Về Thập Niên 70: Xuyên Thành Cô Nàng Háu Ăn, Trêu Chọc Vị Vua Chốn Quân Doanh - Chương 48: Tiếp Tục Khó Chịu

Cập nhật lúc: 17/04/2026 00:01

Khi Tô Lê Vân nói đó là thịt rắn, động tác gắp thức ăn của họ chỉ khựng lại đôi chút, rồi ngay sau đó lại tiếp tục ăn ngon lành.

Điều này làm Tô Lê Vân có phần ngạc nhiên.

Khung cảnh cả nhóm bùng nổ phẫn nộ như cô tưởng tượng đã không hề diễn ra.

Thế nhưng, khi nhìn thấy vẻ mặt khó ở của Vương Tiến Quân, tâm trạng của cô liền tươi sáng lên rất nhiều.

Vương Tiến Quân nôn khan đến mức trào cả dịch vị, anh ta xoay người lại, gắt gỏng với Tô Lê Vân: “Biết ngay là người đàn bà độc ác như cô chẳng có ý tốt gì mà! Nói đi, ai cho phép cô nấu thịt rắn hả? Quá... quá đáng sợ rồi đấy!”

Vương Bảo Thành, người đã lâu không được nếm vị thịt, gắp một miếng c.ắ.n thử rồi nói bằng vẻ tỉnh rụi: “Mà khoan hãy nói, con rắn này to phết, sao vừa nãy tôi lại không nhận ra nhỉ?”

Vương Tiến Quân vừa trông thấy những miếng thịt rắn trắng ởn, dạ dày lại tiếp tục trào lên một trận cuồn cuộn.

Anh ta lao vội ra khỏi bếp, nhưng chỉ trong chớp mắt lại chạy tót vào: “Rắn... liệu rắn có tìm đến báo thù không đấy!”

Động tác gắp thức ăn của tất cả mọi người trong phòng đồng loạt khựng lại giữa không trung.

Tô Lê Vân mỉm cười trêu chọc: “Đúng thế, nhìn xem sau lưng anh là cái gì kìa?”

“Á!” Vương Tiến Quân hét lên một tiếng thất thanh, chạy trốn ra sau lưng Dương Quốc Quân, hoảng loạn la lớn: “Là cái gì? Rốt cuộc là cái gì? Tô Tiểu Vân, cô đúng là đồ thâm độc!”

Sắc mặt Trương Quốc Lương vẫn điềm nhiên nhất. Anh thong thả thưởng thức món thịt rắn, rồi bắt đầu giải thích cặn kẽ cho mọi người.

“Hương vị thịt rắn rất tươi ngon, quả thật là món canh thập toàn đại bổ. Nhớ năm xưa khi tôi mới xuống nông thôn, ngay cả da rắn tôi cũng từng ăn qua rồi. Thanh niên trí thức Tô, cảm ơn cô.”

Vương Bảo Thành tặc lưỡi một cái, gật gù tán thành: “Con rắn hoa nhỏ bắt được dạo trước bé quá, ăn còn chưa đã thèm.”

Thấy vậy, mọi người trong nhà đều đưa mắt nhìn hai vị dũng sĩ với vẻ đầy ngưỡng mộ.

Đôi mắt Vương Phức Lâm đỏ hoe. Vừa rồi cô ta cũng lỡ ăn chỗ thịt đó, thế nên lúc này đành đưa ánh mắt ướt át, đáng thương nhìn Cao T.ử Dương.

Không ngờ hàng chân mày của anh chẳng hề nhíu lại dù chỉ một cái.

Dù anh đã ăn hết phần thịt rắn trong bát, nhưng không lấy thêm nữa, mà chỉ chậm rãi húp bát cháo loãng nấu từ gạo lứt và khoai lang.

Đến cuối bữa, một nồi canh thịt rắn to đùng gần như đều nằm gọn trong bụng của Trương Quốc Lương và Vương Bảo Thành.

Trần Hữu Cùng và Dương Quốc Quân cũng ăn thêm một chút.

Những người còn lại thì tuyệt nhiên không ai dám đụng đũa vào món đó nữa.

Thậm chí, Vương Tiến Quân còn chưa ăn xong bữa trưa đã thở phì phì, tức tối bỏ đi.

Về đến phòng chứa củi, Chu Tuyết Oánh không nhịn được bèn lên tiếng hỏi: “Hôm nay cô cố tình đúng không?” Nghĩ đến bữa trưa đặc sắc chấn động cả điểm thanh niên trí thức, cô lại cảm thấy buồn cười.

“Tôi không hiểu cô đang nói gì cả!”

Nghĩ đến gã đàn ông tồi tệ kia vẫn chưa được nếm thử món nào cay xé lưỡi, khóe miệng Tô Lê Vân lại khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt.

Buổi chiều, ba cô gái Tô Lê Vân, Chu Tuyết Oánh và Vương Phức Lâm theo thím Sáu Lâm ra cuốc đất trồng rau.

Tin tức Tô Lê Vân g.i.ế.c rắn hầm canh truyền đi.

Nhanh như một cơn gió, tin này đã lan khắp mọi ngóc ngách của làng Đại Hòe Hoa. Thím Sáu Lâm vừa thấy cô liền giơ ngón tay cái lên đầy thán phục.

“Thanh niên trí thức Tiểu Tô, cô làm tốt lắm. Nói cho mấy cô nghe, trong mười mấy năm qua ở làng Đại Hòe Hoa này, cũng chỉ có Lưu Thúy Hoa tôi đây là từng g.i.ế.c rắn hầm canh thôi đấy.”

Vừa nói, thím ấy vừa bày ra vẻ mặt vô cùng tự hào.

Ánh mắt thím nhìn Tô Lê Vân tựa như đã tìm được tri kỷ, khiến Chu Tuyết Oánh và Vương Phức Lâm đứng bên cạnh phải trố mắt kinh ngạc.

“Thật sao thím?” Tô Lê Vân lộ chút tiếc nuối, “Biết thế trưa nay cháu đã mời thím qua dùng chung bát canh cho vui.”

Thím Sáu Lâm vô cùng tán thành: “Thế thì tiếc thật, để lần tới chúng ta cùng nhau đi bắt rắn nhé.”

Lời này khiến hai cô gái đứng cạnh bất giác rùng mình, ấy thế mà họ còn phải c.ắ.n răng chịu đựng nghe hai người kia bàn luận sôi nổi từ chuyện ăn thịt rắn, chuyển sang bắt ếch đồng, rồi cuối cùng là cả việc thịt chuột đồng cũng có thể ăn nốt.

Thậm chí, họ còn say sưa bàn về đủ các phương pháp nấu nướng.

Cao hứng, thím Sáu Lâm còn hào phóng móc từ trong túi ra mấy hạt đậu nành chia cho Tô Lê Vân, hai người trò chuyện với nhau càng lúc càng thêm tâm đầu ý hợp.

Vương Phức Lâm âm thầm hạ quyết tâm, sau này cứ đến phiên cô họ Tô kia nấu ăn, bất kể là món thịt gì, cô ta cũng phải hỏi cho cặn kẽ rồi mới dám đụng đũa.

Ai mà lường được cô gái điên rồ này sẽ bỏ cái thứ kỳ quái gì vào nồi của bọn họ chứ.

Thoáng cái đã đến năm giờ chiều, Chu Tuyết Oánh khẽ huých vai Tô Lê Vân, nhắc nhở: “Đến giờ nấu cơm rồi, cô mau về trước đi.”

Vương Phức Lâm vội gật đầu lia lịa. Suốt cả buổi chiều nghe hai người họ mải mê bàn về ba cái món ăn kỳ dị, trong lòng cô ta đã sớm rợn cả tóc gáy.

“Cô mau về đi, lát nữa bọn tôi sẽ giúp cô báo công điểm cho.”

Khi Tô Lê Vân về đến nơi, cô phát hiện Dương Quốc Quân đã về từ trước. Hôm nay đến phiên anh ta gánh nước, thế nhưng trên mặt lại mang một vẻ sầu não vô cùng.

Anh ta cũng không nhờ Trịnh Cùng ra giúp nâng thùng nước nữa.

Trải qua vài ngày lao động vất vả, bước chân của Dương Quốc Quân trông đã vững chãi hơn nhiều, tuy rằng mỗi lần gánh về, mỗi thùng vẫn chỉ vơi đi quá nửa.

Nhưng so với mấy hôm trước thì đã tiến bộ hơn rất nhiều rồi.

Cứ bận rộn qua lại như thế, Dương Quốc Quân đã đi được ba chuyến, nhưng lu nước vẫn chỉ với được lưng lửng nửa chum.

Bữa cơm chiều vẫn đơn sơ như mọi ngày.

Nấu xong nồi cháo loãng gạo lứt khoai lang, Tô Lê Vân liền đeo một chiếc khẩu trang lên mặt, đôi mắt cô híp lại thành một đường chỉ.

Tiếp đó, cô lấy một nắm ớt đã đập dập, cho vào nồi nướng trên ngọn lửa nhỏ. Thoáng chốc, một mùi khói cay xộc thẳng vào mũi từ trong bếp bốc ra nghi ngút.

Lúc bấy giờ, mọi người cũng vừa tan ca trở về.

Vừa ngửi thấy thứ mùi cay nồng nghẹn họng ấy, chẳng ai còn thiết tha bước vào bếp nữa, tất cả đều đành im lặng đứng chờ ở ngoài sân.

Đợi đến khi ớt được nướng cho chín vàng đều hai mặt.

Tô Lê Vân liền rắc thêm một ít muối, chút tương hột ăn còn dư hôm nọ, cho thêm ít giấm và nước vào đun sôi sùng sục.

Tiếp đó, cô còn băm nhỏ thêm hai quả ớt nữa thả vào nồi.

Đợi đến khi múc phần ớt đập dập ra, trong nồi chỉ còn đọng lại chút ớt băm, Tô Lê Vân không chút do dự mà trút thẳng nồi cháo loãng khoai lang vào chiếc nồi vừa xào ớt, nhẹ nhàng khuấy đều.

Hoàn tất mọi thứ, cô thong thả tháo khẩu trang xuống, bước ra ngoài cửa, nở một nụ cười nhạt vô thưởng vô phạt với tất cả mọi người.

“Các đồng chí, cháo loãng đã nấu xong rồi, mời mọi người vào ăn tối.”

Ngửi thấy mùi ớt cay nồng xộc lên, ai nấy đều mang một nét mặt cạn lời không biết phải diễn tả sao.

So với phương Bắc, ẩm thực ở vùng miền Nam thiếu thốn lương thực này quả thực quá mức đơn điệu. Ngoài món cháo loãng gạo lứt khoai lang thì cũng chỉ quanh quẩn với cơm gạo lứt độn khoai.

Ở những gia đình điều kiện khá giả một chút, thỉnh thoảng vào sáng sớm mới có thể được ăn một bát cơm gạo lứt độn khoai lang.

Chẳng hề phong phú như ở phương Bắc, nơi người ta có thể làm sủi cảo, hoành thánh, mì sợi, bánh bột ngô, bánh bột bắp trộn rau dại, hay canh bánh đa... đủ loại đa dạng.

Nghĩ tới đây, Tô Lê Vân chỉ hận không thể trốn ngay vào không gian, tự nấu cho mình một bát mì trứng cà chua nóng hổi.

À phải rồi, món canh sườn hầm buổi trưa cũng đã nhừ từ lâu.

Chiều nay chỉ mải mê chuyện trò nên cô chưa kịp ăn. Tối nay nhất định cô phải vào không gian thưởng thức một bữa no nê mới được. Dù sao cô cũng đang ở độ tuổi ăn tuổi lớn, phải bổ sung đủ chất dinh dưỡng mới xong.

Đúng lúc cô còn đang thả hồn miên man, một trận ho khan kịch liệt chợt vang lên từ phía phòng bếp. Đảo mắt nhìn qua, chỉ thấy Vương Tiến Quân đang bưng một bát cháo loãng.

Đôi mắt sắc lẹm như muốn ăn tươi nuốt sống người khác trừng trừng nhìn về phía Tô Lê Vân.

Anh ta tức nghẹn đến ho sặc sụa. Trưa nay vì sợ rắn nên chưa được hạt cơm nào vào bụng, tối về vội vã muốn dùng bữa thì nào ngờ lại phải đối mặt với nồi cháo cay xé lưỡi thế này.

Người phụ nữ này rốt cuộc đang giở trò quỷ gì vậy?

Trịnh Cùng dè dặt lên tiếng: “Đồng chí Tô, sao cô lại đổ cháo vào cái nồi vừa xào ớt thế này? Cay quá đi mất.”

Ngay cả những thanh niên trí thức kỳ cựu vốn đã quen ăn cay cũng chẳng thể nào chịu nổi, huống hồ Tô Lê Vân lại còn rắc thêm chút ớt băm vào cháo nữa.

“Đúng vậy, chúng ta không thể lãng phí dầu ăn được. Lúc xào ớt tôi có trút chút dầu, mọi người xem màu sắc bát cháo đẹp chưa này.”

So với món ớt xào đen thui của Trần Hữu Cùng thì bát cháo này trông bắt mắt hơn hẳn.

Cũng làm người ta có cảm giác thèm ăn hơn rất nhiều.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.