Vào Ngày Kết Hôn, Tôi Suýt Chút Nữa Đã Không Kìm Được Mà Đào Hôn Ngay Tại Chỗ - Chương 7
Cập nhật lúc: 21/06/2026 05:02
Tôi suýt chút nữa thì phun cả ngụm nước trong miệng vào mặt cậu ấy.
“Trong đầu cậu có thể suy nghĩ lành mạnh hơn chút được không hả?”
“Thế thì chắc chắn là màn diễn tập trước cho bộ phim truyền hình dài tập về mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu rồi.”
“Tớ còn chưa chính thức gả vào nhà họ nữa là.”
“Không sao, phim truyền hình trong nước bây giờ toàn thích chiếu trước cho khán giả xem trước thôi.”
Vốn dĩ tôi chỉ muốn coi lời nói của cậu ấy như gió thoảng bên tai.
Thế nhưng tối hôm đó, tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện khác.
Chu Đình Xuyên quá đỗi am hiểu về tôi.
Sự thấu hiểu ấy tường nhận đến mức không giống như những cặp đôi yêu đương bình thường khác chút nào.
Việc tôi hay ấn vào mạn sườn bên nào mỗi khi bị đau dạ dày. Kiểu khung cảnh, tình huống nào là thứ khiến tôi sợ hãi nhất. Khi nào là tôi đang thật sự nổi giận, còn khi nào chỉ là đang bướng bỉnh cứng đầu nói luyên thuyên.
Những chi tiết vụn vặt này, nếu giải thích là do anh tự mình quan sát, đúc kết được sau khi hai đứa yêu nhau thì nghe còn có vẻ hợp lý.
Nhưng còn chuyện xảy ra vào ngày Nhà giáo lần đó thì sao?
Làm cách nào mà ngay giây đầu tiên khi tôi bắt đầu có biểu hiện hoảng loạn, anh đã lập tức biết ý mà giật lấy tờ bảng quy trình đi chỗ khác?
Vì sao anh lại có thể thản nhiên đến mức không hỏi han thêm bất kỳ câu nào?
Sự thấu hiểu và hành xử một cách quá đỗi thuần thục ấy khiến tôi cảm thấy vô cùng bất an và khó chịu.
Cứ như thể có một ai đó đã sớm đưa cho anh đọc qua bản hướng dẫn sử dụng về con người tôi vậy.
Ngay khi ý nghĩ đáng sợ này xuất hiện trong đầu, tôi đã trằn trọc mất ngủ suốt cả đêm hôm đó.
Ngày hôm sau đến công ty, tôi mang theo hai quầng thâm mắt to đùng, trông rũ rượi như thể vừa mới đi bốc vác gạch ở công trường suốt cả đêm qua vậy.
Chu Đình Xuyên vừa nhìn thấy tôi liền khẽ nhíu mày lo lắng:
“Em không ngủ ngon giấc sao?”
“Vâng.”
“Chuẩn bị đám cưới mệt mỏi quá à?”
Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, đột ngột cất tiếng hỏi:
“Chu Đình Xuyên, có phải trước đây anh đã từng gặp tôi rồi không?”
Bầu không khí bỗng chốc chìm vào im lặng trong tích tắc.
Anh nhìn tôi chăm chú, nét mặt không hề lộ ra bất kỳ sự biến đổi bất thường nào.
“Sao tự dưng em lại hỏi thế?”
“Bởi vì anh hiểu quá rõ về tôi.” Tôi cố gắng giữ cho giọng điệu của mình nghe có vẻ tự nhiên và bông đùa nhất có thể. “Sự thấu hiểu này làm tôi nghi ngờ không biết có phải anh đã thầm thương trộm nhớ tôi suốt nhiều năm qua rồi hay không đấy.”
Anh không lập tức đưa ra câu trả lời ngay.
Chỉ khẽ cụp mắt xuống, đặt ly cà phê trên tay lên bàn làm việc của tôi.
“Nếu như đúng là thế thì sao?”
Trái tim tôi bỗng nảy mạnh lên một nhịp.
Nhưng ngay giây tiếp theo, anh đã mỉm cười bồi thêm một câu:
“Thế thì chẳng phải đã chứng minh tầm nhìn và mắt chọn người của anh cực kỳ tốt sao?”
Tôi bị anh chặn họng đến cứng họng.
“Anh đừng có mà lảng sang chuyện khác.”
“Anh đâu có lảng tránh đâu.” Anh dịu dàng nhìn tôi. “Lê Tuế, thực ra anh quả thật đã chú ý đến em từ trước khi em có thể tưởng tượng được rất nhiều.”
Tôi chằm chằm nhìn anh không chớp mắt.
“Từ bao giờ?”
Anh im lặng hai giây.
“Sau này anh sẽ kể cho em nghe.”
Khi câu nói ấy thốt ra từ miệng anh, cảm giác bất an, khó chịu trong lòng tôi không những không vơi bớt đi mà trái lại còn trở nên nặng nề hơn gấp bội.
“Sau này kể cho nghe.” Đây hoàn toàn không phải là một câu trả lời tốt đẹp gì.
Một câu trả lời thật sự đàng hoàng đáng lẽ phải là nói rõ ngay lúc này.
Nhưng anh lại cứ nhất quyết không chịu nói.
Đã vậy lại còn cứ dùng ánh mắt vô cùng dịu dàng, thâm tình nhưng chất chứa đầy vẻ như có nỗi khổ tâm khó nói ấy mà nhìn tôi.
Ánh mắt ấy khiến tôi vừa cảm thấy ấm ức khó chịu, lại vừa không tự chủ được mà tự tìm lý do bào chữa thay cho anh.
Có lẽ thực sự là có chuyện gì đó bất tiện không thể nói ra lúc này chăng? Có lẽ trước đây anh chỉ vô tình nhìn thấy tôi ở một sự kiện hay địa điểm nào đó mà thôi? Cũng có thể là do dạo gần đây tôi làm việc quá sức mệt mỏi nên đ.â.m ra suy nghĩ nhạy cảm, đa nghi chăng?
Cuối cùng tôi cũng tạm thời thuyết phục được bản thân mình tin vào điều đó.
Ít nhất là ở ngoài mặt thì đã tự trấn an xong xuôi.
Nhưng con người ta đôi khi lại rất bướng bỉnh và mâu thuẫn. Càng cảm thấy có điểm gì đó không đúng, lại càng muốn dấn thân vào để tìm hiểu cho ra lẽ bằng được.
Thế là nửa tháng sau, tôi đã vô tình đưa chân bước vào ngôi nhà cũ của gia đình anh.
Và rồi, đập vào mắt tôi chính là bức ảnh chụp chung của cả gia đình anh treo trên tường.
6
Hôm đó vốn dĩ chỉ là một ngày thứ Bảy hết sức bình thường như bao ngày khác.
Tôi và Chu Đình Xuyên đã hẹn nhau cùng đi xem việc trang trí lại lần hai cho sảnh tiệc cưới.
Ngay trước lúc chuẩn bị xuất phát, anh nhận được một cuộc điện thoại báo rằng có một tập tài liệu quan trọng bị bỏ quên ở nhà cũ, thế nên anh nhờ tôi trên đường đi thì rẽ qua lấy hộ anh.
Tôi thắc mắc hỏi sao anh không tự mình đi lấy.
Anh bảo lúc này bản thân đang bận họp ở tận phía Đông thành phố, không tiện đường vòng qua được. Sau đó còn dịu dàng bồi thêm một câu:
“Mật khẩu mở cửa là ngày sinh nhật của em đấy.”
