Về Thập Niên 70: Xuyên Thành Cô Nàng Háu Ăn, Trêu Chọc Vị Vua Chốn Quân Doanh - Chương 190: Ân Oán Tình Thù
Cập nhật lúc: 18/04/2026 06:42
Lúc quay trở về thôn Đại Hòe Hoa, bóng tối đã chập choạng buông xuống. Đến tận bây giờ, ngôi làng vẫn chưa được kéo điện.
Nhìn quanh bốn bề tối đen như mực, thi thoảng mới vang lên vài tiếng ch.ó sủa, côn trùng kêu, Tô Lê Vân bỗng cảm thấy vô cùng gần gũi với thôn Đại Hòe Hoa - nơi cô chỉ sinh sống chưa đầy một năm.
Bà nội Lâm ôm bé Miêu Miêu, bước đi thoăn thoắt, miệng không ngừng thủ thỉ với cô chắt gái: "Cháu ngoan ơi, nhìn kìa, đây là những túp lều tranh, trong đó người ta nuôi lợn, nuôi gà đấy. Lát về nhà mình sẽ được ăn thịt thỏa thích nhé!"
Bé Miêu Miêu ngoan ngoãn gật đầu cái rụp: "Bà cố cũng phải ăn nhiều thịt nha."
Bé Hổ Não được chạy nhảy tự do trên nền đất liền hớn hở đòi đi xem lợn, nhưng lập tức bị Lâm Bác Lương túm cổ áo lôi xệch lại.
Đại đội trưởng Lâm cũng không ngờ người mẹ đã sắp bước sang tuổi 80 của mình lại dẻo dai, nhanh nhẹn và minh mẫn đến vậy. Ông không khỏi phóng ánh mắt đầy cảm kích về phía vợ chồng Lâm Bác Lương.
Nhìn ba đứa trẻ, ánh mắt ông càng thêm phần hiền từ, âu yếm.
Khi về đến nhà đại đội trưởng, đèn dầu đã được thắp sáng trưng. Hai mâm cơm thịnh soạn đã được dọn sẵn tinh tươm.
Thím Hai dẫn theo mấy cô con dâu ra tận ngõ đón tiếp từ đằng xa, thái độ vô cùng niềm nở, khách sáo.
Cơm nước xong xuôi, vợ chồng Tô Lê Vân cùng ba đứa con theo chân bà nội Lâm trở về căn nhà nhỏ nằm lọt thỏm giữa đồi chè. Điều khiến họ vô cùng ngạc nhiên là mái nhà tranh lụp xụp ngày nào nay đã được lợp ngói khang trang.
Trong nhà được dọn dẹp sạch sẽ không một hạt bụi, ngay cả chum nước cũng được đổ đầy ăm ắp.
Bà nội Lâm quay sang nói với đại đội trưởng Lâm đang lầm lũi đi theo phía sau: "Coi như anh cũng còn chút lương tâm."
Đại đội trưởng Lâm có phần ngượng ngùng. Ông không dám nói ra sự thật rằng, mấy năm nay Lâm Tứ Lương vẫn luôn tá túc ở đây. Nếu thằng bé không đi bộ đội, suýt chút nữa ông đã đập bỏ căn nhà cũ này xây mới để làm phòng tân hôn cho cậu con út rồi.
Thế nên, khi được mẹ già khen ngợi, ông chỉ biết cười gượng gạo rồi viện cớ xin phép ra về.
Qua cuộc trò chuyện trong bữa cơm, mọi người mới biết đại đội Hồng Tinh hiện đã đổi lại tên cũ là thôn Đại Hòe Hoa, và đại đội trưởng Lâm cũng danh chính ngôn thuận trở thành trưởng thôn Lâm.
Xã đang khẩn trương tiến hành kéo điện lưới cho toàn bộ thị trấn Kiều Hương. Chế độ sản xuất tập thể vốn có cũng đang âm thầm thay đổi.
Gần đây, chính quyền thị trấn và các thôn đang ráo riết nghiên cứu các văn bản liên quan đến chế độ khoán sản lượng đến từng hộ gia đình.
Chuẩn bị chia ruộng đất, giao khoán sản lượng cho từng nhà.
Ánh trăng mờ ảo rọi xuống những góc khuất của đồi chè. Mấy năm không về, thôn Đại Hòe Hoa về cơ bản chẳng có gì thay đổi.
Chỉ có điều, ở xóm dưới, ngày càng có nhiều hộ gia đình dọn ra khỏi những khu nhà tập thể chật chội, dựng nhà mới ở những khu đất trống trải, thoáng đãng tứ phía.
Hai vợ chồng vừa dỗ dành ba đứa nhỏ chìm vào giấc ngủ.
Hai người tay trong tay, vô thức dạo bước xuyên qua đồi chè, tiến về phía khu nhà ở của thanh niên trí thức năm xưa.
Nghe trưởng thôn Lâm kể lại, những thanh niên trí thức về nông thôn mấy năm trước đều đã lần lượt trở về thành phố. Chu Tuyết Oánh, Cao T.ử Dương và Vương Phức Lâm là lứa đầu tiên đỗ đại học và rời đi.
Cả ba đều trúng tuyển vào trường Đại học Kinh Đô. Những năm qua, thông qua những bức thư họ gửi, Tô Lê Vân cũng nắm được phần lớn tình hình.
Người duy nhất không thể rời đi chính là Vương Tiến Quân, kẻ đã trót kết hôn với người địa phương. Không phải hắn không muốn đi, mà là vì hắn đã chuyển hộ khẩu về thôn Đại Hòe Hoa khi kết hôn.
Bí thư Lương sợ thằng nhóc đó một khi được về thành phố sẽ "bỏ của chạy lấy người".
Nên ông ta nhất quyết không nhả chữ, từ chối cấp giấy giới thiệu và giấy chứng nhận chuyển hộ khẩu về thành phố.
Khu thanh niên trí thức chìm trong bóng tối tĩnh mịch. Từ đằng xa, Tô Lê Vân loáng thoáng nghe thấy tiếng cãi vã rầm rì, phát ra chính từ căn phòng cô từng ở.
Hai vợ chồng khép mình nép sát vào góc tường.
Ngay lập tức, một giọng nam run rẩy, đầy vẻ hoảng loạn vang lên: "Bà... bà vậy mà dám g.i.ế.c cô ta!"
Tô Lê Vân và Lâm Bác Lương nhìn nhau ngỡ ngàng. Họ rón rén bước lại gần hơn, âm thanh bên trong càng lúc càng rõ mồn một.
Vương Tiến Quân lúc này như phát điên. Hắn không thể ngờ được, người phụ nữ yếu đuối, nhu nhược mà hắn luôn xem thường, lúc này lại đang nắm c.h.ặ.t một con d.a.o nhọn đẫm m.á.u.
Bà ta đã đ.â.m thẳng một nhát chí mạng vào n.g.ự.c Lương Tiểu Nha, khiến cô ta c.h.ế.t ngay tại chỗ!
Giọng nói ấy vẫn giữ vẻ run rẩy, yếu ớt thường ngày: "C.h.ế.t là đáng đời, con khốn đó đáng lẽ phải c.h.ế.t từ lâu rồi. Một con gà mái tịt đẻ mà dám ảo tưởng giam cầm con ở lại cái chốn nông thôn khỉ ho cò gáy này. Tiến Quân, giờ thì tốt rồi, con đàn bà đó đã c.h.ế.t, con có thể cùng mẹ trở về thành phố!"
"Không, bà không phải mẹ tôi. Tại sao bà lại g.i.ế.c cô ấy?"
Tim gan Vương Tiến Quân lúc này đ.á.n.h lô tô loạn xạ. Cả cuộc đời hắn vốn chỉ sống chui rúc, hèn nhát.
Từ nhỏ đến lớn được gia đình họ Tô bao bọc, ngay cả khi xuống nông thôn cũng chỉ biết sống bám váy đàn bà. Giờ chứng kiến Lương Tiểu Nha bỏ mạng ngay trước mắt, hồn vía hắn như bay lên mây.
Hai chân hắn run lẩy bẩy, suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống đất.
Còn người phụ nữ luôn mang vẻ ngoài yếu đuối kia lại nở một nụ cười quỷ dị: "Nó không c.h.ế.t thì làm sao con về thành phố được? Nghe mẹ nói này Tiến Quân, mẹ là mẹ ruột của con, là người mẹ đã mang nặng đẻ đau mười tháng sinh ra con!"
Núp sau góc tường, nghe được thông tin động trời này, Tô Lê Vân sững sờ trong giây lát. Tuy cô luôn hoài nghi về thân thế thực sự của mình.
Hoặc cũng có thể Vương Tiến Quân là đứa con rơi của Tô Nhị Quân.
Nhưng ngàn vạn lần cô cũng không ngờ tới, hắn lại là đứa con riêng của người phụ nữ này. Chẳng lẽ...?
Lâm Bác Lương lặng lẽ siết c.h.ặ.t t.a.y vợ, ngầm an ủi cô.
Vương Tiến Quân lùi lại vài bước, co rúm người trong góc phòng, trên mặt hiện rõ vẻ không thể tin nổi.
Đúng lúc này, Chu Nguyệt Nga lại tiếp tục lên tiếng: "Hứ, ai bảo con khốn họ Lương đó dám cản đường tiến thân của con!" Lúc này, trong đáy mắt bà ta ánh lên sự điên cuồng, tàn độc!
"Con trai ngoan, con đã phải chịu khổ ở nông thôn quá lâu rồi. Nghe lời mẹ, bây giờ bố ruột của con từ Hồng Kông đã trở về tìm con rồi. Ông ấy rất giàu, có vô số tiền bạc, còn có thể đưa con ra nước ngoài tận hưởng cuộc sống vinh hoa phú quý!"
Nói đoạn, Chu Nguyệt Nga thò tay vào chiếc túi da màu đen mang theo sau lưng, lôi ra một cọc tiền vứt phịch xuống trước mặt Vương Tiến Quân.
"Đừng chần chừ nữa, nhân lúc chưa ai phát hiện, chúng ta phải mau ch.óng rời khỏi đây ngay lập tức."
Nhìn thấy xấp tiền rơi lả tả trên sàn nhà, ánh mắt Vương Tiến Quân lóe lên tia tham lam, tăm tối. Thậm chí, thái độ của hắn khi nhìn Chu Nguyệt Nga cũng dịu đi vài phần.
Hắn hoàn toàn phớt lờ người vợ kết tóc se tơ đang nằm thoi thóp trên vũng m.á.u. Hắn vồ lấy xấp tiền, giọng nói khàn đặc: "Những lời bà nói... là thật sao?"
Lúc này, ánh mắt Tô Lê Vân sắc lạnh như băng. Cô quay sang thì thầm với Lâm Bác Lương: "Anh mau đi gọi người tới đây."
Nhưng Lâm Bác Lương lại lắc đầu: "Em đi đi, để anh ở lại canh chừng." Thế nhưng, khi bắt gặp ánh mắt kiên định, không thể lay chuyển của vợ, anh đành c.ắ.n răng hạ giọng: "Cẩn thận nhé."
Sau đó, anh sải bước chạy thục mạng về phía nhà Bí thư Lương.
Chu Nguyệt Nga cười nhẹ, giọng đắc thắng: "Đương nhiên là thật rồi!"
Trong mắt Vương Tiến Quân lại hiện lên sự tham lam tột độ. Dù vậy, hắn vẫn không kìm được mà cất tiếng hỏi: "Tôi là con trai bà, vậy Tô Tiểu Vân kia là cái thá gì?"
"Hứ, ai thèm quan tâm nó là con nhà ai. Năm đó mẹ sinh khó suýt c.h.ế.t, đúng lúc bệnh viện cũng có người sinh đôi. Mẹ liền tiện tay bế đại một đứa còi cọc tráo đổi, rồi cố tình hành hạ, bạc đãi nó. Thế mà nhìn kỹ lại thấy nó có nét hao hao giống mẹ."
"Nó là ai thì có liên quan gì đến tôi cơ chứ."
Vương Tiến Quân không ngờ người phụ nữ có vẻ ngoài yếu đuối, nhu nhược này lại giả tạo và tàn độc đến vậy. Trong lòng hắn chợt dâng lên một cỗ ớn lạnh.
Chu Nguyệt Nga vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt: "Biết trước nó vô dụng thế này, thà lúc mới đẻ tao dìm quách nó vào thùng nước tiểu cho c.h.ế.t ngỏm đi còn hơn!"
Nghe những lời lẽ vô liêm sỉ thốt ra từ miệng bà ta, Tô Lê Vân tức đến bật cười.
Bà ta làm bao nhiêu chuyện tày trời, vậy mà vẫn còn mặt mũi thốt ra những lời cay nghiệt đó sao?
Đến tận bây giờ Tô Lê Vân mới vỡ lẽ, hóa ra nguyên chủ trong lòng Chu Nguyệt Nga chẳng có một chút giá trị nào.
Còn cả tên khốn kiếp Vương Tiến Quân này nữa. Cô tuyệt đối sẽ không để mẹ con họ được sống yên ổn.
Nghĩ lại mới thấy thật nực cười, Tô Nhị Quân cứ ngỡ mọi việc trong nhà đều nằm trong lòng bàn tay mình. Đâu ngờ rằng bao năm qua nai lưng nuôi dưỡng hai đứa con, lại chẳng có đứa nào là cốt nhục của mình.
Bị Chu Nguyệt Nga xoay như chong ch.óng, đùa giỡn trong lòng bàn tay mà e rằng đến lúc nhắm mắt xuôi tay ông ta vẫn chẳng hề hay biết.
