Vạn Tuế Gia Có Thể Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta [xuyên Vào Thời Thanh] - Chương 87: Tiếng Thứ Tám Mươi Bảy

Cập nhật lúc: 14/01/2026 09:48

Chu Đáp ứng rất tò mò về Tiểu Nữu Cổ Lộc thị – người đã khiến hậu cung xôn xao mấy ngày nay.

Vì phẩm cấp thấp không được đi thỉnh an, nàng bèn hỏi Nguyễn Yên và An Tần vừa mới trở về: “Nữu Cốt Lộc cô nương trông thế nào ạ?”

Bởi trong cung trước đó đã có một vị Nữu Cốt Lộc Hoàng hậu, nên hiện tại mọi người đều gọi nàng là Tiểu Nữu Cổ Lộc thị để phân biệt.

“Trông khá hiền lành.” Nguyễn Yên ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Mắt tròn tròn, mũi cũng tròn tròn, cử chỉ rất hào sảng, đúng mực.”

Chu Đáp ứng cố hình dung, nhưng qua lời kể của Nguyễn Yên thì thật khó mà tưởng tượng ra diện mạo cụ thể.

Nàng quay sang nhìn An Tần: “An Tần nương nương, người thấy sao ạ?”

An Tần uể oải buông một câu: “Mặt người.”

Chu Đáp ứng: “...”

Câu trả lời này còn m.ô.n.g lung hơn cả Thiện Phi nương nương.

Không lẽ lại không phải mặt người?

Nếu không phải mặt người thì chẳng phải dọa c.h.ế.t người ta sao?

Bên Cung Cảnh Dương đang bàn tán về Tiểu Nữu Cổ Lộc thị, thì Tiểu Nữu Cổ Lộc thị cũng đang cùng Đồng Hỷ bàn về Nguyễn Yên.

Nàng vừa từ phía trước trở về, Thái Hoàng Thái Hậu đã phái bốn cung nữ và bốn thái giám qua hầu hạ, nhưng nàng chỉ cho Đồng Hỷ theo vào gian trong.

Trong phòng, Đồng Hỷ đã thu xếp đồ đạc xong xuôi.

Chăn nệm thì không cần động tới, nhưng y phục, trang sức, chậu đồng đều đã được sắp xếp ngăn nắp.

Vừa vào phòng, Tiểu Nữu Cổ Lộc thị đã lăn đùng ra giường.

Đồng Hỷ bất lực, tiến lên lay lay tiểu thư: “Tiểu thư, người nằm đó làm gì suốt cả buổi thế?

Mau dậy đi thôi, y phục mà nhăn nhúm thì khó coi lắm.”

Tiểu Nữu Cổ Lộc thị bật dậy cái rụp.

Động tác dứt khoát đến mức khiến người ta nghi ngờ không biết nhà Át Tất Long có phải đã cho con trai giả dạng nữ nhi tiến cung hay không.

Đồng Hỷ đã quá quen với việc này.

Tiểu thư nhà nàng từ nhỏ đã có tính khí ấy.

Ngày trước khi Hiếu Chiêu Nhân Hoàng hậu còn sống cũng không trị nổi cái tính này.

Người trong nhà đều nghĩ, dù sao tỷ tỷ đã làm Hoàng hậu, tiểu nữ nhi này tương lai chắc cũng gả vào nhà quyền quý, tính khí này chắc cũng chẳng sao.

Có một người tỷ tỷ làm Hoàng hậu chống lưng, dù nàng có lật ngói phá nhà thì nhà chồng cũng chỉ biết vỗ tay khen hay, chẳng đến lượt họ xỉa xói.

Nào ngờ, Hiếu Chiêu Nhân Hoàng hậu phúc mỏng, lại đúng lúc Thái Hoàng Thái Hậu và Vạn Tuế gia để mắt tới nàng, giờ muốn sửa tính nết cũng không kịp nữa rồi.

“Đồng Hỷ, vừa rồi ngươi không đi lên phía trước thật là đáng tiếc.” Tiểu Nữu Cổ Lộc thị lắc đầu tặc lưỡi: “Thiện Phi nương nương thật sự quá đẹp, không biết nương nương còn chị em gái gì không nhỉ?”

Đồng Hỷ ngẩn ra: “Tiểu thư, người định làm gì?” Tính cách người giống đàn ông thật đấy, nhưng người đâu có phải đàn ông đâu.

“Ta định làm gì á?

Ta đang nghĩ nếu nương nương còn chị em gái, biết đâu hai nhà chúng ta có thể kết thân.

Ngươi thử nghĩ xem, nếu ca ca hay đệ đệ của ta có được một vị phúc tấn xinh đẹp như thế, sau này cháu trai cháu gái của ta chẳng phải đều đẹp như tiên sao?” Ánh mắt Tiểu Nữu Cổ Lộc thị sáng rực lên.

Đồng Hỷ: “...” Nàng tiến lên giúp Tiểu Nữu Cổ Lộc thị cài lại cây trâm bị lệch, nói: “Người đừng có mơ mộng hão huyền nữa.

Nhà Thiện Phi nương nương chỉ có hai chị em, nương nương là nhỏ nhất rồi.

Ngoài ra chỉ có một vị ca ca chưa thành thân, nhưng nhà chúng ta cũng chẳng còn ai phù hợp nữa.”

Nghe thấy chỉ còn một vị ca ca, Tiểu Nữu Cổ Lộc thị không khỏi cảm thấy tiếc nuối trong lòng.

Buổi chiều, Khang Hy vừa phê xong tấu chương, đang đứng dậy đi lại cho giãn gân cốt.

Lương Cửu Công dẫn một Ma Ma ở Cung Từ Ninh đi vào.

Ma Ma đó nhún người hành lễ: “Nô tỳ thỉnh an Vạn Tuế gia.”

“Bình thân đi.” Khang Hy ngước mắt lên: “Thái Hoàng Thái Hậu có việc gì sao?”

“Bẩm Vạn Tuế gia, Thái Hoàng Thái Hậu nói hôm nay cô nương nhà Nữu Cốt Lộc đã vào cung, xét về tình về lý, Vạn Tuế gia cũng nên gặp mặt một lần, nên muốn mời người tới Cung Từ Ninh dùng bữa tối.”

Lúc này Khang Hy mới sực nhớ ra hôm nay là ngày tiểu nữ nhi nhà Nữu Cốt Lộc tiến cung.

Người không nghĩ ngợi nhiều, đáp: “Trẫm biết rồi.” Vậy là đã đồng ý.

Ma Ma liền yên tâm lui ra.

Giờ Mùi buổi chiều, Khang Hy tới Cung Từ Ninh.

Tiểu Nữu Cổ Lộc thị đang giúp Thái Hoàng Thái Hậu chọn trâm cài tóc, miệng không ngớt lời: “Thái Hoàng Thái Hậu, người là bậc đại khí, đeo chiếc trâm vàng kéo sợi hình Thọ Phúc Lộc này mới trấn áp được khung cảnh, người xem có đúng không?”

Thái Hoàng Thái Hậu nghiêng đầu ngắm nghía, thấy quả thực rất hợp.

Vừa liếc nhìn, bà thấy Khang Hy đã tới sau lưng, bèn mỉm cười đứng dậy: “Vạn Tuế gia tới từ lúc nào vậy?”

“Trẫm vừa mới tới.” Khang Hy tiến lên đỡ Thái Hoàng Thái Hậu, ánh mắt liếc nhìn Tiểu Nữu Cổ Lộc thị.

Đây chẳng lẽ là cô nương nhà Nữu Cốt Lộc sao?

Khang Hy nhớ lại tính cách trầm ổn nhàn tĩnh của Hiếu Chiêu Nhân Hoàng hậu, rồi liên tưởng đến cảnh tượng vừa thấy, cứ cảm giác như có chỗ nào đó không đúng.

“Đây là tiểu cô nương nhà Nữu Cốt Lộc, trước kia khi Tiên Hoàng hậu còn sống, con bé cũng từng vào cung.” Thái Hoàng Thái Hậu giới thiệu.

Tiểu Nữu Cổ Lộc thị biết sớm muộn gì cũng phải gặp Vạn Tuế gia, nhưng không ngờ lại nhanh và đột ngột thế này.

Nàng hơi căng thẳng cúi mình hành lễ: “Nô tỳ thỉnh an Vạn Tuế gia.”

“Bình thân.” Khang Hy nói rồi nhận xét: “Diện mạo trông không giống Tiên Hoàng hậu cho lắm.”

“Nô tỳ giống phụ thân ạ.” Tiểu Nữu Cổ Lộc thị buột miệng đáp.

Vừa nói xong nàng đã biết là hỏng bẻ.

A mã Át Tất Long của nàng là người có tội, Vạn Tuế gia tuy lập từ đường cho ông, nhưng chưa chắc trong lòng không để tâm đến tội trạng trước kia.

Vì thế, thần sắc nàng không khỏi lo lắng.

Khang Hy nghe thấy tiếng lòng này, không khỏi bật cười.

Người đâu đến mức hẹp hòi như thế?

“Giống Át Tất Long cũng tốt, ông ấy là một năng thần, trẫm cũng hy vọng ngươi là người có bản lĩnh.” Nghe lời này, tảng đá trong lòng Tiểu Nữu Cổ Lộc thị mới coi như được hạ xuống.

Một bữa cơm tối trôi qua, Tiểu Nữu Cổ Lộc thị ăn mà chẳng thấy ngon lành gì.

Thái Hoàng Thái Hậu thấy vậy cũng thương tình, bảo nàng lui xuống nghỉ ngơi trước.

Sau khi nàng đi, bà mới nói với Khang Hy: “Ngài cứ thế này, dọa tiểu cô nương người ta làm gì?”

Khang Hy ngẩn ngơ: Hắn dọa người từ lúc nào?

“Hoàng mã mỗ, người đúng là muốn gán tội cho trẫm thì thiếu gì lý lẽ chứ.” Người bất lực thở dài.

Thái Hoàng Thái Hậu nói: “Ai gia muốn nhắc nhở ngài, dù thế nào thì tiểu cô nương cũng đã vào đây rồi.

Ngài mà còn kén chọn, khắp Kinh Đô này trong hàng ngũ người Kỳ cũng chưa chắc tìm được ai tốt hơn đâu.”

Khang Hy nghĩ cũng đúng.

Tính cách Tiểu Nữu Cổ Lộc thị thế này chưa chắc đã là chuyện xấu, không thể võ đoán chỉ dựa vào vẻ ngoài.

Thế là người sai Lương Cửu Công chọn một ít đồ ban thưởng cho nàng, coi như quà gặp mặt.

Đồ ban thưởng đều là hàng cực phẩm, đặc biệt là mấy món trang sức quý giá, hoa quang dạt dào, ngoài hoàng cung ra khó lòng tìm thấy ở nơi nào khác.

Đồng Hỷ nhìn mà hoa cả mắt, nhưng liếc sang tiểu thư, Cánh Như chẳng thấy đương sự có chút vui mừng nào.

Phải biết rằng, tiểu thư nhà họ ngày thường tuy thích cưỡi ngựa b.ắ.n cung, nhưng cũng cực kỳ yêu thích vàng bạc châu báu.

"Tiểu thư, người làm sao vậy?"

Tiểu Nữu Cổ Lộc thị hồi phục tinh thần, nhìn đống ban thưởng trước mắt.

Người đó lẩm bẩm: "Đồng Hỷ, ta đột nhiên cảm thấy...

thật đáng sợ."

Người đó không dám nói thẳng ra là Vạn Tuế Gia.

Nhưng Đồng Hỷ cũng có thể đoán ra được ý tứ.

Dẫu sao đương sự cũng cùng Tiểu Nữu Cổ Lộc thị lớn lên từ nhỏ.

Đồng Hỷ đặt đồ xuống, đi tới bên cạnh: "Tiểu thư, giờ người mới phản ứng lại sao?

Nô tỳ trước đó còn tưởng người trời không sợ đất không sợ nữa chứ."

Vào cung còn muốn mang theo cung sừng trâu, đây là đi xuân du chắc.

"Tốt cho ngươi cái đồ Đồng Hỷ, ngươi dám trêu chọc ta."

Tiểu Nữu Cổ Lộc thị hướng về phía Đồng Hỷ vươn "trảo", cố ý cù vào chỗ ngứa của đương sự.

Đồng Hỷ không dám cười thành tiếng, nghẹn đến đỏ bừng cả mặt: "Tiểu thư, người...

người đây là lấy oán báo ân nha."

Tiểu Nữu Cổ Lộc thị nô đùa với đương sự một hồi mới dừng lại.

Đồng Hỷ lau đi giọt nước mắt vì cười quá nhiều nơi khóe mắt, nói: "Người đó, đều đã vào cung rồi, cũng đừng nghĩ ngợi nhiều quá.

Dù sao người cũng là do Thái hậu và Vạn Tuế Gia chọn trúng, chỉ cần người không hồ đồ, ai cũng không lấy được cái đầu của người đâu."

Tiểu Nữu Cổ Lộc thị nghĩ lại cũng thấy có lý.

Vạn Tuế Gia cho dù không thích người đó, cũng không giống hạng chủ t.ử sẽ tùy ý phạt người theo tâm trạng.

Ban thưởng của Khang Hy, trong mắt Tiểu Nữu Cổ Lộc thị thì không mấy nổi bật.

Nhưng trong mắt chúng nhân hậu cung, đây không nghi ngờ gì chính là Vạn Tuế Gia đang biểu lộ sự coi trọng đối với Tiểu Nữu Cổ Lộc thị.

Cung Dực Khôn.

Đồng Quý Phi sau khi biết tin này, sắc mặt liền trầm xuống.

Người đó vân vê chiếc vòng trên tay: "Chuẩn bị một phần hậu lễ gửi đến cho Nữu Cổ Lộc thị, tiện thể đưa một cái thiếp, mời cô ta ngày mai đến Cung Dực Khôn làm khách."

Nguyễn Yên sau khi biết tin Cung Dực Khôn tặng lễ cho Tiểu Nữu Cổ Lộc cô nương, nhất thời không biết Đồng Quý Phi đang tính toán điều gì.

Nàng hoang mang khó hiểu hỏi Tống Ma Ma: "Vạn Tuế Gia tặng lễ gặp mặt cho Tiểu Nữu Cổ Lộc thị, phi tần hậu cung cũng phải tặng sao?"

"Từ xưa đến nay không có quy củ này."

Tống Ma Ma lắc đầu nói.

Hiện giờ Tiểu Nữu Cổ Lộc thị vào cung với danh nghĩa bầu bạn với Thái hậu, chứ không phải vừa vào đã được phong sắc phân vị.

Vì vậy, món quà này thật sự không cần thiết phải đưa.

Nhưng hiện tại Đồng Quý Phi đã đưa, phi tần hậu cung tự nhiên cũng phải đưa theo.

Nếu không, chẳng phải sẽ bị coi là không ưa Tiểu Nữu Cổ Lộc thị sao?

Nguyễn Yên thầm nghĩ, lần này không biết lại có bao nhiêu phi tần âm thầm nguyền rủa Đồng Quý Phi nữa.

Chuyện quyên góp tiền năm ngoái đã qua, nhưng không ít phi tần vì việc này mà lâm vào cảnh túng quẫn, đến lễ Ban Kim, Đông Chí, ngày Tết mặc gì đeo gì cũng khiến bao người đau đầu.

Nghe nói chỗ Hi Tần, các Quý nhân, Thường tại không ít lần cãi vã vì vật phẩm phân lệ.

Lần này lại phải tặng lễ, lại tốn thêm một khoản tiền.

Nguyễn Yên suy nghĩ một chút, sai Ngôn Xuân đi lấy sổ sách tới.

Nàng chọn vài xấp lụa là, thêm một hộp sáu chiếc Kim Hoa trâm và một đôi vòng ngọc, định bụng sai người mang tới Từ Ninh Cung cho Tiểu Nữu Cổ Lộc thị.

Tống Ma Ma ngập ngừng: "Nương nương, như vậy có ít quá không?"

So với Đồng Quý Phi, lễ vật này chưa bằng một nửa.

Như vậy chẳng phải khiến nương nương nhà họ vẻ kém phần hào phóng so với Đồng Quý Phi sao?

"Không ít đâu."

Nguyễn Yên lắc đầu đáp: "Lễ sinh nhật của phi tần trong cung cũng chỉ đến thế mà thôi, thật sự đi so bì với Đồng Quý Phi thì mới là tự chuốc lấy phiền phức."

Đồng Quý Phi không biết nghĩ gì mà lại ra tay hào phóng tặng nhiều lễ vật như vậy.

Nguyễn Yên không có toan tính gì, cứ tùy theo lòng mình mà làm.

Sau khi lễ vật của Nguyễn Yên được gửi đi, các nơi trong hậu cung đều nghe ngóng được tin tức.

Biết được danh sách lễ vật của nàng, không ít phi tần đang túi tiền eo hẹp thầm thở phào nhẹ nhõm.

Cũng may Thiện Phi không cùng Quý Phi nương nương so kè, nếu không những kẻ ở dưới như họ thật sự phải hít khí trời mà sống qua ngày rồi.

Đến cả Hi Tần vốn luôn đối đầu với Nguyễn Yên cũng hiếm khi khen nàng một câu: "Thiện Phi nương nương làm việc đôi khi cũng khá ra dáng đấy."

Đức Tần mỉm cười không nói gì.

Trong lòng người đó lại nghĩ, Thiện Phi có bao giờ làm việc không ra dáng đâu, chẳng qua là do Hi Tần tự mình đối đầu với đương sự, nên mới thấy Thiện Phi không tốt mà thôi.

---

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vạn Tuế Gia Có Thể Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta [xuyên Vào Thời Thanh] - Chương 83: Chương 87: Tiếng Thứ Tám Mươi Bảy | MonkeyD