Về Thập Niên 70: Xuyên Thành Cô Nàng Háu Ăn, Trêu Chọc Vị Vua Chốn Quân Doanh - Chương 6: Chẳng Chừa Lại Một Mảy May
Cập nhật lúc: 16/04/2026 12:07
Tô Lê Vân gào khóc khan nửa ngày trời mà chẳng rỏ nổi một giọt nước mắt nào, chỉ có thân hình gầy gò ốm yếu, mái tóc khô xơ cháy nắng, toàn thân gộp lại chẳng có nổi vài lạng thịt.
Khiến đám đông vây xem ai nấy đều xì xầm bàn tán.
“Đúng thế, con đẻ thì đói đến mức da bọc xương, cháu gái thì được nuôi nấng trắng trẻo mập mạp, nhà họ Tô này đầu óc chắc có vấn đề nặng rồi.”
“Phải rồi, cháu gái với con nuôi thì sống sung sướng, tôi còn toàn thấy Tiểu Vân ở nhà giặt giũ, nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa.”
“Đáng thương quá, cả ngày chỉ được ăn mỗi cái bánh ngô...”
Bà lão họ Vương nhà bên lại càng đổ thêm dầu vào lửa: “Tôi thấy cái cô Tô Tiểu Vũ suốt ngày ăn diện chẳng khác nào yêu tinh, thì ra là để cướp vị hôn phu của Tiểu Vân à, tâm can cũng độc ác quá đấy.”
“Đúng thế, quả thực là không biết xấu hổ!”
“Xùy, ban nãy tôi còn thấy hai đứa nó liếc mắt đưa tình với nhau cơ, đúng là đồ không biết liêm sỉ.”
Những người xung quanh khe khẽ chỉ trỏ, bàn tán, tức đến mức Tô Tiểu Vũ bật khóc nức nở thật sự. Hình tượng dịu dàng, ngoan hiền mà cô ta tốn công gìn giữ bấy lâu nay.
Đã hoàn toàn sụp đổ trong tiếng khóc lóc xé lòng của Tô Lê Vân.
Điều khiến cô ta uất hận hơn nữa là, 32 đồng tiền mà cô ta cố công nịnh nọt bà lão và Tô Nhị Quân tích góp được cũng không cánh mà bay, cùng với hai bộ quần áo đẹp mà người đàn bà ngu ngốc kia cất công may cho.
“Cái bà già kia ăn nói hàm hồ gì thế, xem tôi có xé nát cái miệng bà ra không!”
Nghe mọi người chê trách thậm tệ, bà lão nhà họ Tô lập tức từ bỏ việc truy đuổi Tô Lê Vân, nhảy cẫng lên, túm c.h.ặ.t lấy mớ tóc của bà lão họ Vương - người nãy giờ buông lời mỉa mai hăng say nhất.
Hai người liền lao vào cấu xé nhau.
Nhà họ Vương có hai cô con dâu, thấy mẹ chồng bị đ.á.n.h, lập tức xông tới hỗ trợ.
Thế là bà lão nhà họ Tô đáng thương bị ba người phụ nữ đè xuống đất đ.á.n.h tơi bời. Tô Tiểu Vũ dường như bị dọa sợ, chỉ đứng đờ ra một bên, khóc lóc t.h.ả.m thiết nhưng chẳng dám can ngăn.
Còn Chu Nguyệt Nga vốn gầy gò, lại thêm việc thường xuyên không được ăn no.
Vừa bị bà lão đ.á.n.h cho một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t, lúc này cũng cạn kiệt sức lực, chỉ biết đứng bên cạnh níu kéo, van xin: “Đừng đ.á.n.h, xin đừng đ.á.n.h mẹ chồng tôi nữa.”
Tô Lê Vân nhìn thấy bà lão bị nhà họ Vương đ.á.n.h sưng vù cả mặt, tóc tai bị giật đứt mấy mảng.
Mái tóc vốn đã lưa thưa nay lại càng thưa thớt hơn.
Trên mặt còn hằn rõ hai vết xước dài. Tuy bà ta khóc lóc bù lu bù loa, nhưng sức chiến đấu thì vẫn đáng nể vô cùng.
C.h.ế.t cũng không chịu buông tay, vẫn gắt gao túm lấy tóc bà lão họ Vương, miệng không ngừng c.h.ử.i bới.
“Các người đang làm gì thế, mau dừng tay lại.”
Đúng lúc đó, Tô Nhị Quân dẫn theo hai đồng chí công an bước vào. Nhìn cảnh tượng hỗn loạn, ông ta tức giận quát lớn để ngăn cản.
“Chúng tôi chỉ vào can ngăn thôi.”
Hai cô con dâu nhà họ Vương ngượng ngùng buông tay ra. Chỉ còn lại hai bà lão đang đứng giữa sân, mỗi người chỉ tay vào mặt đối phương và tiếp tục c.h.ử.i rủa ầm ĩ.
Vương Tiến Quân trừng mắt lườm Tô Lê Vân - kẻ đang lẩn khuất trong đám đông với vẻ mặt vô can, rồi vội vàng chạy lại dỗ dành Tô Tiểu Vũ đang bị hoảng sợ.
Tiếng ồn ào "ong ong" chẳng khác nào có vài trăm con vịt đang kêu gào cùng một lúc.
Hai đồng chí công an giữ khuôn mặt điềm tĩnh. Sau một hồi lâu không thể chịu nổi tiếng ồn, họ mới quát lớn: “Đừng ồn ào nữa! Công an đang điều tra vụ án, ai còn làm loạn sẽ bị đưa về đồn hết!”
Một đồng chí công an trung niên giơ ra chiếc còng số tám sáng loáng.
Hiện trường lập tức im bặt.
Đám đông xem náo nhiệt cũng đồng loạt lùi lại mấy bước, nhường lại khoảng sân trống trải.
Ngay cả người nhà họ Vương cũng lùi bước.
Tô Lê Vân liếc mắt ra ngoài, thấy chiếc xe đạp cũ dựng sát tường, cô bình thản lùi dần bước chân ra ngoài.
Nhân lúc mọi ánh mắt đang đổ dồn vào trong sân.
Tay cô khẽ chạm vào thành xe, ngay lập tức, chiếc xe đạp biến mất không dấu vết.
Rồi cô điềm nhiên quay người lại, vừa vặn nghe tiếng khóc lóc than vãn của bà lão: “Đồng chí ơi, các đồng chí phải làm chủ cho gia đình chúng tôi! Đồ đạc trong nhà bị cướp sạch sành sanh rồi, thế này thì chúng tôi sống thế nào đây!”
Nói đoạn, bà lão lại ngồi phịch xuống đất, gào khóc t.h.ả.m thiết.
Tiếng khóc lớn đến mức như x.é to.ạc màng nhĩ.
Xem ra, sức lực của bà ta vẫn còn dồi dào lắm, dường như chưa bị đả kích quá mức.
Tô Nhị Quân biết lúc này không thể khuyên can mẹ già, đành dẫn hai đồng chí công an vào nhà. Nhìn căn phòng trống trơn, chỉ còn lại gian chứa đồ với vài mảnh gỗ ghép lại và một chiếc chăn rách nát.
Ngoài ra, đến một hạt phân chuột cũng chẳng tìm thấy.
Toàn bộ hiện trường bên trong đã bị phá hủy hoàn toàn. Từ lúc chập tối, khi bà lão về nhà và hét toáng lên có trộm, mọi đồ đạc đã bị khuân đi sạch sẽ.
Hàng chục người hàng xóm đã rồng rắn kéo vào nhà xem xét một lượt.
Ai nấy đều trợn tròn mắt kinh ngạc.
Căn nhà này... bị trộm vét sạch sẽ quá mức tưởng tượng.
Hai đồng chí công an bước ra với sắc mặt cổ quái, thậm chí còn kiểm tra tỉ mỉ cửa phòng và cửa ngoài nhưng không hề phát hiện dấu vết cạy phá.
Một đồng chí khẽ hỏi: “Mọi người trong nhà ra khỏi cửa lúc mấy giờ?”
Tô Nhị Quân giơ tay báo cáo: “Tôi đi làm từ lúc 1 giờ rưỡi chiều!”
Chu Nguyệt Nga cũng đi làm cùng lúc đó. Bà lão, vì không muốn chừa lại một hạt cơm nào cho Tô Lê Vân, cũng đã sớm trốn ra ngoài.
Về phần Tô Tiểu Vũ và Vương Tiến Quân thì tìm một góc để hẹn hò.
Thế là mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cô gái nhỏ bé, gầy gò Tô Lê Vân. Bà lão lại từ dưới đất chồm dậy, vỗ vỗ bụi bặm trên người, rồi bắt đầu c.h.ử.i rủa ầm ĩ.
“Tao biết ngay là do mày, con ranh con vô tích sự, sao quả tạ, thứ súc sinh phá gia chi t.ử chẳng làm được tích sự gì! Nói đi, có phải mày đã thông đồng với bọn trộm để khuân sạch đồ trong nhà không?”
“Xem tao có đ.á.n.h c.h.ế.t mày, cái thứ hư đốn này không!”
Bà lão bất chấp tất cả, hắt toàn bộ bát nước bẩn lên đầu cô cháu gái ruột của mình, c.h.ử.i bới càng lúc càng hăng m.á.u.
Đến cả hai đồng chí công an cũng không thể cản nổi.
Những người còn lại trong nhà họ Tô cũng nhìn cô với ánh mắt hằn học, làm như thể họ tận mắt nhìn thấy cô vơ vét toàn bộ tài sản vậy.
Bà bác trong Tổ Dân Phố, người vừa nghe tin chạy tới, cuối cùng cũng không nhịn được mà lên tiếng:
“Bà già nhà họ Tô kia, bà đừng có ăn nói hàm hồ. Trưa nay tôi mang vé tàu về nông thôn đến cho đồng chí Tô, chưa đầy mười phút sau thì con bé đã ra khỏi nhà, hơn nữa lại còn đi tay không ra cổng lớn.
Mãi đến giờ nó mới về. Nhà các người bị mất ngần ấy đồ đạc, khuân ra khỏi khu dân cư này, mấy người coi chúng tôi bị mù hết rồi sao?”
Những người xung quanh cũng thấy chướng mắt, liền xôn xao lên tiếng: “Đúng thế, đúng thế, tôi cũng thấy, Tiểu Vân đi tay không ra ngoài mà.”
“Khéo lại là vừa ăn cướp vừa la làng cũng nên.”
Lập tức, bảy tám người hàng xóm đứng ra làm chứng, ai nấy đều khẳng định chắc nịch rằng Tô Lê Vân khi ra ngoài chẳng mang theo thứ gì.
Nào ai biết được, khi Tô Lê Vân ra ngoài, cô đã cố tình lượn một vòng qua những chỗ đông người để tạo bằng chứng vắng mặt.
Đến đây, cả nhà họ Tô cứng họng. Mãi một lúc sau, Tô Nhị Quân mới ủ rũ nói: “Vậy... vậy đồ đạc nhà tôi biến đi đằng nào rồi?”
Bà lão họ Vương nhà bên lẩm bẩm: “Ai mà biết được có phải cái miệng của mẹ ông độc địa quá, đắc tội với nhiều người nên bị họ khuân sạch nhà để báo ứng hay không.”
Bà lão nhà họ Tô c.h.ử.i đổng: “Bà già kia, bà bảo ai miệng độc hả.” Nhìn hai bà lão chuẩn bị lao vào nhau lần nữa.
Một đồng chí công an gắt lên, chặn ngang sự việc:
“Đừng có ồn nữa! Các người có muốn về đồn cảnh sát một chuyến không?”
