng sau này được bình bình an an.
Về phần người phụ thân ruột năm ấy, ông ta giờ cũng đã già.
Cứ để ông tiếp tục sống trong cảm giác ngày nào cũng không biết lúc nào ta sẽ quay về đòi nốt những món nợ cũ.
Một người sáng mở mắt đã phải lo sợ, tối nhắm mắt vẫn chẳng thể yên lòng, cuộc sống như vậy có thể kéo dài bao nhiêu năm thì còn phải xem chính ông ta chịu được bao lâu.
Còn ta chẳng muốn ngày nào cũng phí tâm sức quản chuyện người khác.
Thiên hạ rộng lớn, chuyện nhiều như cát.
Ta quản không xuể.
Mà cũng chẳng muốn quản.
Vậy nên khi có thể lười, ta nhất định sẽ chọn lười.
Khi có thể ngồi yên uống trà, ta tuyệt đối chẳng tự tìm việc khiến mình mệt.
Chỉ có một điều vẫn chẳng thay đổi.
Nếu có người thật sự không biết điều, nhất định tìm đến trước mặt ta gây chuyện…
Văn Tân Di ta chưa bao giờ là người yếu đuối để mặc kẻ khác tùy ý bắt nạt.
Đáng dạy một bài học thì cứ dạy.
Đến lúc thật sự không còn đường nào khác…
Ta cũng chưa từng biết hai chữ sợ hãi viết thế nào.
HẾT.
