Vào Buổi Lễ Xuân Tế, Tỷ Tỷ Bẻ Gãy Danh Bài Của Ta, Nhanh Chân Quỳ Xuống Trước Mặt Tế Quan - Chương 8
Cập nhật lúc: 16/07/2026 05:06
Hắn nắm lấy tay ta, chẳng qua là vì sợ ta sẽ đứng không vững mà thôi.
Về sau hắn đã cùng ta đến gặp mặt người nhà của từng cô gái đã khuất.
Những lúc ta mất ngủ trằn trọc, hắn sẽ ngồi ở phía ngoài bức tường Cố phủ, cách một bức tường thành nói chuyện bầu bạn với ta.
Khi ta bị phụ thân trách mắng c.h.ử.i rủa, bị tộc nhân xua đuổi ruồng rẫy, cũng chính là hắn và cô tổ mẫu đã luôn ở bên cạnh chống đỡ cho ta vượt qua những ngày tháng tăm tối khó khăn nhất.
Hắn chưa bao giờ khen ta mặc đồ trắng đẹp đẽ ra sao cả.
Cũng chưa từng bảo rằng thân phận Kỳ Tuế Nữ là cao quý tôn nghiêm thế nào.
Lần đầu tiên hắn bày tỏ lòng mình với ta, hắn chỉ nói duy nhất một câu mà thôi.
“Nàng sẵn sàng nói lời thật lòng, ta nguyện ý sẽ luôn lắng nghe.”
Tỷ tỷ nghe xong câu đó, huyết sắc trên mặt dần dần rút sạch sành sanh.
“Cho nên......... Không phải là vì thân phận Kỳ Tuế Nữ sao?”
Ta nói: “Tỷ trước giờ vẫn luôn nghĩ sai hướng rồi.”
Nàng ta vì một cái đáp án sai lầm mà đã tự giam cầm bản thân trong Thừa Chỉ Viện suốt ba năm trời.
Nàng ta c.ắ.n răng chịu đói chịu khát, ép buộc bản thân không được mở miệng nói chuyện, thậm chí ngay cả khi có cơ hội được rời đi vẫn khăng khăng đòi quay trở lại vào trong viện.
Nàng ta cứ ngỡ là mình chịu đựng những đau khổ y hệt như vậy thì sẽ nhận được một tình yêu tương tự như thế.
Nhưng nàng ta chưa bao giờ để tâm đến những con người đã phải bỏ mạng ở nơi đây cả.
Cũng chưa từng suy nghĩ xem, kiếp trước tại sao ta lại cả gan làm trái ý của tế quan.
Tỷ tỷ lẩm bẩm một mình:
“Vậy thì ba năm nay của ta tính là cái gì đây chứ?”
Ta không hề có ý định an ủi nàng ta.
“Đây là do chính bản thân tỷ tự lựa chọn lấy cơ mà.”
Nước mắt của nàng ta bắt đầu rơi lả chả xuống.
“Muội đã sớm biết rõ mọi chuyện rồi, tại sao lại không chịu nói cho ta biết hả?”
“Ta từng nói với tỷ là một ngày trong Thừa Chỉ Viện được ăn mấy bữa rồi còn gì.”
“Ta cũng từng khuyên tỷ hãy đọc cho hết bài văn chúc tụng đó trước đi rồi tính.”
“Là do tỷ không chịu tin ta mà thôi.”
Tỷ tỷ bỗng nhiên bật cười thành tiếng.
Nàng ta cười rất nhẹ nhàng, nhưng nước mắt thì vẫn cứ tuôn rơi không ngừng.
“Cố Minh Lan, muội chắc chắn là đang đắc ý lắm đúng không.”
Ta nhìn thẳng vào nàng ta.
“Kiếp trước ta đã phải bỏ mạng trong tay của tỷ.”
“Nhìn thấy ngày hôm nay tỷ phải ôm lòng hối hận khôn nguôi như thế này, ta quả thực là rất hả dạ.”
Nàng ta ngước đầu lên nhìn ta.
Ta nói tiếp:
“Nhưng ta bước lên đài ngày hôm nay, không phải là để xem tỷ khóc lóc t.h.ả.m hại đâu.”
Ta lật mở cuốn sổ cũ ra, hướng mười hai cái tên đó về phía đám đông bá tánh ở dưới đài.
“Họ đã phải chờ đợi quá lâu rồi.”
14
Tế quan định lao lên cướp lấy cuốn sổ cũ từ trong tay ta.
Nhạ Kinh Xuyên liền ra tay ngăn cản ông ta lại.
Nha sai của phủ nha ngay lập tức đăng đài, lớn tiếng tuyên đọc bản chiếu thư nguyên gốc của triều đình.
Đám đông ở dưới đài bỗng chốc trở nên hỗn loạn vô cùng.
Có người phẫn nộ c.h.ử.i rủa Thừa Chỉ Viện là lũ lừa gạt bá tánh.
Nhưng cũng có người nhất quyết không chịu tin vào sự thật, quỳ sụp xuống đất cầu xin cho đại lễ được tiếp tục diễn ra.
Tế quan lớn tiếng biện bạch:
“Hết thảy mọi việc mà Thừa Chỉ Viện làm từ trước đến nay đều là vì sự bình an thịnh vượng của Thượng Kinh!”
Cô tổ mẫu bước lên đài cao.
Bà đi rất chậm rãi.
Nhưng mỗi một bước chân đều vô cùng vững vàng chắc chắn.
“Vậy thì tại sao muội muội của ta lại phải c.h.ế.t hả?”
Tế quan nhận ra bà.
Sắc mặt của ông ta bỗng chốc thay đổi ngay tức khắc.
Cô tổ mẫu đi đến trước bài văn chúc tụng, giơ tay xé nát nó ra làm đôi.
“Năm đó nó mới chỉ có mười hai tuổi đầu mà thôi.”
“Các người bảo nó tự nguyện giữ tĩnh lặng, lúc nó khóc lóc đến mức khản đặc cả giọng đi, có một ai từng lên tiếng hỏi han nó lấy một câu không hả?”
Tế quan vẫn định mở miệng chống chế.
Cô tổ mẫu giáng một gậy thật mạnh vào phía sau đầu gối của ông ta.
Ông ta lập tức quỳ sụp xuống đất ngay trước mặt bao nhiêu người.
Ở dưới đài vang lên những tiếng reo hò cổ vũ của mọi người.
Phụ thân chen chúc qua đám đông, vội vàng cất tiếng gọi lớn:
“Cô mẫu! Chuyện này vẫn chưa có kết luận cuối cùng đâu, Cố gia chúng ta không thể đi theo chịu vạ lây được đâu!”
Cô tổ mẫu quay đầu nhìn sang ông ấy.
“Ngươi sợ rồi sao?”
Sắc mặt của phụ thân xanh mét lại.
“Cố gia đã phải bỏ ra biết bao nhiêu công sức tiền của vì chuyện Kỳ Tuế Nữ này suốt bao nhiêu năm qua rồi, số ban thưởng nhận được cũng đã được đem đi tu sửa lại từ đường của dòng họ hết rồi. Bây giờ nếu bắt hoàn trả lại thì chúng ta lấy cái gì để mà hoàn trả đây chứ?”
Cô tổ mẫu nói: “Bán từ đường đi.”
Phụ thân ngẩn người ra.
“Cái gì cơ ạ?”
“Tổ tông nếu thật sự có linh thiêng, biết được ngươi dám đem con gái ruột của mình ra để đổi lấy tấm biển vinh hiển, thì cũng chẳng có vị tổ tông nào muốn được ở trong một nơi thoải mái sang trọng như thế đâu.”
Trong đám đông có người bật cười thành tiếng.
Phụ thân vừa hổ thẹn vừa giận dữ vô cùng.
“Cố Minh Châu là tự nguyện cơ mà!”
Tỷ tỷ đứng trên đài cao nghe thấy câu nói đó, từ từ ngẩng đầu lên.
Nàng ta nhìn chằm chằm vào phụ thân.
“Nếu bây giờ ta bảo là ta không tự nguyện nữa thì sao hả?”
Phụ thân há hốc mồm ra không nói được lời nào.
Tỷ tỷ lại hỏi vặn lại một lần nữa:
“Ta đã không còn muốn làm Kỳ Tuế Nữ nữa rồi, phụ thân có đón ta về nhà nữa không hả?”
Mẫu thân khóc lóc gật đầu lia lịa.
Nhưng phụ thân thì cứ luôn giữ im lặng hồi lâu không chịu lên tiếng trả lời.
Hoàn trả lại ban thưởng đồng nghĩa với việc phải bán đi phần lớn sản nghiệp của Cố gia chúng ta.
