Vãn Tranh - Chương 8

Cập nhật lúc: 03/08/2026 15:03

Sau đó, hắn hạ một câu lạnh như băng:

"Không đợi nữa."

Các tướng lĩnh trong mật thất đồng loạt sững người.

Một lão tướng bước ra khuyên lơn:

"Điện hạ! Dùng số quân hiện có đ.á.n.h thẳng Bắc Địch là quá mạo hiểm!"

Tạ Đình Uyên ngẩng đầu, sát khí giăng đầy trong mắt:

"Nếu còn chờ..."

Hắn dừng một nhịp, dằn từng chữ:

"Người cần đón sẽ không còn."

Đại doanh Đại Lương trước bình minh ngày thứ nhất.

Tạ Đình Uyên chính thức phát binh. Hắn bỏ qua mọi nghi lễ tế cờ rườm rà, không chờ đủ quân chủ lực.

Hắn dứt khoát chia quân làm ba đường: tiên phong đ.á.n.h thẳng vào cửa ải gần nhất, một cánh quân vòng qua đường núi hiểm trở để cắt đứt đường lương thảo, quân còn lại do hắn trực tiếp chỉ huy đi theo đường chính.

Tạ Đình Uyên truyền lệnh xuống toàn quân:

"Bỏ lại toàn bộ xe hành trang nặng. Mỗi binh sĩ chỉ mang lương khô cần thiết ba ngày, thay ngựa liên tục tại các trạm. Ai tụt lại phía sau sẽ nhập vào hậu quân, chủ lực tuyệt đối không dừng!"

Một vị tướng thấy binh sĩ mệt mỏi sau nhiều ngày di chuyển, tiến lên xin hắn nghỉ lại nửa ngày để chỉnh quân.

Tạ Đình Uyên leo lên lưng hắc mã, siết c.h.ặ.t dây cương:

"Nghỉ nửa ngày... có thể đổi bằng một mạng người."

Không một ai dám khuyên thêm câu nào nữa.

Trước khi thúc ngựa lao đi, Tạ Đình Uyên quay đầu nhìn về phương Bắc u tăm. Hắn không nói lại câu "Đợi ta". Lời ấy hắn đã nói đêm xuất giá rồi.

Bây giờ, hắn chỉ còn hành động.

Buổi sáng ngày thứ nhất tại địa lao Bắc Địch.

Lão ngục tốt già bưng một phần thức ăn và bát nước sạch đi vào. Lần này, lão cẩn thận đặt bát nước lên trên bục đá ngang tầm tay nàng, không còn cố ý làm nhục như trước.

Lão nhìn Vân Vãn Tranh, cất giọng thô ráp:

"Quận chúa... Ba ngày sau, toàn bộ ba quân trong vương trướng sẽ tập hợp."

Vân Vãn Tranh bình thản hỏi:

"Có bao nhiêu người?"

Lão ngục tốt đáp:

"Gần như toàn bộ lực lượng giữ thành."

Nàng hiểu ngay ý đồ của Khả Hãn. Ông ta muốn biến nàng thành một trò hề, biến khí tiết Vân gia thành chiến lợi phẩm trước mặt hàng vạn binh sĩ Bắc Địch.

Một lúc sau, Người Bắc Địch đưa hai nữ nô cùng thị nữ của nàng vào sửa sang lễ phục. Bộ hồng y bị đập phá ở biên giới đã được may vá lại tỉ mỉ, che đi những vết xé rách.

Thị nữ khóc sụt sùi. Vân Vãn Tranh chỉ thản nhiên cất giọng:

"Hắn muốn người trong thiên hạ nhớ rõ ta là ai."

Lão ngục tốt nhìn nàng hồi lâu.

Mười năm trước, lão từng bị Vân gia quân bắt sống ở Hắc Thủy Hà.

Khi ấy lão đã trọng thương, không còn sức cầm đao.

Vân Trường Nhạc không g.i.ế.c.

Còn sai quân y băng bó, sau trận lại trả lão về Bắc Địch.

Lão chưa từng phản bội Bắc Địch.

Nhưng từ ngày ấy, lão biết Vân Trường Nhạc là đối thủ đáng kính.

 Lão khẽ hỏi:

"Quận chúa định khuất phục sao?"

Vân Vãn Tranh nhìn lão, bình tĩnh đáp:

"Đáp án ta đã nói trên đại điện rồi."

Nàng đón lấy phần lương khô, chậm rãi ăn hết không bỏ mớm nào. Nàng cần phải duy trì thể lực, nàng cần đủ sức để đứng thẳng đến phút cuối cùng.

Chiều ngày thứ nhất của cuộc hành quân. Cửa ải đầu tiên của Bắc Địch.

Quân Bắc Địch ở đây hoàn toàn phòng bị lơ là, bởi chúng vẫn tin Đại Lương đang ngoan ngoãn cử người hòa thân.

Tạ Đình Uyên tận dụng lợi thế địa hình từ bản đồ quân sự của Vân Trường Nhạc để lại, cho quân đi theo con đường núi ít ai biết, ban đêm phóng hỏa đốt sạch kho lương của địch, sáng sớm lập tức ra lệnh đ.á.n.h chính diện.

"Rầm!"

Cửa ải bị phá tan nhanh hơn dự kiến. Tiếng hoan hỉ vang lên trong quân Đại Lương.

Một tướng lĩnh mừng rỡ reo lên:

"Điện hạ! Cửa ải đã mở! Đây là điềm tốt!"

Tạ Đình Uyên rút thanh đao nhuốm m.á.u ra khỏi n.g.ự.c một tên tướng địch. Hắn không hề nở nụ cười, cất giọng khàn đục hỏi:

"Cách đại doanh Bắc Địch còn bao xa?"

"Báo Điện hạ! Nếu đại quân đi theo đường chính thì còn ba ngày. Nếu binh sĩ tinh nhuệ phóng nhanh, có thể rút xuống hai ngày!"

Tạ Đình Uyên dứt khoát hạ lệnh:

"Chọn ba nghìn binh sĩ tinh nhuệ nhất đi theo cô! Chủ lực đi phía sau!"

Tại vương trướng Bắc Địch đêm ngày thứ nhất.

Khả Hãn giận dữ đập mạnh tay xuống bàn khi nhận chiến báo cửa ải đầu tiên thất thủ.

Các tướng lĩnh hốt hoảng quỳ xuống xin hoãn việc tập hợp ba quân để điều lực lượng ra biên giới chống địch.

Khả Hãn cau mày, bật cười lạnh lẽo:

"Tạ Đình Uyên đã nóng ruột rồi."

Một tướng lĩnh đề nghị:

"Hay là g.i.ế.c con gái Vân Trường Nhạc ngay lập tức để tế cờ?"

"Ngu ngốc!" Khả Hãn quát, "G.i.ế.c nàng ta lúc này chỉ biến nàng ta thành liệt nữ của Đại Lương! Bản hãn không cần một liệt nữ!"

Khả Hãn muốn nàng phải quỳ xuống cúi đầu. Ông ta muốn Tạ Đình Uyên đ.á.n.h tới nơi vừa hay nhìn thấy vị hôn thê của mình bị khuất phục hoàn toàn. Đó mới là đòn nhục nhã nhất đ.á.n.h vào tự tôn của Đại Lương.

Khả Hãn hạ lệnh:

"Giữ nguyên ngày tập hợp ba quân! Tăng cường quân phòng thủ quanh vương trướng! Tuyệt đối không để nàng ta c.h.ế.t trước khi buổi lễ bắt đầu!"

Đêm ngày thứ nhất trong địa lao.

Vân Vãn Tranh gọi lão ngục tốt lại, nhẹ nhàng xin giấy và mực.

Lão ngục tốt nghi ngờ nhìn nàng:

"Quận chúa muốn viết thư xin Khả Hãn tha mạng sao?"

Nàng lắc đầu:

"Không. Ta chỉ muốn để lại vài lời."

Lão ngục tốt nhìn ngọn đèn tù mù, cuối cùng vẫn bí mật mang tới cho nàng một mảnh giấy nhỏ cùng cây b.út mòn.

Vân Vãn Tranh ngồi dưới ánh đuốc chập chầu.

Vân Vãn Tranh trải mảnh giấy lên đầu gối.

Nàng viết rất lâu.

Có lúc đầu b.út dừng giữa một chữ.

Có lúc mực rơi xuống, loang thành một vệt nhỏ.

Đến khi ngọn đuốc ngoài hành lang cháy gần hết, nàng mới đặt b.út xuống.

Phong thư rất ngắn.

Ngoài mặt chỉ có bốn chữ:

“Điện hạ thân khải.”

Nàng đặt b.út xuống, ngồi lặng lẽ rất lâu.

Nàng cẩn thận gấp mảnh giấy lại thành một hình vuông nhỏ, giấu sâu vào trong lớp nếp gấp của tay áo rộng, đặt ngay bên cạnh cây trâm ngọc bích.

Nàng không viết lời từ biệt bi lụy. Nàng đã chuẩn bị xong tâm thế cho riêng mình.

Suốt ngày thứ hai, trận chiến diễn ra khốc liệt trên hai tuyến song song.

Tạ Đình Uyên dẫn ba nghìn binh sĩ lao đi như một mũi tên xé gió. Ngựa kiệt sức gục xuống liền được đổi ngay tại các trạm.

Các tướng lĩnh mệt mỏi đến mức không nâng nổi tay, nhưng nhìn bóng lưng sừng sững của Tạ Đình Uyên ở phía trước, không một ai dám cất tiếng xin dừng lại.

Hắn liên tục hỏi canh giờ, nhẩm tính khoảng cách từng dặm đất.

Ở trong đại lao Bắc Địch, Vân Vãn Tranh nghe thấy tiếng trống trận dồn dập vang lên từ phía đại doanh bên ngoài.

Lão ngục tốt đi qua, thông báo:

"Quân sĩ đã bắt đầu tập hợp về vương trướng. Hôm nay là ngày thứ hai rồi."

Vân Vãn Tranh đưa tay lên n.g.ự.c áo, miết nhẹ thân trâm ngọc bích cứng cáp.

Một người đang dốc sức phi ngựa về phương Bắc.

Một người đang bình thản chờ đợi trong lòng đất u tối.

Khoảng cách giữa họ đang thu ngắn từng canh giờ, nhưng cả hai đều không biết liệu có còn kịp hay không.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vãn Tranh - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD