Vé Trải Nghiệm Thập Niên 80 - Chương 4
Cập nhật lúc: 06/09/2026 03:01
Chiêu Đệ nhìn những dòng bình luận đầy màu sắc, ngón tay gầy guộc chậm rãi chạm vào lựa chọn [Đồng hóa].
[Được. Phụ nữ vốn nên lấy chồng làm trời, yên ổn sống hết một đời.]
[Đây mới là hình mẫu phụ nữ đương đại, người vợ hiền mà đàn ông mơ ước.]
Ông chú đeo kính cảm khái một phen, không quên châm chọc tôi:
[Nhìn phụ nữ hiện đại các cô đi. Sao có thể so với phụ nữ ngày xưa?]
[Cùng là phụ nữ mà khác nhau một trời một vực.]
Tôi âm thầm tung đòn chí mạng:
[Ông có nguyện ý sống cuộc đời của Chiêu Đệ không?]
[Ông có muốn không?]
[Ông có muốn không, ông chú?]
Ông chú đeo kính có chút chống đỡ không nổi, lau mồ hôi lạnh trên trán:
[Tôi bị ngốc à? Một cuộc đời không có tự do, bị người khác khống chế và trói buộc như vậy, chẳng lẽ là cuộc sống mà người bình thường nên có sao?]
Bạch Nguyệt lén ló đầu ra:
[Nếu đàn ông không muốn sống cuộc đời đó, vậy tại sao phụ nữ lại phải chịu đựng tất cả?]
Người đàn ông mộng tưởng vội vàng giải thích:
[Các cô đừng đ.á.n.h tráo khái niệm. Rõ ràng là phụ nữ hiện đại muốn quá nhiều thứ, khiến đàn ông chúng tôi rất mệt.]
[Nhưng từ đầu đến cuối, thứ chúng tôi muốn chỉ là - bình đẳng.]
Tôi chậm rãi gõ xuống dòng cuối cùng, ánh mắt chuyển về phía Chiêu Đệ.
Sau khi lựa chọn được đưa ra, ánh sáng trong mắt cô dần bị cuộc sống mài mòn.
Ngày nào cũng ngủ muộn hơn ch.ó, dậy sớm hơn gà.
Ngoài ba bữa cơm, cô còn phải cắt cỏ cho lợn, c.h.ặ.t củi, gánh nước...
Tiện thể hầu hạ đôi cha mẹ chồng khó tính.
So với trước khi lấy chồng, cô còn héo úa nhanh hơn.
Trái lại, em trai Diệu Tổ được cả nhà cưng như báu vật.
Năm nào cũng có quần áo mới, đồ chơi không bao giờ trùng nhau.
Thức ăn cũng được chăm chút kỹ lưỡng.
Không phải trứng gà, thịt lợn, bột mì trắng thì nhất quyết không ăn.
Vì lén lút giúp đỡ nhà mẹ đẻ, Chiêu Đệ bị đ.á.n.h rất nặng.
Máu chảy ra dần thấm đỏ lớp rơm bên dưới.
Đứa con đầu lòng trong bụng cô cũng vì thế mà mất đi.
Cha mẹ chồng nghe tin xong chẳng những không quan tâm cơ thể yếu ớt của cô mà còn ép cô xuống sông bắt cá.
“Hứa Chiêu Đệ, đồ sao chổi! Đứa con đang yên đang lành bị cô làm mất rồi!”
“Có gì quý giá đến thế? Chẳng lẽ còn không được chạm vào nước lạnh?”
“Hồi xưa tôi vừa sinh con ba ngày đã xuống ruộng làm việc, chẳng ảnh hưởng gì cả. Sao cô lại yếu đuối thế?”
Gương mặt dữ tợn của mẹ chồng khiến Chiêu Đệ thất thần.
Đúng vậy.
Hứa Hạo nhớ ra rồi.
Khi yêu nhau, mỗi lần tôi đau bụng kinh đều không thể chạm vào nước lạnh.
Anh ta miễn cưỡng rót nước nóng cho tôi, còn cười đùa rằng phụ nữ đúng là quý giá thật.
Trong những ngày đặc biệt, tôi chẳng cần làm gì, anh ta còn ghen tị.
Không biết bây giờ anh ta có được toại nguyện chưa.
7
Những cuộc tranh cãi trên màn hình sau khi nhìn thấy cảnh này lập tức im bặt.
Ánh mắt tất cả mọi người đều tập trung vào Hứa Chiêu Đệ.
Đêm đó, Chiêu Đệ bị bệnh nặng.
Người đồ tể không muốn bỏ tiền tìm bác sĩ, tùy tiện kiếm một ít đất sét Quan Âm cho cô uống.
Có lẽ mạng cô lớn, cơn sốt cuối cùng cũng hạ xuống.
Nhưng khát vọng có cháu trai của cha mẹ chồng ngày càng dữ dội.
Nào là trứng ếch, uống nước bùa, dùng gậy đ.á.n.h để cầu con trai...
Chiêu Đệ bị đủ loại phương pháp dân gian hành hạ, cuối cùng lại mang thai.
Cô xoa bụng, trên mặt tràn đầy mong chờ.
Đáng tiếc:
Đứa đầu: con gái.
Đứa thứ hai: con gái.
Đứa thứ ba: t.h.a.i ma.
Đứa thứ tư: t.h.a.i ma.
Đứa thứ năm: t.h.a.i ma.
...
Sau vô số lần phá thai, dưới cái gật đầu của bà đồng, Chiêu Đệ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cô ngẩng cao đầu, cuối cùng cũng trút được một hơi uất ức trong làng.
Mức sống của gia đình cũng tăng lên rõ rệt.
Mười tháng m.a.n.g t.h.a.i là khoảng thời gian đẹp nhất của Chiêu Đệ.
Cha mẹ chồng sợ cháu trai quý giá bị đói, liều mạng bắt cô ăn.
[Thai nhi quá lớn, dễ dẫn đến sinh khó.]
Lời nhắc nhở thiện ý của tôi lập tức bị người đàn ông gầy nhẳng bắt được.
[Nói nhảm! Giai đoạn này không ăn thì đứa trẻ lớn thế nào được? Vì con cái, dù thế nào cũng phải ăn.]
[Sức khỏe của đứa trẻ đều phụ thuộc vào người mẹ. Không thể vì vóc dáng mà ăn kiêng.]
[Ăn được là phúc, đứa trẻ cũng được hưởng phúc.]
[...]
Sự im lặng của tôi càng khiến bọn họ đắc ý, cho rằng đã nắm được điểm yếu.
[Sao không nói nữa, các tiên nữ chưa từng làm mẹ ơi?]
[Phải biết rằng người mẹ rất vĩ đại, nhưng không bao gồm những người không chịu sinh con như các cô nhé.]
[Ngày nào cũng lên mạng la hét mình là bảo mẫu miễn phí, cũng không nhìn xem các cô nhận bao nhiêu tiền sính lễ.]
[...]
Tôi vẫn đắm chìm trong cốt truyện, chẳng bị ảnh hưởng.
Đôi mắt chăm chăm nhìn Chiêu Đệ sắp sinh.
Từng chậu nước nóng liên tục được bưng vào phòng.
Từng tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên, khiến người ta sởn tóc gáy.
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y Bạch Nguyệt, âm thầm cầu nguyện trong lòng.
Hy vọng mọi chuyện đều bình an.
Nước m.á.u trong sân ngày càng nhiều.
Mặt trời cũng dần dần lặn xuống.
Nhưng đứa trẻ vẫn chưa chào đời.
Bà đỡ hoảng hốt, kéo giọng hỏi:
“Sản phụ khó sinh rồi! Giữ mẹ hay giữ con?”
Người đồ tể chẳng thèm ngẩng đầu:
“Giữ con!”
Trên giường, ánh mắt Chiêu Đệ đã tan rã.
Tôi không cam lòng, muốn xin kết nối trực tiếp.
Ba phút...
Mười phút...
Ngay khi tôi tưởng rằng không còn hy vọng, bàn tay tôi vậy mà lại có thể nắm lấy Chiêu Đệ!
Tôi nhẹ nhàng vuốt mái tóc ướt đẫm của cô, vừa khóc vừa cười:
“Cố lên, Chiêu Đệ, đừng sợ!”
“Chúng tôi sẽ ở bên cô. Đừng bỏ cuộc, xin cô đấy...”
“Đáng lẽ cô phải có một tương lai tươi sáng hơn. Cô không muốn đi xem thử sao?”
Phía sau, bàn tay của Bạch Nguyệt và những người khác xuyên qua màn hình, chậm rãi đặt lên bàn tay đang nắm lấy nhau của chúng tôi.
Tất cả đều mong chờ một phép màu xuất hiện.
Chiêu Đệ trên giường vẫn không có phản ứng.
Khóe môi cô lại nở một nụ cười như được giải thoát.
Có lẽ tôi đã quá đắm chìm vào cốt truyện, quên mất người bên trong thực sự là ai.
“Hứa Hạo, anh tỉnh lại đi!”
“Tôi biết trải nghiệm này của anh cực kỳ tồi tệ, nhưng anh đừng quên giải thưởng mười triệu!”
“Anh không cần tiền nữa sao? Anh muốn thất bại ngay trước mắt à!”
Tiếng gào của người đàn ông mộng tưởng khiến tinh thần Chiêu Đệ chấn động.
