Vạn Tuế Gia Có Thể Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta [xuyên Vào Thời Thanh] - Chương 32: Tiếng Thứ 32
Cập nhật lúc: 13/01/2026 17:10
Không khí ở cung Thừa Càn dạo gần đây quả thực có chút căng thẳng.
Từ khi tin tức Quách Quý nhân có hỉ truyền ra, trên dưới cung Thừa Càn ai nấy đều căng như dây đàn.
Hôm nay sau khi đi dự lễ tắm ba cho tiểu A ca về, Kính Tần vừa bước chân vào cửa đã nổi giận trút lên đầu một tiểu thái giám lỡ va phải mình.
Tiểu thái giám kia vốn cũng chẳng làm gì nên tội, chỉ là trượt chân ngã trước mặt Kính Tần, thế mà đã bị Kính Tần sai người lôi ra ngoài đ.á.n.h ba mươi gậy.
"Nương nương hà tất phải tức giận như vậy? Tiểu thái giám kia cũng đâu phải cố ý."
Thành Đáp ứng nhỏ giọng nói.
Hạ Quý nhân liếc nhìn nàng ta một cái: "Thành Đáp ứng, ngươi nói vậy là cảm thấy nương nương làm không đúng sao? Tên tiểu thái giám đó thất lễ trước mặt nương nương, nương nương phạt thế nào cũng là đáng đời."
Nếu không phải Hạ Quý nhân nói những lời này với giọng điệu châm chọc mỉa mai, thì nghe qua cứ như đang bênh vực Kính Tần vậy.
Nhưng Kính Tần trong lòng hiểu rõ, Hạ Quý nhân đang ngầm châm chọc mình.
Kính Tần cười lạnh trong lòng.
Nàng ta không làm gì Hạ Quý nhân, Hạ Quý nhân thật sự tưởng nàng ta không trị được cô ta sao.
Kính Tần nói: "Hạ Quý nhân nói phải, bốn chữ tôn ti trật tự này không thể loạn được. Nhắc đến chuyện Ô Nhã Quý nhân sinh A ca được tấn phong một bậc, sau này nếu Quách Quý nhân cũng sinh được A ca, e là sẽ ngang hàng, cùng ngồi cùng ăn với Bổn cung. Đến lúc đó, Bổn cung thì chẳng sợ gì. Chỉ sợ những kẻ trước kia từng đắc tội với cô ta sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì đâu."
Trong lòng Hạ Quý nhân thót lên một cái, sắc mặt có chút khó coi.
Kính Tần thấy mục đích đã đạt được liền không nói nhiều nữa.
Nàng ta nâng chén trà lên, chậm rãi nhấp một ngụm trà xanh.
Hạ Quý nhân mặt đen sì bỏ đi.
Thành Đáp ứng cẩn thận liếc nhìn Kính Tần một cái rồi cũng vội vã đi theo.
Kính Tần khinh thường hừ một tiếng, đúng là đồ không biết sống c.h.ế.t.
Nàng ta vẫy tay gọi Chu Bỉnh.
Chu Bỉnh ghé sát lại, Kính Tần thì thầm gì đó, chỉ thấy Chu Bỉnh gật đầu rồi khom người lui ra ngoài.
Hạ Quý nhân biết những lời Kính Tần nói là không có ý tốt, nhưng trong lòng nàng ta quả thực bắt đầu lo lắng vì những lời đó.
Suy bụng ta ra bụng người.
Nếu nàng ta là Quách Quý nhân, ngày sau một bước lên mây, việc đầu tiên làm tự nhiên là trả thù những kẻ trước kia từng đắc tội với mình.
Đêm hôm đó, Hạ Quý nhân trằn trọc vì chuyện này.
Liễu Diệp ở bên ngoài nghe thấy động tĩnh, đứng dậy hỏi: "Tiểu chủ ngủ không được sao ạ?"
Hạ Quý nhân ậm ừ: "Không có gì, ta chỉ cảm thấy trong phòng hơi bí thôi."
"Vậy nô tỳ mở hé cửa sổ một chút nhé?" Liễu Diệp ướm hỏi.
Nghe thấy Hạ Quý nhân ừ một tiếng, Liễu Diệp mới đứng dậy đi mở cửa sổ. Tháng mười một trời lạnh, cửa sổ vừa mở ra, một luồng khí lạnh thấu xương lùa vào khiến Liễu Diệp rùng mình.
Đang định quay người chui vào chăn thì nghe thấy Hạ Quý nhân nói: "Liễu Diệp, ngươi nói xem..."
Nàng ta nói đến đây thì ngừng lại.
Liễu Diệp nghi hoặc hỏi: "Tiểu chủ, người muốn nói gì ạ?"
"Không có gì."
Hạ Quý nhân lắc đầu, trong căn phòng tối om, một loại cảm xúc nào đó dần lắng đọng trong mắt nàng ta.
Liễu Diệp cũng không dám hỏi nhiều.
Nàng lờ mờ đoán được tâm sự của Hạ Quý nhân, nhưng loại chuyện này, một cung nữ như nàng cũng không thể xen vào, chẳng giúp được gì.
Tháng mười một.
Ngày tháng trôi qua vùn vụt.
Chớp mắt đã đến Đông chí.
Đông chí cùng với Vạn Thọ tiết và Nguyên Đán là ba ngày lễ lớn nhất trong năm.
Trong cung càng chú trọng ngày này hơn, Vạn tuế gia chẳng những phải đi tế trời, còn phải bái tế tổ tông, mở tiệc chiêu đãi quần thần và tông thân, phi tần hậu cung cũng sẽ mở tiệc.
Nguyễn Yên cầm b.út, trang trọng tô một chút màu đỏ lên một cánh hoa mai không màu trên bức tranh.
Đây là Cửu Cửu Tiêu Hàn Đồ, trên tranh có chín đóa hoa mai, mỗi ngày tô một cánh, tô xong hết thì mùa xuân cũng đến.
Đây là thú vui hiếm hoi của phi tần hậu cung khi Đông chí đến.
"Xong rồi." Nàng hài lòng gác b.út sang một bên, như thể vừa hoàn thành một việc vô cùng thành tựu.
Ngôn Xuân và Ngôn Thu bưng chậu đồng tới cho nàng rửa tay.
Ngôn Xuân nói: "Hôm nay còn là ngày ăn sủi cảo đấy ạ, lát nữa tiểu chủ nhớ ăn nhiều một chút để lấy may nhé."
Nguyễn Yên cười nói: "Ta cũng nghĩ vậy, cho dù không vì lấy may thì cũng phải ăn nhiều một chút để chuẩn bị cho buổi tiệc lát nữa."
Nàng rất nghi ngờ tiêu chuẩn kép của Đồng Quý phi. Trước đó tiệc Trung thu có Vạn tuế gia ở đó, đồ ăn thức uống đều rất ngon, món nào bưng lên cũng nóng hổi.
Nhưng tiệc Ban Kim tiết trước đó, Vạn tuế gia không tới, có món lúc bưng lên đã nguội ngắt. Cũng có thể là do trùng hợp lúc đó Đồng Quý phi bị Vạn tuế gia bác mặt mũi nên không vui, chẳng buồn chú ý.
Đồ ăn hôm nay chưa chắc đã nguội, nhưng Nguyễn Yên nghĩ phòng ngừa vạn nhất, hơn nữa ăn nhiều một chút cũng là lo trước khỏi họa.
Đám người Ngôn Xuân cũng nhớ tới tình cảnh lần trước tiểu chủ đói bụng trở về, đều không nhịn được cười.
Hạ Hòa An và Hà Thuận xách bữa sáng từ thiện phòng về.
Tay nghề của thiện phòng cung Cảnh Dương ngày càng lên tay.
Hoành thánh chiên, sủi cảo nhân thịt heo cải trắng, hoành thánh nhỏ nhân gà xé, còn có một đĩa đậu phộng chiên giòn, ngoài ra còn có canh lê hầm đường phèn.
Đây là bữa sáng của Nguyễn Yên.
Mấy món này khẩu phần đều không nhiều, hoành thánh chiên cũng chỉ có năm sáu cái, mỗi cái to cỡ nén bạc nhỏ, chiên vàng ruộm giòn tan, c.ắ.n một miếng nước sốt trào ra trong miệng.
Nhân hoành thánh gồm cần tây, củ cải, măng, mộc nhĩ và tôm tươi băm nhuyễn trộn đều.
Ăn vào không hề thấy ngấy chút nào.
Cải trắng đang vào mùa, mỗi ngày đều được cung cấp tươi mới, vị ngọt thanh, trộn với thịt heo làm nhân, dùng nước hành gừng để nêm nếm, vỏ sủi cảo mềm dai. Món này tuy không làm ra được nhiều kiểu cách, nhưng quý ở chỗ đúng vị truyền thống, ăn chính là hương vị của ngày lễ.
Trong ba món chính, nàng thích nhất là hoành thánh nhỏ nhân gà xé.
Nước dùng được hầm từ gà mái già, vớt sạch bọt, còn thêm tôm khô để tăng vị ngọt, hoành thánh nhỏ nhân thịt heo, tôm tươi và thịt gà xay nhuyễn.
Chẳng mấy chốc, một bát nhỏ đã bị ăn sạch.
Đậu phộng chiên giòn rụm, cứ một miếng một hạt ăn rất dễ nghiện.
Mắt thấy Nguyễn Yên sắp xử lý hết đĩa đậu phộng.
Tống ma ma ho khan một tiếng: "Tiểu chủ, đậu phộng có tính nhiệt, mùa thu đông dễ bị nóng trong, tiểu chủ nên ăn ít thôi, hay là uống chút canh đi ạ."
Đôi đũa đang gắp đậu phộng của Nguyễn Yên khựng lại.
Ngôn Xuân lặng lẽ rót một bát canh lê nhỏ cho Nguyễn Yên.
Canh lê hầm có màu vàng cúc, trong veo, tỏa ra mùi thơm ngọt ngào của lê.
Nhưng vị ngọt rất thanh, không hề gây khé cổ.
Nguyễn Yên từ từ uống canh, không được ăn đậu phộng thì có canh uống cũng không tệ.
Lúc trước nàng còn lo lắng Tống ma ma tới sẽ bắt nàng ăn đủ thứ đồ bổ khó nuốt nhưng tốt cho t.h.a.i phụ, kết quả phát hiện mình lo xa rồi. Tống ma ma là người thực sự có bản lĩnh, cái gì ăn được, ăn bao nhiêu, trong lòng bà ấy đều nắm rõ.
Như món canh lê hầm này, ngạch nương nàng đưa cho đơn t.h.u.ố.c nói lê có tính hàn, t.h.a.i p.h.ụ không được ăn.
Nhưng Tống ma ma lại nói, lê có tính ôn nhuận, ăn một lượng vừa phải cũng không sao, mùa thu đông uống nhiều một chút còn có tác dụng hạ hỏa.
Uống xong chén canh nhỏ, Nguyễn Yên lại đi ra ngoài tản bộ.
Hôm nay Đông chí, trời lạnh nhưng nắng khá to, chiếu vào người ấm áp.
Bộ kỳ phục nàng mặc đã được đổi sang kiểu dáng rộng rãi hơn, nhưng thực tế bụng nhỏ của Nguyễn Yên chỉ hơi nhô lên một chút.
Nếu không nhìn kỹ, căn bản không nhận ra nàng đang mang thai.
So sánh ra thì bụng của Na Lạp Quý nhân đã lộ rất rõ.
Na Lạp Quý nhân đã m.a.n.g t.h.a.i được năm tháng.
Trong cung đều đồn đại bụng Na Lạp Quý nhân nhọn, chắc chắn là hoàng t.ử.
Đối với loại tin đồn này, Nguyễn Yên không tin lắm.
Nàng đi dạo một lát rồi chạy tới phía trước quấy rầy An Tần.
Câu đầu tiên An Tần nói khi nhìn thấy nàng là: "Bổn cung hôm nay có việc."
"Thiếp thân không tìm tỷ tỷ chơi cờ." Nguyễn Yên thức thời nói: "Chỉ muốn tìm tỷ tỷ trò chuyện giải buồn thôi."
Lâm An vừa định mở miệng vội vàng ngậm miệng lại.
An Tần mím môi.
"Vậy được rồi, Lâm An, chuyện lúc nãy để sau hẵng báo với Bổn cung."
"Vâng."
Lâm An cung kính đáp, làm như thể có chuyện gì gấp gáp cần An Tần nương nương quyết định thật.
Hiện giờ ở cung Cảnh Dương, Chu Đáp ứng và Thành Đáp ứng hay gây chuyện đều đã bị cấm túc, ngoại trừ việc chăm sóc tốt cho Quách Quý nhân ra, thật sự chẳng có việc gì cần An Tần phải bận tâm.
"Tỷ tỷ, cái này là gì vậy?"
Nguyễn Yên liếc nhìn quyển kinh Phật bên tay An Tần, sửng sốt: "Sao lại là màu đỏ?"
"Đây là huyết kinh." An Tần nhàn nhạt nói: "Thư Đáp ứng chép, sáng nay sai người đưa tới."
Nàng liếc nhìn quyển huyết kinh kia một cái: "Cô ta đúng là có 'thành ý' thật."
"Huyết kinh??"
Nguyễn Yên tự nhận mình cũng coi như bình tĩnh, nghe thấy hai chữ này cũng bị dọa sợ: "Thật sự dùng m.á.u viết sao?"
Nàng vốn định cầm lên xem thử, vừa nghe nói dùng m.á.u viết, trong lòng lập tức thấy rợn rợn.
An Tần thấy phản ứng của Nguyễn Yên cũng ngẩn ra.
"Ngươi không biết huyết kinh sao?"
"Thiếp thân nên biết sao?" Nguyễn Yên hỏi lại, nàng nhíu mày, "Kinh Phật là để hướng con người làm việc thiện, hóa giải oán khí. Phật Tổ từ bi, chỉ cần trong lòng có Phật, miệng niệm Phật là Người đã vui lòng rồi. Dùng m.á.u chép kinh, thiếp thân nghĩ Phật Tổ cũng chưa chắc muốn nhìn thấy đâu."
Nàng tuy không sùng bái đạo Phật, nhưng chép kinh Phật nhiều, tự nhiên cũng hiểu được chút Phật lý.
Phật Tổ cắt thịt nuôi chim ưng là để cứu mạng con chim bồ câu bị chim ưng truy đuổi, đồng thời cũng không muốn chim ưng bị c.h.ế.t đói mới phải làm vậy.
Đang yên đang lành, lại dùng m.á.u của chính mình để viết kinh Phật.
Nguyễn Yên không cảm thấy thành kính, chỉ thấy cạn lời và sống lưng lạnh toát.
Nếu thật sự có lòng thiện, làm gì chẳng được, hành thiện tích đức làm chút việc tốt nho nhỏ cũng được mà.
"Lời này của ngươi nói cũng không sai."
Hiếm khi thấy An Tần lộ ra nụ cười.
Nàng nói: "Nếu cô ta thực tâm chép kinh Phật, Bổn cung cũng sẽ chẳng nói gì. Dùng thủ đoạn này, mục đích chẳng qua là muốn Bổn cung thả cô ta ra sớm. Bổn cung ngược lại không muốn cho cô ta được như ý nguyện."
Nói đến đây, nàng nghiêng đầu bảo Ngọc Kỳ: "Ngươi đi nói với Thư Đáp ứng, thành tâm của cô ta Bổn cung đã thấy rồi. Tuy nhiên, Thư Đáp ứng lúc này nên lấy thân thể làm trọng, Bổn cung thưởng cho cô ta táo đỏ và kỷ t.ử để bồi bổ thân thể, chờ dưỡng tốt thân thể rồi ra ngoài cũng không muộn."
Nguyễn Yên ở bên cạnh vừa nghe vừa học lỏm.
Cách xử lý này thật tuyệt, vừa khiến Thư Đáp ứng không dám giở trò chép huyết kinh nữa, lại có thể danh chính ngôn thuận bắt cô ta tiếp tục tĩnh tâm.
Tạm thời không bàn tới chuyện Thư Đáp ứng nghe được tin này sẽ thịnh nộ thế nào.
Nguyễn Yên ngồi ở chỗ An Tần một lát rồi tự giác trở về chuẩn bị tắm gội thay quần áo để đi dự tiệc.
Yến tiệc bắt đầu vào buổi trưa.
Giờ Ngọ trời không quá nóng, đám người Ngôn Xuân vẫn mang theo áo choàng lông chồn đề phòng trời trở lạnh.
