Văn Tân Di - 4
Cập nhật lúc: 13/08/2026 12:03
Phụ thân lập tức giật mình, chẳng dám nói thêm, vội vàng đứng lên rồi lảo đảo chạy khỏi phòng.
Đại cữu đứng bên cạnh nhìn đến ngẩn người.
“Rốt cuộc con đang giữ thứ gì mà khiến hắn sợ con đến thế?”
“Chuyện của Văn gia, đại cữu không cần nhọc lòng.”
Ta đứng dậy, Tú nhi lập tức hiểu ý rồi tiến lên mời khách.
“Nếu còn không đi thì lát nữa có muốn đi nguyên vẹn cũng khó.”
Sáng hôm sau, bà mối lại tới Văn gia, miệng không ngừng nói ta cùng Tạ Doãn Sâm là duyên trời se sẵn, sau này thành thân nhất định sẽ phu thê hòa thuận, gia đình đông vui.
Phủ Dũng Nghị hầu đương nhiên cũng chẳng ngồi yên, âm thầm phái người đi điều tra xem vị cô nương sắp được cưới vào phủ rốt cuộc có tính tình và xuất thân thế nào.
Đáng tiếc thay, những thứ bọn họ có thể điều tra được đều đã được ta sắp xếp từ trước.
Phàm là tin tức truyền vào tai Hầu phủ, không có thứ nào nằm ngoài những gì ta muốn bọn họ biết.
Hầu phủ coi trọng nhất là mặt mũi, cho nên dù trong lòng muốn hay không, bọn họ vẫn phải tìm một người thích hợp cưới cho Tạ Doãn Sâm.
Trong suy nghĩ của bọn họ, nữ t.ử ấy càng yếu kém càng tốt, như vậy mới xứng với một Nhị công t.ử nhu nhược cùng một vị Hầu phu nhân chẳng biết tranh giành.
Còn bọn họ suy tính gì trong lòng, ta chẳng có hứng quan tâm.
Về phía phụ thân cùng kế thất, hai người ấy càng mong ta xuất giá càng sớm càng tốt, chỉ sợ ta ở lại Văn gia thêm vài ngày thì trong phủ lại có thêm chuyện.
Bởi thế, cuộc hôn sự này tiến triển thuận lợi đến lạ thường.
Ngày thành thân cuối cùng được định vào mồng chín tháng Năm năm sau.
Từ khi hôn sự định xuống, kế mẫu thấy bóng ta từ xa đã vội đổi đường, còn hai đứa con của bà ta mỗi khi vô tình chạm mặt ta đều chẳng khác nào gặp phải quỷ dữ, chỉ mong có thể lập tức biến mất.
Phụ thân ta thì ngày nào cũng phải c.ắ.n răng tới bẩm báo tình hình hồi môn.
Muốn đổi lại quan ấn, ông ta đành tự tay kiểm kê từng món, chuẩn bị đủ thứ ta yêu cầu, sau đó lại hy vọng ta vừa vui lòng sẽ trả thứ kia cho ông.
Nghĩ như vậy quả thật quá đẹp.
Cho đến tận ngày trước khi ta xuất giá, ông ta mới chủ động tìm đến, nói muốn cùng ta nói vài lời giữa phụ thân và nữ nhi.
“Những thứ con yêu cầu ta đều đã làm.”
“Hồi môn năm xưa của mẫu thân con, thứ nào còn tìm được thì ta đã tìm về, món nào thực sự không còn thì cũng đổi bằng vật khác có giá trị ngang nhau.”
“Phần hồi môn dành cho con hiện tại đã đầy đủ.”
“Con nói đi, rốt cuộc phải thế nào mới chịu trả quan ấn?”
Ta suy nghĩ một thoáng rồi bình thản đáp.
“Đem thư đoạn tuyệt quan hệ đổi lấy.”
“Trong thư nhớ viết cho rõ những việc ông đã làm.”
“Có con mà không nuôi, để mặc ác thê chèn ép, vứt bỏ nữ nhi.”
Phụ thân im lặng hồi lâu mới khàn giọng nói.
“Ta đã giải thích không biết bao nhiêu lần, chuyện mẫu thân con mất không phải do ta hại.”
Ta thuận tay cầm chén trà trên bàn rồi ném thẳng về phía ông.
“Ngày ấy chính mắt ta nhìn thấy ông đưa t.h.u.ố.c cho bà.”
“Sau khi uống xong, mẫu thân ta nôn ra m.á.u, vừa đau vừa cầu xin ông mau đi gọi đại phu.”
“Lúc đó ông đã trả lời thế nào, thật sự quên rồi sao?”
“Ông bảo người sống trên đời sớm muộn gì cũng có ngày c.h.ế.t.”
“Ông còn nói nếu bà thật lòng yêu ông thì nên rộng lượng mà rời đi sớm, để ông có thể đường đường chính chính ở bên người đàn bà kia.”
“Ông có biết suốt bao nhiêu năm qua điều ta mong nhất là gì không?”
“Ta muốn những kẻ năm ấy đã đẩy mẫu thân vào đường c.h.ế.t, từng người một đều phải trả giá.”
“Bây giờ ông nói xem.”
“Lá thư kia, rốt cuộc có viết không?”
Cuối cùng ông ta vẫn cầm b.út.
Trong thư, phụ thân tự nhận mình bất nhân bất nghĩa, không xứng làm trượng phu, càng không xứng làm cha.
Chỉ duy nhất chuyện hạ độc thê t.ử cùng chiếm đoạt hồi môn, ông ta nhất quyết chẳng chịu viết một chữ thừa nhận.
Ta cũng chẳng ép thêm.
Thời gian về sau còn dài, muốn ông ta trả hết từng món nợ đâu cần vội trong một ngày.
Ngày ta xuất giá, bên cạnh chẳng có huynh đệ ruột nào cõng ta bước qua cửa Văn gia.
Nhưng chuyện ấy chẳng quan trọng.
Ta còn có một đám huynh đệ kết nghĩa sẵn lòng đứng ra tiễn ta.
Tú nhi kể rằng khi Tạ Doãn Sâm trông thấy ta bước vào kiệu hoa, vành mắt hắn đỏ suốt, tay áo lau qua khóe mắt hết lần này đến lần khác.
Trong tiếng chiêng trống vang khắp phố, kiệu hoa cuối cùng dừng trước đại môn phủ Dũng Nghị hầu.
Tạ Doãn Sâm đích thân bước tới đỡ ta xuống kiệu, động tác cẩn thận như thể chỉ sợ ta đi không vững, sau đó mới đặt đầu dải lụa hỷ vào tay ta.
Đến lúc sắp bước qua chậu lửa, Tú nhi ghé sát bên cạnh rồi hạ giọng thật nhỏ.
“Tiểu thư, lửa trong chậu phía trước cháy cao quá, khoảng cách như vậy người căn bản không bước qua nổi.”
“Hầu gia cùng Hầu phu nhân đều ngồi trên chủ vị.”
“Mà sát bên cạnh Hầu gia còn có một phụ nhân dung mạo xinh đẹp, trên người mặc váy hồng.”
Ta nghe xong liền hiểu.
Vậy nên chẳng cần nghĩ nhiều, ta nâng chân đá thẳng vào chậu lửa.
Chậu đồng mang theo than đỏ lập tức lăn sang bên.
Tiếng hét thất thanh cũng vang lên ngay sau đó.
“Á!”
“Mặt của ta!”
“Tóc của ta!”
“Hầu gia…”
Một giọng nữ mềm mại, yếu ớt nhanh ch.óng cất lên giữa khung cảnh hỗn loạn.
“Hầu gia, chắc tân nương vừa vào cửa nên quá căng thẳng mới vô tình đá vào chậu lửa.”
“Giờ lành đã gần tới, chi bằng đừng vì việc nhỏ mà lỡ giờ, cứ bái đường trước đã.”
“Ừ.”
Một giọng nam trầm thấp, lạnh như nước giếng đáp lại.
“Nhất bái thiên địa.”
“Nhị bái cao đường.”
“Phu thê đối bái.”
“Lễ đã thành, đưa tân nương vào phòng.”
Từ chính sảnh đến viện dành cho Nhị công t.ử phải đi qua một đoạn đường dài, hơn nữa càng đi sâu, tiếng người phía sau càng xa, bốn phía cũng dần trở nên vắng lặng.
Sau khi hỷ bà nói hết một lượt những lời cát tường, Tạ Doãn Sâm mới dè dặt đưa tay vén chiếc khăn hỷ đang phủ trước mắt ta.
