Vào Ngày Phu Quân Nhập Quan, Ta Đã Đưa Cả Gia Tộc Bồi Táng Cùng Chàng - 1

Cập nhật lúc: 07/09/2026 05:01

01 

Ta cố nén nỗi hoảng sợ trong lòng, bình tĩnh lên tiếng hỏi. 

"Chúng ta đã hẹn nhau tư thông vào ngày nào? Kẻ truyền lời là ai? Tín vật lại là thứ gì?" 

Thường Thuận ngẩng đầu lên, trơn tru buông lời dối trá. 

"Ngày rằm tháng trước, vào lúc nửa đêm giờ Tý, chúng ta đã hẹn nhau tại hang đá giả sơn ở hậu hoa viên trong phủ." 

"Người truyền lời là nha hoàn Thúy Liễu trong viện của người; mùng tám tháng trước, nàng ta đã cầm chiếc khăn tay uyên ương màu đỏ do chính tay người thêu đến tìm nô tài. Còn cả những bức thư tình này nữa, đều do đích thân phu nhân viết cho nô tài." 

Hắn nói vừa nhanh vừa lớn, như thể chỉ sợ người khác nghe không rõ. 

Đám người trong tộc xung quanh lập tức xì xào bàn tán, ánh mắt nhìn ta càng thêm phần khinh bỉ. Lão phu nhân ôm lấy n.g.ự.c, chỉ thẳng vào ta mà mắng mỏ. 

"Cái đồ đ/ộc phụ không biết liêm sỉ nhà ngươi! Đến cả thời gian, địa điểm tư thông cũng bị người ta khai ra rõ rành rành, ngươi còn mặt mũi nào mà đứng ở đây!" 

"Thái thúc công, loại d/âm phụ vô liêm sỉ này nên bị đ/ộc c/âm ngay lập tức, đem d/ìm xuống ao để chấn chỉnh gia pháp!" 

Hai mụ bà t.ử thô kệch bưng theo bát t.h.u.ố.c đen ngòm, từng bước é/p sát về phía ta. Ta nhìn chằm chằm không chớp mắt vào thái thúc công. 

"Thái thúc công, nếu ta thực sự tư thông cùng hạ nhân, mưu sát thân phu, tội này ta xin nhận. Nhưng đâu thể ngay cả một lời biện bạch cũng không cho phép ta nói; phu quân của ta th/i c/ốt chưa lạnh, chàng vẫn đang ở dưới suối vàng nhìn lên đấy!" 

"Nếu ta thực sự bị oan, chàng nhất định sẽ chet không nhắm mắt, ngài hẳn cũng không muốn mang tiếng là kẻ bao che cho hung thủ thật sự chứ!" 

Thái thúc công cả đời coi trọng nhất là quy củ tông tộc, quyết không dung túng cho người ngoài đồn đại rằng ông xử việc bất minh. 

"Dừng tay." 

Ông quét mắt nhìn hai mụ bà t.ử, cất giọng đầy uy nghiêm. 

"Khương thị, nếu ngươi vẫn chưa cam tâm, vậy thì để ngươi hỏi cho ra lẽ." 

Lão phu nhân nghiến răng, đành phải cho đám bà t.ử lui xuống, nhưng sự tàn đ/ộc trong mắt bà ta dường như sắp trào ra. 

Ta chẳng buồn nhìn bà ta, chỉ cúi đầu nhìn Thường Thuận đang quỳ dưới đất. 

"Đã có trí nhớ tốt như vậy, thế thì ta hỏi ngươi, đêm đó ở hang giả sơn thời tiết thế nào, có mưa hay không?" 

Thường Thuận buột miệng đáp liền: "Không mưa, ánh trăng sáng tỏ chiếu rõ trên đá giả sơn!" 

Ta lướt mắt nhìn mọi người, tiếp tục hỏi. 

"Thúy Liễu tìm ngươi truyền lời vào giờ nào?" 

"Vào hai khắc giờ Tuất! Nàng ta chạy ra phía sau dãy phòng đảo tọa, tự miệng nói với nô tài." 

Ta khom người, nhặt những bức thư tình trên mặt đất lên. Nét chữ trên đó vô cùng thanh tú, quả thực giống chữ của ta đến bảy tám phần. 

Ta mở trang giấy ra, đưa đến trước mặt Thường Thuận. 

"Ngươi bảo những bức thư tình này do ta viết cho ngươi, vậy ngươi đã từng đọc qua chưa?" 

Thường Thuận chỉ liếc mắt nhìn một cái, liền ưỡn thẳng lưng: "Nô tài đương nhiên đã từng đọc, từng câu từng chữ trên đó đều là chân tình phu nhân dành cho kẻ hèn này." 

Dòng chữ đỏ sẫm trước mắt lại một lần nữa hiện lên. 

【Bắt hắn đọc to những chữ trên bức thư đó lên.】 

Ta cũng đang có suy nghĩ này, liền tiếp tục hỏi Thường Thuận: "Ngươi biết chữ sao?" 

Thường Thuận rụt cổ lại, vênh mặt tự tin. 

"Trước khi vào phủ, nô tài từng học qua tư thục hai năm, hiển nhiên là biết chữ!" 

"Biết được bao nhiêu, trên bức thư này đều nhận mặt chữ hết, hay là chỉ biết được đôi ba chữ?" 

Thường Thuận bị hỏi đến mức có phần bực bội, vội vàng đáp: "Đương nhiên là nhận được hết." 

Hắn vừa nói vừa bắt đầu đọc lớn nội dung trên bức thư, quả thực đọc làu làu không sai một chữ. Ta khẽ cười, lên tiếng ngắt lời hắn. 

"Đừng vội, học vẹt thì ai mà chẳng làm được, ngươi hãy đứng trước mặt thái thúc công, đọc to câu này lên xem nào." 

Ngón tay ta chỉ vào một dòng trong thư: "Cứ đọc câu này thôi." 

Thường Thuận sững sờ, trố mắt nhìn tờ giấy, đôi môi nhấp nháy cả buổi trời, cuối cùng chỉ ấp a ấp úng đọc được hai chữ "tình thâm". 

Ta lại chỉ sang một dòng khác: "Còn câu này nữa, cũng đọc lên cho mọi người cùng nghe xem!" 

Thường Thuận luống cuống đến mức mồ hôi trên trán rơi nhỏ giọt, hắn lắp bắp. 

"Nội dung trên này nô tài đều nhớ rành rọt, thuộc làu làu như cháo chảy, cớ sao cứ nhất quyết é/p nô tài phải đọc ra trước mặt mọi người." 

Ta thu lại bức thư, cất tiếng cười gằn. 

"Ngươi biết học vẹt, nhưng chưa chắc đã biết đọc chữ. Thường Thuận, ngươi căn bản không hề biết chữ!" 

"Nói, bức thư tình này rốt cuộc là ai đưa cho ngươi, lại là ai đã sai khiến ngươi vu oan cho ta như vậy!"

02 

Thường Thuận hé miệng toan phản bác, nhưng ta đã đưa bức thư đến tận mặt thái thúc công. 

"Thường Thuận vừa nãy còn nói nhận được hết mặt chữ trên thư, giờ phút này lại chẳng thể đọc ra, rõ ràng là đang nói dối." 

Lão phu nhân cuống cuồng, đột ngột đứng phắt dậy. 

"Thái thúc công, thư tình vật chứng rành rành ra đó, Thường Thuận hắn vốn dĩ đã hoảng hồn, có không nhận ra vài chữ thì có gì là lạ!" 

"Ả đ/ộc phụ này cố ý bới móc, rõ ràng là muốn đổi trắng thay đen! Người đâu, mau tr/ói ả đ/ộc phụ này lại cho ta!" 

Ta quay sang nhìn lão phu nhân, giọng nói lạnh nhạt. 

"Hoảng hồn sao?" 

"Ban nãy hắn cứ mở miệng ra là mùng tám đưa thư, giờ Tý tư thông, đến cả họa tiết trên chiếc khăn tay uyên ương cũng miêu tả không sai một ly, sao tự nhiên bảo đọc vài chữ lại hoảng hồn?" 

Ta lại quay sang thái thúc công: "Căn bản là có kẻ đã cầm thư é/p Thường Thuận học thuộc lòng từng câu từng chữ, nếu như làm xáo trộn thứ tự, hắn một chữ cũng chẳng nhận ra." 

"Thủ đoạn h/ãm h/ại vụng về như vậy, đây rõ ràng là coi ngài cùng mọi người trong tộc như những kẻ ngốc nghếch để l/ừa g/ạt!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vào Ngày Phu Quân Nhập Quan, Ta Đã Đưa Cả Gia Tộc Bồi Táng Cùng Chàng - Chương 1: 1 | MonkeyD