Vào Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Chu Ký Phạn Không Hề Chúc Mừng Tôi - Chương 6
Cập nhật lúc: 12/07/2026 16:06
Tôi nhìn sang Chu Ký Phạn. Anh ta ngồi đối diện tôi, sắc mặt quả thực vô cùng tiều tụy. Thế nhưng trong ánh mắt anh ta nhìn tôi lại chẳng có mấy phần áy náy, mà phần lớn đều là sự bất mãn và không cam tâm.
Tôi lạnh lùng hỏi: “Là ai đã làm ầm lên đến tận cơ quan trước ạ?”
Sắc mặt bà Tào Thục Mẫn cứng đờ lại. Ông Chu Kiến Chương ho nhẹ một tiếng: “Chiếu Ninh này, Ký Phạn nó còn trẻ, làm việc có chút bốc đồng. Nhưng bản chất nó không phải là một đứa trẻ xấu.”
Bố tôi, ông Ôn Khải Minh, nãy giờ vẫn luôn giữ im lặng. Nghe đến đây, ông mới ngẩng đầu lên, trầm giọng nói: “Nó sắp ba mươi tuổi rồi, không còn trẻ trung gì nữa đâu.”
Sắc mặt ông Chu Kiến Chương khẽ đổi. Bố tôi nói tiếp: “Cố tình tố cáo ác ý người khác thì không gọi là bốc đồng.”
Chu Ký Phạn siết c.h.ặ.t ngón tay vào chiếc ly: “Chú ơi, cháu không có ác ý tố cáo. Cháu chỉ phản ánh đúng những tình hình mà cháu biết thôi.”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta: “Anh biết những gì?”
Anh ta ngẩng lên nhìn tôi: “Ôn Chiếu Ninh, trong hai năm em ôn thi, anh đã chuyển cho em không ít tiền đâu.”
“Bao nhiêu?”
Anh ta khựng lại. Tôi rút tập tài liệu lịch sử chuyển khoản đã in sẵn ra, đặt lên bàn: “Trong suốt ba năm yêu nhau, tổng số tiền anh chuyển khoản cho em là mười sáu nghìn bảy trăm hai mươi tệ. Trong đó, các khoản vào ngày sinh nhật, ngày lễ, tiền mua trà sữa, tiền tài liệu, tiền hỗ trợ mua máy tính bảng đều có ghi chú nội dung rất rõ ràng.”
Tôi lật mở trang đầu tiên: “Khoản tiền lớn nhất là ba nghìn tệ, nội dung ghi là ‘Ứng trước quà mừng đỗ công chức’. Khoản thứ hai là hai nghìn tệ, nội dung là ‘Cố lên nhé bạn học Ôn của chúng ta’. Những thứ này, trong tập tài liệu phản ánh của anh, lại biến thành việc em vay tiền anh lâu ngày không trả.”
Sắc mặt Chu Ký Phạn nhợt nhạt đi vài phần.
Bà Tào Thục Mẫn lập tức gào lên: “Chuyện chuyển tiền qua lại giữa các cặp đôi yêu nhau vốn dĩ đã mập mờ không rõ ràng rồi. Bây giờ cháu lại đem mấy dòng ghi chú đó ra để bắt bẻ, thật là quá m.á.u lạnh!”
Tôi gật đầu: “Vậy thì chúng ta tiếp tục nói về những chuyện có thể phân định rõ ràng nhé.”
Tôi lại rút ra một phần tài liệu khác: “Anh phản ánh rằng em có mối quan hệ không trong sáng với các bạn nam trong nhóm ôn thi.” Tôi xoay người nhìn thẳng Chu Ký Phạn, “Đây là toàn bộ lịch sử trò chuyện của nhóm phỏng vấn chúng em. Mỗi lần luyện tập đều có rất nhiều người trực tuyến cùng lúc. Người bạn nam mà anh nhắc đến, bạn gái của cậu ấy cũng ở chung nhóm đó đấy.”
Chu Ký Phạn họng nghẹn lại, anh ta không nói nên lời.
Tôi tiếp tục bày ra các bản chụp màn hình: “Đây là tin nhắn anh yêu cầu em từ bỏ việc nhận chức.”
“Đây là tin nhắn anh ép em phải đi đăng ký kết hôn trước.”
“Đây là tin nhắn anh nói ‘Nếu em thật sự đi nhận việc thì đừng trách anh tuyệt tình’.”
“Đây là tin nhắn anh bảo ‘Bây giờ biết sợ rồi chứ’.”
“Và đây chính là đoạn ghi âm bác Tào nói ‘Con gái mà danh tiếng đã thối nát thì cho dù có vào được cơ quan nhà nước cũng chẳng tiến xa được đâu’.”
Sắc mặt bà Tào Thục Mẫn lập tức đại biến: “Mày dám ghi âm à?”
Tôi nhìn thẳng bà ta: “Đến bác còn có thể đe dọa cháu, tại sao cháu lại không thể tự bảo vệ mình cơ chứ?”
Bà ta tức đến mức hai tay run bần bật: “Ôn Chiếu Ninh, con bé này tâm địa thật thâm độc, đáng sợ!”
Tôi khẽ mỉm cười: “Bác Tào à, người mà không có lòng đề phòng thì đã sớm bị cả nhà các bác dìm c.h.ế.t dưới nước từ lâu rồi.”
Chu Ký An ngồi một bên, sắc mặt cũng vô cùng khó coi. Cậu ta thấp giọng nói: “Chị dâu à, anh trai em cũng là vì quá quan tâm đến chị thôi.”
Tôi quay sang nhìn thẳng cậu ta: “Đừng gọi tôi là chị dâu.”
Cậu ta cứng đờ người. Tôi lạnh lùng nói: “Quan tâm một người thì sẽ không bao giờ dùng chính tương lai mà cô ấy trân quý nhất để đe dọa. Càng không bao giờ bịa đặt ra những vấn đề bôi nhọ lối sống của cô ấy.”
Phòng trà hoàn toàn rơi vào không gian tĩnh lặng như tờ. Chu Ký Phạn cuối cùng cũng mở miệng. Giọng của anh ta rất trầm: “Chiếu Ninh, anh thừa nhận là lúc đó anh có chút kích động và mất kiểm soát cảm xúc.”
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn anh ta.
Anh ta nói tiếp: “Nhưng em cũng thay đổi rồi mà. Kể từ sau khi em thi đỗ, chuyện gì em cũng không thèm bàn bạc với anh nữa. Đăng ký kết hôn thì em hoãn lại, vị trí công tác em không chịu từ bỏ, mẹ anh mới nói vài câu em đã không vui. Có bao giờ em nghĩ đến cảm giác của anh không, anh sẽ thấy bất an thế nào không?”
Tôi nghe anh ta nói mà bỗng cảm thấy vô cùng nực cười. Đến tận nông nỗi này rồi mà anh ta vẫn còn có thể mở miệng ra nói về cảm giác an toàn của bản thân.
Tôi hỏi ngược lại: “Cho nên cảm giác an toàn của anh là phải đ.á.n.h đổi bằng việc hủy hoại tương lai của em sao?”
Sắc mặt anh ta trắng bệch.
Tôi nói tiếp: “Chu Ký Phạn, chẳng phải anh tố cáo sự trung thực của em có vấn đề sao?” Tôi đẩy tập tài liệu cuối cùng ra giữa bàn, “Vậy thì chúng ta hãy đem từng câu từng chữ, từng khoản tiền, từng lời đe dọa ra xem xét cho thật kỹ xem rốt cuộc là ai mới là kẻ không trung thực.”
Anh ta nhìn chằm chằm vào những tài liệu đó, gương mặt từng chút một xám ngoét đi như tro tàn.
Bà Tào Thục Mẫn cuống cuồng lên: “Chiếu Ninh, rốt cuộc cháu muốn thế nào đây hả? Bây giờ cháu chẳng phải vẫn bình an vô sự đó sao? Cơ quan bên kia vẫn đang trong quá trình thẩm tra mà đúng không? Cháu nhất định phải dồn Ký Phạn vào đường c.h.ế.t mới chịu thôi à?”
