Vào Nhầm Phòng Sếp - Chương 14
Cập nhật lúc: 19/06/2026 10:02
Tôi không ngờ cảnh Lục Cảnh Viêm bế tôi lên xe lại bị ai đó chụp được.
Vài ngày ngắn ngủi, bức ảnh đã lan khắp các nhóm nhỏ trong công ty.
Ai cũng đang bàn tán—rốt cuộc là ai có thể khiến Lục Cảnh Viêm, vị “tổng giám đốc ngàn năm không gần nữ sắc” ấy, rung động?
Rồi cũng có người đoán mò, bắt đầu gán ghép đủ kiểu.
Cuối tháng, công ty tổ chức tiệc liên hoan.
Trong phòng bao, vài nam đồng nghiệp bất ngờ đưa bức ảnh ra trêu chọc tôi.
“Này mọi người nhìn xem, cô gái trong ảnh này, có giống Chu Lạc Viên chúng ta không?”
“Không nhìn rõ mặt, nhưng góc nghiêng và dáng người… y chang còn gì!”
“Lạc Viên, bình thường em trầm lặng ít nói thế thôi, chứ sau lưng… có khi đang tình cảm mặn nồng với Tổng giám đốc Lục nhỉ?”
Nghe đến đó, Giang Vũ Hạo liền cười khẩy:
“Chu Lạc Viên? Không thể nào!”
“Với gu và đẳng cấp của Tổng giám đốc Lục, sao có thể để mắt đến Chu Lạc Viên được? Bao nhiêu minh tinh, thiên kim danh giá quanh anh ấy còn chẳng thèm liếc, lại đi để mắt tới cô ta?”
“Khác biệt đẳng cấp hoàn toàn!”
“Nếu người trong ảnh là Chu Lạc Viên thật, thì chắc mồ mả tổ tiên nhà cô ta cũng phải bốc khói xanh rồi!”
Giang Vũ Hạo chẳng hề nể mặt, trước mặt bao người mà nh.ụ.c m.ạ tôi không kiêng nể.
Dường như muốn đem toàn bộ những từ ngữ cay nghiệt nhất ném thẳng vào mặt tôi.
Tầm vóc anh ta, đúng là chỉ có thế.
Tôi cũng may mắn, kịp thời nhìn thấu con người thật của Giang Vũ.
Những người khác nghe xong liền hùa theo, cười cợt chế nhạo tôi.
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y dưới bàn, không nói một lời.
Dù thế nào đi nữa…
Nếu họ tin người trong ảnh không phải tôi, thì cũng là chuyện tốt.
Ít nhất chuyện giữa tôi và Lục Cảnh Viêm sẽ không bị lộ, cũng tránh làm phiền anh.
Tiệc tàn, Giang Vũ Hạo gọi tôi ra nói chuyện riêng.
“Chu Lạc Viên, anh biết dạo này em sống không dễ dàng. Hay là em xin lỗi anh một tiếng, anh xem như bỏ qua hết chuyện trước đây.”
Vừa nói, Giang Vũ Hạo vừa định ôm vai tôi như xưa.
Tôi lập tức né tránh, mặt đầy ghê tởm.
“Thế nào, một tiểu thư khách sạn còn chưa đủ để anh hầu hạ à? Còn muốn bắt cá hai tay?”
Giang Vũ Hạo rõ ràng không ngờ tôi đã biết chuyện anh ta ngoại tình.
Hôm nay tôi thẳng mặt vạch trần, khiến anh ta hơi sững lại.
Nhưng rồi anh ta nhanh ch.óng trở lại bộ mặt trơ tráo.
“Thì ra em biết rồi. Biết cũng tốt. Như vậy mới biết thân biết phận.”
“Dù là l.à.m t.ì.n.h nhân, ở bên anh, anh cũng có thể cho em sống sung túc thoải mái.”
“Đồ bệnh.”
Tôi c.h.ử.i một tiếng, quay người bỏ đi.
Giang Vũ Hạo tức giận, gào lên sau lưng tôi:
“Cô tưởng mình là ai? Nghĩ có thể bám được đại gia chắc? Mơ đi!”
