Văn Tân Di - 6
Cập nhật lúc: 13/08/2026 12:03
Ta đành kéo người vào lòng, hạ giọng mềm xuống để dỗ.
“Được rồi, đừng rơi nước mắt nữa.”
“Ngươi cứ khóc thế này, nhìn đến ta cũng thấy đau lòng.”
Những lời ấy vốn là ta học được từ mấy nam nhân trên giang hồ khi bọn họ dỗ dành cô nương mình thích.
Không ngờ dùng lên người Tạ Doãn Sâm lại hữu hiệu đến lạ.
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, trong đôi mắt vẫn còn hơi nước chưa tan, dáng vẻ ấy thực sự khiến người ta khó mà cứng lòng.
Nụ hôn đầu tiên là do ta chủ động.
Y phục trên người hắn cũng là ta đưa tay tháo trước.
Hai người cứ thế thân mật bên nhau rồi ngã xuống giường.
Đúng lúc không khí trong phòng đang tốt đẹp, giọng Tú nhi lại từ ngoài cửa truyền tới.
“Tiểu thư, bên ngoài có một bà t.ử tự xưng là người của Nhị phu nhân, nói rằng được sai tới chỉ bảo tiểu thư và cô gia chuyện trong phòng.”
Tạ Doãn Sâm vừa nghe thấy mấy chữ ấy, thân thể lập tức cứng lại, tâm trạng đang dâng cao cũng biến mất sạch.
Bị người phá ngang ngay lúc này, ta muốn vui cũng vui chẳng nổi, muốn mặc kệ lại càng không nuốt trôi cục tức.
Chỉ là một thị thiếp mà thôi, vậy mà cũng dám phái người tới quấy rầy đêm tân hôn của ta.
Xem ra chuyện lúc bái đường quả nhiên vẫn chưa đủ để bà ta hiểu hai chữ yên phận.
Ta khoác lại ngoại sam, bước thẳng ra ngoài.
Bà t.ử đứng giữa sân ngẩng đầu rất cao, thần sắc đầy vẻ kiêu căng.
“Lão nô phụng lệnh Nhị phu nhân, đặc biệt tới đây dạy Nhị thiếu phu nhân những quy củ cần biết giữa phu thê.”
Ta nghe xong chỉ cười nhạt.
“Đã tới dạy thì phải dạy cho t.ử tế.”
“Tú nhi, để bọn họ tự mình làm mẫu, có gì muốn chỉ bảo thì hôm nay cứ chỉ bảo cho thật rõ.”
“Vâng.”
Tú nhi lập tức tiến lên.
Bà t.ử thấy tình thế không ổn liền quay người muốn chạy, nhưng Quả nhi đã đóng cửa viện trước một bước.
Tú nhi nhanh ch.óng khống chế bà ta, khiến vẻ kiêu ngạo lúc bước vào chẳng còn lại bao nhiêu.
Hai nha hoàn đi theo phía sau sợ đến mức quỳ rạp xuống đất, liên tục dập đầu cầu xin.
Đáng tiếc, ta chưa từng mềm lòng với người chủ động mang ác ý đến tận cửa.
Ta càng không tin thứ đạo lý rằng chỉ vì cùng là nữ t.ử thì dù đối phương làm gì cũng phải nhường nhịn.
Nếu hôm nay người yếu thế là ta, bọn họ có thật sự vì cùng là nữ nhân mà bỏ qua hay không?
“Đã theo bà ta tới tận viện này, vậy cũng đừng nói mình hoàn toàn vô can.”
“Bây giờ mới biết xin tha sao?”
“Muộn rồi.”
“Nếu ta chỉ là một tân phụ yếu đuối không có sức phản kháng, tối nay người chịu nhục chẳng phải chính là ta hay sao?”
“Tú nhi, xử lý đi.”
Tú nhi nhận lệnh, mặc cho hai nha hoàn khóc lóc vẫn không hề buông tay.
Bà t.ử cùng hai người đi theo cuối cùng bị ép tự mình nếm thử thứ quy củ mà bọn họ vốn định mang tới áp đặt lên người khác.
“Nếu đã nói đến đây để chỉ bảo, hôm nay phải để ta nhìn cho rõ các người định dạy người khác thế nào.”
“Làm không xong thì đừng mong dễ dàng rời khỏi viện này.”
Ba người nọ nhìn nhau, sắc mặt người nào cũng trắng bệch.
Bà t.ử vừa kêu khóc vừa buông lời c.h.ử.i rủa.
Tú nhi chẳng chịu nghe thêm, mấy cái tát giáng xuống liền khiến bà ta chỉ còn biết khóc xin tha.
“Nhị thiếu phu nhân, xin người tha mạng…”
“Nô tỳ thật sự biết sai rồi…”
Biết sai sao?
Ta không cho là vậy.
Bà ta chỉ là cuối cùng cũng biết sợ.
Ngày thường khi đứng trên đầu người khác mà chèn ép, bà ta có từng nghĩ người bị mình làm khó cũng biết đau, biết sợ hay không?
Mạng của người khác chẳng lẽ không phải mạng?
Ta tự biết tính mình chẳng hiền lành, cũng không thích phí lời giảng đạo lý với những kẻ chủ động mang ác ý đến.
Ban đầu ta còn tưởng sau khi chứng kiến chuyện này, Tạ Doãn Sâm chắc chắn sẽ càng sợ ta hơn.
Nào ngờ hắn lại chạy tới ôm lấy ta, nước mắt rơi mãi không thôi.
“Nương t.ử, nàng thật sự là người tốt nhất ta từng gặp…”
“Cảm ơn nàng vì đã chịu gả cho một người chẳng có bản lĩnh như ta…”
“Sau này ta nhất định sẽ đối xử với nàng thật tốt…”
Tú nhi đem ba người kia ném ra ngoài cổng viện, chẳng bao lâu cả Hầu phủ đều biết chuyện.
Ta cố ý ngồi lại chờ xem người phía sau bọn họ có dám tới đòi công đạo hay không.
Chờ mãi đến khi đêm đã sâu vẫn chẳng thấy ai bước tới.
Tạ Doãn Sâm thì đứng bên cạnh bóp vai, đ.ấ.m lưng cho ta đến mức chính cánh tay hắn cũng mỏi.
“Xem ra đêm nay không còn người nào muốn tới làm phiền nữa.”
“Tướng công, vậy chúng ta nghỉ thôi.”
Đêm ấy, Tạ Doãn Sâm quả thật rất cố gắng khiến ta hài lòng.
Nếu phải cho điểm trên một trăm, ta sẵn lòng cho hắn chín mươi chín.
Một điểm cuối cùng tạm thời giữ lại, miễn cho người này vừa được khen đã sinh kiêu.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, hình như ta còn nghe có người ngoài viện nhắc rằng sáng hôm sau tân phụ phải dậy sớm dâng trà, sau đó còn phải tự tay chuẩn bị tiệc để thể hiện đức hiền thục.
Đám người ấy nghĩ thật xa.
Những chuyện phiền phức như vậy cứ giao cho Tú nhi xử lý là được.
Ta an tâm ngủ thẳng đến khi nắng đã lên cao.
Từ nhỏ đến lớn, tư thế ngủ của ta vốn chẳng bao giờ đẹp mắt.
Trái lại Tạ Doãn Sâm nằm rất ngay ngắn, chỉ tiếc quy củ đến đâu cũng không chịu nổi việc cả đêm ta hết xoay người lại kéo hắn vào lòng.
Lúc tỉnh lại, nhìn nam nhân đang ngủ trong vòng tay, ta mới chậm rãi nhớ ra mình thật sự đã thành thân.
Khóe môi bất giác cong lên, bàn tay cũng thuận thế chẳng chịu an phận.
“Nương t.ử…”
“Đừng…”
Tạ Doãn Sâm vừa tỉnh đã run giọng cầu xin.
“Nương t.ử, nàng có thể nhẹ một chút không?”
Nhẹ sao?
Ta không có thói quen làm chuyện gì nửa vời.
Trêu người tới mức hai mắt hắn đỏ lên, vẻ mặt vừa bất lực vừa đáng thương, đối với ta mà nói mới thật sự thú vị.
