Vết Hằn Nhẫn Cưới - 5
Cập nhật lúc: 18/06/2026 08:25
Khoảnh khắc đó, mắt cậu ta khẽ nhắm, khóe môi cong lên một độ cong đầy mê đắm, cái yết hầu chuyển động khi cậu ta ngửa đầu nuốt nước xuống, rồi khi nhìn về phía ống kính, nụ cười của cậu ta dường như càng thêm phần đắm đuối, đúng là mang lại cảm giác của một mối tình đầu thật sự.
Chiếc bình nước đó tôi không thể quen thuộc hơn được nữa, bên trong chính là trà t.h.u.ố.c mà tôi đã dậy từ sáng sớm để nấu suốt hai tiếng đồng hồ, lại còn lọc qua hai lần rồi mới rót vào.
Nó được đặt trên sân khấu của cậu ta, trông bình thường đến thế, nhưng lại luôn hiện hữu ở đó.
Tôi nhìn đi nhìn lại tấm ảnh động đó, chỉ cảm thấy độ cong nơi khóe môi kia giống hệt như vầng trăng khuyết đêm nay.
Những tiếng la hét ầm ĩ xung quanh cứ thế lùi lại ngày một xa, khoảnh khắc đó dường như cả thế giới đều tan biến, chỉ còn một vầng trăng khuyết kia là rõ ràng.
…
Trời vừa, tôi bị Yến Đình Thần lay tỉnh.
Trong cơn ngái ngủ, tôi thấy anh ta đang ngồi bên giường, trên người vẫn mặc bộ complet từ buổi hòa nhạc, mang theo cả cái lạnh lẽo của đêm muộn, ánh mắt âm u bao trùm lấy tôi.
"Mơ thấy cái gì mà lại cười thế?"
Sự kiếm chuyện vô lý này tôi đã sớm quen như cơm bữa.
Trong mắt người ngoài, Yến Đình Thần là giáo sư trẻ tuổi nhất của nhạc viện, mọi phương diện đều thừa sức xứng với tôi.
Nhưng họ không biết rằng, nghệ sĩ là người bạn đời tồi tệ nhất.
Khi lao vào công việc, cả ngày anh ta không thèm nói một câu.
Dù tôi hỏi anh ta tối nay ăn gì, hay hỏi anh ta có đồng ý cho học trò đến nhà không, anh ta đều không trả lời, cứ như thể cuộc sống này không hề có sự tồn tại của tôi vậy.
Có đôi lúc tôi thậm chí còn nghĩ, nếu mình đột t.ử ở trong nhà, anh ta cũng sẽ chẳng hay biết gì mà bước qua xác tôi để đi vào phòng làm việc của mình.
Những lúc sáng tác không thuận lợi, anh ta sẽ nổi cáu vô cớ, hoặc vì bản thân mất ngủ mà cũng không cho phép tôi được ngủ.
Nhiều khi tôi thậm chí có cảm giác như mình đang kết hôn với một người bị tâm thần.
Hôm nay anh ta lại dùng một lý do nực cười để làm tôi thức giấc: "Mơ thấy gì?"
Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã cãi nhau với anh ta, nhưng lúc này tôi lại chẳng có một chút giận dữ hay sợ hãi nào.
Tôi mỉm cười khiêu khích: "Dù sao cũng không phải là anh."
Yến Đình Thần lạnh lùng nhìn tôi, im lặng một lát rồi lại thản nhiên đứng dậy.
"Ngày kia bên phía Nguyên Dương có buổi họp bàn công việc, tôi có việc bận, cô đi đi."
Tôi không bày vẻ bệ vệ như Yến Đình Thần nên giao tiếp với ai cũng rất thuận lợi, huống chi người đó lại là Nguyên Dương.
Nhưng ngày hôm đó tâm trạng của Nguyên Dương không được tốt, suốt buổi họp cậu ta cứ cúi đầu không nói một lời, ngón tay bồn chồn xoay xoay cây b.út.
Cuối cùng, nhân lúc người quản lý ra ngoài nghe điện thoại, cậu ta thảy ra trước mặt tôi bài đăng trên vòng bạn bè của Yến Đình Thần từ mấy ngày trước.
Đó là bức ảnh chụp chung lan truyền trong giới sau buổi hòa nhạc ngày hôm đó.
Trong ảnh toàn là những nhà âm nhạc hàng đầu, Lily đứng ngay cạnh Yến Đình Thần, khẽ khoác tay anh ta, mỉm cười rạng rỡ, y hệt như những năm tháng họ còn ở trường học ngày trước.
"Còn cô thì sao? Tại sao không có cô?" Nguyên Dương còn tức giận hơn cả tôi: "Chẳng phải cô đã cùng thầy đến buổi hòa nhạc đó sao?"
Tôi giải thích: "Hôm đó tôi về trước, nên không kịp chụp chung."
"Thế thì sao? Cô vậy mà vẫn còn tâm trạng đến đây họp thay anh ta à?"
Nguyên Dương mở bài đăng mới nhất của Yến Đình Thần ra: "Cô có biết hiện tại thầy đang làm gì không? Anh ta đang ở sân bay, hôm nay Lily ra nước ngoài."
"..." Tôi biết Yến Đình Thần có việc bận, nhưng đúng là không ngờ anh ta lại đi tiễn Lily.
Có chút bất ngờ, nhưng trong lòng tôi không hề gợn sóng, cũng chẳng biết phải nói gì.
Ngược lại, từ sự giận dỗi của Nguyên Dương, tôi lại nhìn ra vài phần đau lòng kiểu giận cá c.h.é.m thớt.
Tôi cố gắng bày tỏ rằng mình không bận tâm, trả lại điện thoại cho cậu ta: "Kệ anh ta đi. Chúng ta tiếp tục chứ?"
Nhưng sắc mặt Nguyên Dương hoàn toàn sa sầm xuống.
Giữa bầu không khí gượng gạo, người quản lý bước vào nói đỡ để làm dịu tình hình:
"Chị Điền này, vừa rồi trò chuyện mới thấy chị thật sự rất chuyên nghiệp đấy. Chắc chắn là vì ở bên thầy Yến nhiều năm nên được tai nghe mắt thấy... Ơ, em phát hiện ra nét chữ của chị vậy mà cũng giống hệt như thầy Yến luôn này?"
Đã từng có một thời, tôi vì muốn hiểu được những gì Yến Đình Thần nói mà đi đọc những cuốn sách anh ta từng đọc, nghe những bản nhạc anh ta yêu thích, thậm chí bắt chước cả nét chữ của anh ta.
Đó đều là cách tôi từng yêu anh ta, nhưng cuối cùng cũng chỉ khiến bản thân trở nên "có ích" hơn một chút mà thôi.
Tôi gượng cười, giải thích: "Dùng nét chữ của anh ấy chỉ là vì hiện tại tôi đang làm việc dưới danh nghĩa của anh ấy..."
Nhưng người quản lý chẳng thèm nghe, chỉ cầm lấy hai tờ giấy đó đưa đến trước mặt Nguyên Dương:
"Nguyên Dương em xem này, cái này phải yêu nhau đến mức nào thì nét chữ mới hòa quyện vào nhau như vậy chứ... Sư mẫu và thầy Yến đúng là tình vợ chồng thắm thiết."
Ánh mắt Nguyên Dương quét qua, bờ môi mím c.h.ặ.t, không nói một lời.
…
Buổi họp công việc còn chưa kết thúc thì Nguyên Dương đã bỏ đi, bóng lưng cậu ta dường như mang theo một sự kiên quyết đến mức hết t.h.u.ố.c chữa.
Tôi thẫn thờ trở về nhà, nhìn thấy Yến Đình Thần đang ngồi ở phòng khách như không có chuyện gì xảy ra, tôi không kìm được mà chất vấn: "Anh đi tiễn người thì cứ đi tiễn, tại sao còn phải đăng lên vòng bạn bè làm gì?"
"Không vui à?" Khóe môi Yến Đình Thần khẽ nhếch lên, đắc ý một cách kỳ lạ: "Không vui là tốt rồi, chứng tỏ cô vẫn bình thường."
"Cái gì cơ?"
"Hôm đó rõ ràng cô có thể ở lại đó trò chuyện với mọi người vài câu, thế mà cô lại bỏ về trước. Đêm muộn tôi về đến nhà, cô vậy mà đã ngủ rồi."
Yến Đình Thần nhíu mày, giọng điệu mang theo vài phần cảnh cáo: "Điền Hinh, cô cũng không cần phải hiểu chuyện đến mức này đâu. Việc đó sẽ khiến tôi nghĩ rằng cô thực sự không bận tâm đấy."
Tôi nhanh ch.óng hiểu ra, hóa ra bức ảnh chụp chung trong giới ngày hôm sau là anh ta cố tình đăng cho tôi xem, thấy tôi vẫn không có phản ứng gì thì mới có màn đi tiễn sân bay ngày hôm nay.
Tôi cảm thấy có một sự nực cười tột độ: "...Anh có bị bệnh không đấy?"
Yến Đình Thần mỉm cười, cứ như thể tôi đang khen ngợi anh ta vậy.
