Vãn Vãn - Chương 6
Cập nhật lúc: 19/06/2026 15:05
"Bức tranh này không phải là vật phẩm đấu giá của tôi tối nay."
Lời vừa thốt ra, tất cả mọi người đều kinh ngạc.
Người đấu giá cũng trợn tròn mắt: "Bà Phó, tôi không hiểu ý bà lắm...
"Bức tranh này 100% là bức bà gửi tới, "Túy Dạ" chúng tôi tuyệt đối không bao giờ tráo đổi vật phẩm của khách quý!"
"Tất nhiên không phải là lỗi của "Túy Dạ"."
Tôi bước đi khoan t.h.a.i về phía sân khấu.
Vừa đi vừa tháo chiếc trâm cài áo bằng đá kunzite trên n.g.ự.c xuống.
Người đấu giá dường như đoán được tôi định làm gì, hốt hoảng nói: "Bà Phó! Nếu bà làm hỏng vật phẩm, buổi đấu giá này sẽ bị hủy bỏ..."
Thế nhưng lời của ông ta không nhanh bằng tay tôi.
Tôi rút ghim cài, không chút do dự vạch mạnh lên bức tranh.
Giữa những tiếng ồ lên kinh ngạc, gương mặt của tên thiếu niên trong tranh lập tức bị xé nát.
Tôi nhanh tay xé sạch lớp tranh vẽ Cố Tư Niên.
Phía sau lớp giấy vụn, một bức họa khác dần hiện ra.
Một lớp học trong túp lều cũ nát, hơn mười cô bé ăn mặc giản dị đang ngồi ngay ngắn trước những chiếc bàn học thô sơ.
Trong đôi mắt chân chất mà không thiếu phần thuần khiết ấy, lấp lánh khao khát và hy vọng vô tận.
Tôi nhếch môi xoay người, nhìn quanh toàn trường.
"Mọi người, đây mới chính là bức "Hy Vọng" thực sự.
"Tôi từng hy vọng, thứ quý giá nhất của mình có thể được người mà tôi trân trọng bảo vệ.
"Nhưng giấc mộng cũ đã tan vỡ, lớp vỏ bọc bảo vệ này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa."
Hiện trường im phăng phắc.
Rất nhiều ánh mắt phức tạp đổ dồn về phía Cố Tư Niên, kẻ đã sớm biến sắc từ lúc nào.
Cho đến khi ông Hills kích động đứng dậy giơ bảng.
"Đúng rồi! Đây mới là bức "Hy Vọng" mà tôi vẫn luôn tìm kiếm!"
"Mười triệu!"
Các vị khách quý có mặt tại đó dường như bị ông khuấy động bầu không khí.
Một nữ nhà từ thiện nổi tiếng trong giới cũng bắt đầu giơ bảng: "Mười một triệu!"
"Mười hai triệu!"
Trong lúc tôi quay về chỗ ngồi, Bùi Cận Ngôn cuối cùng cũng đưa tay, chạm khẽ vào tai mình.
"Dùng đồ sắc nhọn thì phải cẩn thận một chút chứ."
Anh nhìn tôi đầy bất lực, rồi nắm lấy ngón tay đang bị ghim cài và giấy làm xước của tôi, nhẹ nhàng mút lấy vết thương.
Tôi nhún vai: "Em chỉ quan tâm tranh của mình có bán được giá cao hay không thôi."
Dứt lời, trên bục cuối cùng cũng truyền đến tiếng gõ b.úa chốt hạ.
Bức "Hy Vọng" được ông Hills thu vào túi với giá ba mươi lăm triệu.
Ông rạng rỡ hẳn lên, cười như một cậu bé mũm mĩm được quà.
Tạo nên sự tương phản mạnh mẽ với Cố Tư Niên, kẻ đang chật vật rời đi và chỉ ước có cái lỗ nẻ để chui xuống.
Buổi đấu giá vẫn đang tiếp tục.
Một lát sau, một phục vụ mặc đồ đen đưa cho tôi một tấm thẻ.
"Chúc mừng bà Phó Vãn, vật phẩm đấu giá của bà đã đạt giá cao, đây là thẻ vào cửa của bà. Nếu cần, vui lòng liên hệ với người dẫn đường ở cửa số tám."
Cuối cùng cũng tới tay rồi.
Tôi nắm c.h.ặ.t tấm thẻ, khẽ thở phào một hơi.
Ngay giây tiếp theo, một bàn tay lớn ấm áp nhẹ nhàng bao bọc lấy đôi tay tôi.
Bùi Cận Ngôn khẽ nhếch môi, nghiêng đầu về phía tôi.
Tâm trạng tôi bỗng chốc nhẹ nhõm hơn hẳn.
Tôi đứng dậy đi về phía cửa số tám.
"Chào bà Phó Vãn."
Người dẫn đường cung kính cúi chào, sau đó dùng dây trói tay tôi lại, rồi bịt mắt và đeo nút tai cho tôi.
Đi qua không biết bao nhiêu hành lang ngoằn ngoèo, cuối cùng tôi được đưa đến một hội trường tối đen như mực.
Ở đây không còn là cảnh mọi người ngồi cùng nhau đấu giá công khai nữa, mỗi "vị khách quý" đều có một phòng nghỉ riêng.
Để bảo mật danh tính cho tất cả mọi người.
Đúng vậy.
Đây mới là bộ mặt thật của "Túy Dạ".
Bên ngoài càng quang minh chính đại bao nhiêu, cái hang ổ dưới lòng đất này lại càng bẩn thỉu bấy nhiêu.
Bởi vì vật phẩm đấu giá ở đây không còn giới hạn trong những thứ hợp pháp nữa.
Thậm chí không chỉ giới hạn là đồ vật.
Ví dụ như trên đài đấu giá lúc này, một chàng trai trẻ đang bị nhốt trong l.ồ.ng sắt.
Giọng máy móc vang lên từ chiếc loa trong phòng nghỉ:
"Đây là một vật hiến tặng nhóm m.á.u RhNULL quý hiếm, giá trị thế nào chắc quý vị đã rõ.”
“Mời các vị khách quý ra giá."
...
"Cảm ơn các vị khách quý đã tham gia đấu giá, hẹn gặp lại quý vị lần sau.”
“Xin quý vị vui lòng kiên nhẫn chờ đợi, sau khi kiểm tra an ninh xong, người dẫn đường sẽ đưa quý vị trở lại vị trí cũ."
Rất nhanh sau đó, tôi lại được bịt mắt, bịt tai đưa trở về hành lang xoắn ốc vô tận kia.
Đang đi, một luồng gió cực kỳ mảnh, thoang thoảng mùi m.á.u, khẽ lướt qua tóc mai tôi.
Nó đến từ một lối đi mà khi đến chúng tôi không hề đi qua.
Tôi nhanh ch.óng chạm nhẹ vào chiếc vòng cổ thạch anh tím trước n.g.ự.c.
Ngay giây tiếp theo.
Một tiếng nổ lớn xuyên qua nút bịt tai, mặt đất xung quanh rung chuyển dữ dội.
Tôi lập tức hét lên đầy kinh hãi, hoảng loạn xoay người chạy ngược lại: "Á! Chuyện gì thế này! Cứu với!"
Những vị khách ở phía sau đội ngũ trong phút chốc bị tôi xô đẩy tán loạn, tạo thành một khung cảnh hỗn loạn trong hành lang chật hẹp.
Và tôi chớp thời cơ lẻn vào lối đi kia.
...
Không biết đã qua bao lâu, người dẫn đường cuối cùng cũng tìm thấy tôi đang ngồi co cụm run rẩy trong góc và nhanh ch.óng tháo nút bịt tai cho tôi.
"Rất xin lỗi bà Phó Vãn! Tầng trên vừa xảy ra sự cố đột xuất, khiến bà hoảng sợ rồi!”
“Mời bà mau theo tôi ra ngoài! Ông Bùi đang nổi trận lôi đình kìa..."
Hắn ta dù có sốt ruột đến đâu cũng không quên nhét lại nút bịt tai cho tôi.
Hắn cõng thẳng tôi ra khỏi cửa số tám.
Khi ánh sáng trở lại, tôi thấy hiện trường đấu giá đang vô cùng tan hoang, các vị khách quý đều sợ hãi co cụm lại một góc.
Trên bục đấu giá đã vỡ nát thành mấy mảnh, Bùi Cận Ngôn đang túm c.h.ặ.t cổ áo của kẻ cầm đầu, một tay siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, gân xanh trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn.
Gương mặt tuấn tú u ám đến đáng sợ.
"Nếu không đưa vợ tôi về lành lặn, đừng trách tôi san phẳng cái hội trường rách nát này của các người."
Dứt lời, anh lập tức nhận ra ánh mắt của tôi và quay đầu lại.
Sự lo lắng trong đáy mắt tan biến trong giây lát, sau khi đẩy kẻ kia ra, anh sải bước đi về phía tôi.
Dang tay ôm trọn tôi vào lòng.
Tôi liếc mắt nhìn xung quanh, vội vàng nặn ra hai giọt nước mắt cá sấu, vùi đầu vào lòng anh mà nức nở.
"Ông xã, em sợ lắm! Hu hu hu..."
"Ngoan, có anh đây rồi, chúng ta về nhà thôi."
...
Vừa vào đến xe, tôi không nhịn được mà bật cười.
"Nếu em mà đi đóng phim, chắc chắn sẽ rinh về một giải Ảnh hậu luôn cho xem~"
"Rốt cuộc là em đã phát hiện ra cái gì mà phải dùng đến phương án B?"
Bùi Cận Ngôn lắc đầu, tiếp tục nắm lấy ngón tay tôi nhẹ nhàng xoa nắn: "Vết thương lại rách rồi."
